Insane
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Anh nhất định làm em yêu anh

y ra. Tay vẫn đặt lên chiếc khăn ca rô, nhìn thấy Anh vừa quay người đi, cậu lập tức nhào đến, ôm cô thật chặt thì thầm:
-Nếu một tháng tôi không về, thì đừng chờ đợi tôi…..
Anh chưa kịp phản ứng gì thì cậu đã rụt tay lại, đi vào bên trong để lại cô đứng ngơ ngác với một đám hỗn độn trong lòng được bao lại bởi vẻ lạnh lùng bên ngoài.
Những ngày sau đó, Minh đi đến bệnh viện bên Mĩ. Bệnh của cậu chưa đến mức nghiêm trọng nhưng lại hiếm gặp. Trong suốt một tháng cậu đã được chuyển hết khu nọ đến khu kia, rốt cuộc cũng đã được chuyển đến một nơi có thể chữa được bệnh cho cậu. Trong một tháng mà cậu thực hiện đến bao lần chuyển viện, bao lần xét nghiệm. Cuối cùng bệnh của cậu đã có thể chữa lại.
Sau gần một tháng chiến đấu với căn bệnh, cuối cùng thì nó cũng đã được chữa lành tận gốc. Cứ ngỡ mình sẽ được trở về Việt Nam, Minh vui vẻ đi chơi lần cuối cùng với mẹ tại một số nơi nổi tiếng của đất Mĩ. Nhưng như người ta nói, chỉ giây trước bạn còn được cười nói vui vẻ, giây sau có khi bạn đã không còn trên thế giới…. Một chiếc xe tải lao đến khi Minh đang đi sang đường, chiếc xe vượt đèn đỏ…..
***
Một tháng trôi qua tại Việt Nam.
Không hề có tin tức gì của Minh. Tâm thì suốt ngày đi ra đi vào, thỉnh thoảng lại đến hỏi Anh:
-Sao không có tin tức gì từ cậu ta nhỉ? Đã một tháng rồi mà. Lẽ ra phải có một cuộc điện thoại chứ? Mình biết gọi đường dài hơi đắt nhưng có cần keo kiệt vậy không? Nè Anh, cậu không nghe mình nói gì à? Nè…?
Tâm cau mày, giật giật áo Anh. Đã qua tết được mấy ngày rồi, Mấy ngày tết ngày nào Anh cũng ở nhà. Lúc nào cô gọi điện rủ đi chơi đều nhận được câu trả lời là đang ngủ. Ngủ hết tết sao trời? Hôm trước tết, cô có đi với Anh đến lấy lương, Anh còn được một khoản thưởng mà, không thể nói là thiếu tiền được, nhưng cũng không thể nào mà ngủ suốt ngày chứ? Ngủ nhiều đâu có tốt, hơn nữa sẽ thành heo mất.
Anh không nói gì với Tâm, cô vẫn chăm chú đọc cuốn sách mới mượn ở thư viện. Một cuốn sách khoa học có ghi về một số căn bệnh hiểm nghèo, ung thư, và một vài bệnh khó chữa. Suốt mấy ngày tết cô không hề ra khỏi nhà, sáng nào cũng dậy chạy bộ một lúc rồi lại chui vào chăn ôm lap top. Cô tìm mọi tư liệu về bệnh của Minh và thấy rằng có thể chữa khỏi. Nhưng đã một tháng rồi, nếu chưa về được thì ít nhất cũn phải gọi điện hay gửi một cái email về cho cô yên tâm chứ???
*
Buổi tối hôm đó, đang ngồi làm bài tập cô nghe có tiếng gõ cửa. Mặc dù không biết là ai nhưng trong đầu cô lại nghĩ đến một người. Mở cửa…không phải là người cô mong đợi.
-Xin lỗi, chị là Hoàng Anh phải không ạ?- Một cậu bé chừng 14, 15 mặc bộ đồng phục của một tiệm bán hoa, tay ôm một bó hoa hồng trắng, hỏi cô.
-Phải!
-Có người gửi hoa cho chị.
Đỡ lấy bó hoa, kí nhận theo yêu cầu của cậu bé, xong Anh ôm bó hoa vào phòng. Ngắm xung quanh một lượt, mắt cô dừng lại ở một bức thư được cài trong đó. Mở ra xem. Là thư của Minh.
“Tớ đã đặt hoa tại cửa hàng này từ hôm tớ đi ra nước ngoài. Nếu một tháng sau tớ trở về thì ngay lập tức tớ sẽ hủy và đến chỗ cậu ngay, còn nếu tớ không trở về thì lá thư này sẽ được chuyển đến cậu. Anh à, nếu bức thư này có chuyển đến tay cậu thì cũng đừng quên tớ nhé. Cậu hãy tìm cho mình một hạnh phúc riêng , nhưng đừng quên tớ…hãy nhớ về tớ như một kỉ niệm thời học trò nhé. Tớ luôn hi vọng có thể đi vào trong vỏ bọc của cậu nhưng hơi khó, dù gì thì tớ cũng muốn nói rằng: “Tớ thích cậu nhiều lắm, Anh à!”
Your friends,
Minh.!!!oxoxo”
Cộng với lá thư là hai bức ảnh. Một bức là hai người đang đứng trên bãi biển lần đi Hải Phòng. Nhìn góc độ chụp thì khá rõ nét và đẹp. Bức còn lại là Anh, cô đang đứng trước biển, sóng biển đánh đến ngang bọng chân, gió biển làm mái tóc dài tung bay, mặt thì có vẻ gì đó u ám ẩn sau một vẻ ngoài lạnh băng hoàn hảo. Nhìn bức hình vô cùng đẹp và có tính thẩm mĩ….
-Tóc…tách…
Hai mắt dần nhòe đi, nhìn vào lá thư và hai bức hình, không hiểu sao nước mắt Anh lại chảy ra. Cô khóc. Phải, khóc vì một người con trai…lần đầu tiên, cô khóc vì một người con trai (Không tính bố nha!). Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, làm nhòe đi nét mực được viết bằng bút máy của Minh. Từng giọt, từng giọt làm cho bức thư và tấm ảnh ướt nhòe…
Hết nhìn bức ảnh, cô lại nhìn sang bó hoa, cầm nó lên, ôm chặt vào lòng, nước mắt tuôn ra như mưa, cô từ từ nhắm mắt thì thầm: “Tôi thích cậu rồi…Minh ngốc à! …Sao lại bỏ tôi vào lúc này chứ?….. Tôi có thể yêu thương lại một lần nữa sao? …Cậu thật đáng ghét mà! …Tôi ghét cậu…nhưng lại thích cậu rồi…… ”
Hòa lẫn với tiếng nói là những tiếng nấc ngắt quãng, cô khóc mãi và tự nhủ rằng…đây là lần cuối cùng cô khóc cho người khác………..
Chương 26: Luật sư băng giá

4 năm sau.
-Rầm!
-Tôi phản bác. Điều 239 luật dân sự quy định về tài sản vô chủ, trong đó chỉ cần một cá nhân có ý đồ sở hữu khi chiếm dụng, người đó có thể toàn quyền sở hữu chúng. Đó chỉ là những thứ được xác nhận rằng thân chủ của tôi đã nhặt được chúng, và qua xét nghiệm cũng cho rằng như vậy. Tôi yêu cầu bên nguyên cáo rút lại những lời nói, cũng như những hành động quá phép vừa rồi. Trên mọi chứng cớ đều cho thấy rằng, thân chủ tôi không hề giết người!
-Nhưng tại sao, luật sư Hoàng? Tôi rất tiếc rằng trong cái túi mà thân chủ của cô cầm có chiếc áo dính máu và con dao dính máu chồng tôi, cô ta đã giết chồng tôi! – Vợ nạn nhân lên tiếng.
-Vậy tôi hỏi cô, khi cô biết cô đang cầm hung khí và chứng cớ trên người, cô có dám vào khu mua sắm không? Có dám lượn lờ dạo phố để bị nhận dạng chiếc túi không? Tôi nghĩ cô nên suy nghĩ lại lời mình nói!
-Cô…
-Đủ rồi! – Quan tòa lên tiếng.- Lời nói của luật sư Hoàng có lí, tôi nghĩ chúng ta phải suy xét lại. Hơn nữa kết quả xét nghiệm đã thấy một dấu vân tay lạ trên con dao hung khí, chúng tôi đang tiến hành kiểm tra.!
Nghe xong câu này, bà vợ nạn nhân tự nhiên mặt xám ngoét. Lúc đó, thẩm phán chậm rãi nói, mắt nhìn vợ nạn nhân:
-Bà Kim, tôi hi vọng bà đầu thú, nhưng từ đầu đến giờ tôi chỉ nghe bà chỉ trích bên bị cáo. Chúng tôi đã thấy dấu vân tay của một người lạ và dấu vân tay của bà trên đó, hi vọng bà hợp tác để vụ án có thể được giải quyết. Hiện tại, tạm giam bà Kim cho đến lúc bà ta khai ra mọi chuyện, bên bị cáo được thả vì không có liên quan đến vụ này. Kết thúc phiên tòa.
-Ào…- người nhà của bên bị cáo chạy đến ôm chầm lấy chị ta, mặt ai cũng sung sướng như trút được gánh nợ. Ra đến ngoài hành lang, chị ta chìa tay ra trước mặt luật sư Hoàng, nói:
-Đúng là tài không đợi tuổi, luật sư Hoàng tiếng đồn không sai, đúng là tôi đã không nhờ nhầm người.
Luật sư Hoàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đó, nói:
-Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ lần sau chị không nên cầm đồ của người lạ như vậy. Có thể lại rước họa vào thân lần nữa! -Khuôn mặt luật sư Hoàng không hề có cảm xúc.
-Vâng, chào luật sư!
-Chào chị!
*
Xong việc, cô đi về công ti của mình. Cô đang làm việc tại một công ti lớn, văn phòng của cô ở tầng 7 trong một tòa nhà lộng lẫy, cao cấp. Vừa bước vào công ti, đã có bao nhiêu tiếng hỏi han:
-Sao rồi Anh? Vụ đó thế nào rồi? – Một chị khoảng 30 tuổi chạy đến vỗ vai cô khi cô đang đứng mua nước tại máy tự động. Nghe thấy câu đó, mấy chị xung quanh nói:
-Thôi đi, cậu hỏi có bằng thừa, vào tay ai chứ vào tay luật sư Hoàng thì có mà..gạo xay ra cám, mới 20 tuổi mà đã hơn khối chị 30 tuổi… không chừng vài năm nữa có thể lấy được chức nữ hoàng của giới luật sư cho mà xem.- Một chị xen vào.
-Đúng…đúng- Mấy chị xung quanh gật gù – Em còn quá trẻ mà đã là thần tượng của cả giới luật sư rồi, ai cũng mong được như em mà chả được đó!
Anh vừa lấy được lon nước, lập tức cầm lấy rồi quay người đi:
-Em lên văn phòng trước, thay vì tám chuyện, chẳng phải các chị có hẹn lúc 2h sao? Gần 2h rồi.
-Ấy chết!- Mấy chị lập tức nhao nhao chạy tán loạn. Hôm nay có một vụ kiện quan trọng, lại rất khó, công ti muốn tìm người có năng lực để xử lí vụ này. Anh vừa kết thúc vụ trước nên có lẽ cô sẽ không phải tham gia, nhưng vẫn phải đi họp. Trước khi đi, cô tranh thủ qua văn phòng lấy một số tài liệu.
Trên đường lên văn phòng, ai gặp cô cũng mỉm cười, cúi chào một cách kính trọng. Nói trắng ra thì ai cũng kiêng nể cô. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, cô đỗ thủ khoa tại một trường đại học luật danh tiếng. Trong vòng 2 năm đã hoàn thành chương trình của 4 năm học. Cô tốt nghiệp khi mới 20 tuổi. Vừa ra trường, cô xin vào công ti làm việc. Ban đầu vì cô còn quá trẻ, họ không nhận cô, cô đành đi thực tập tại một văn phòng luật sư tư nhân, xin làm thư kí. Sau một tháng, vị luật sư đó đã giới thiệu cô với công ti và cô được nhận sau khi chính thức đảm nhiệm một vụ kiện khó. Từ đó đến nay mới được bốn tháng nhưng tiếng của cô rất nổi. Rất nhiều người đến tìm cô xin tư vấn và họ luôn có một vẻ mặt thỏa mãn khi ra về. Mặc dù lúc đầu nhìn khuôn mặt cô ai cũng có ác cảm nhưng không phải vì cô xấu, trái lại, cô vô cùng đẹp. Mái tóc đen búi cao trang nhã. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng cô biết cách làm cho đôi mắt mình trở nên sắc sảo mặc dù bị ẩn sau lớp kính. Những bộ váy công sở luôn tôn lên cái dáng cao, khuôn người cân đối, thon thả. Nói chung qui một điều là, họ thấy cô rất đẹp nhưng cô không như người khác, chưa ai thấy được nụ cười trên khuôn mặt cô. Lúc nào họ cũng chỉ thấy cô có khuôn mặt lạnh băng, đủ lấn át tinh thần người khác. Dù không phải ai cũng thích khuôn mặt này nhưng ai cũng ngưỡng mộ “Ước gì mình được như cô ấy!” Vì cô vô cùng giỏi.
Bước vào văn phòng, với tay lấy tập tài liệu rồi ngồi luôn xuống ghế. Đang xem tài liệu bất chợt Anh lại nhìn ra cửa sổ. 4 năm rồi. Đã 4 năm trôi qua từ ngày đó. Giờ cô không còn buồn nữa, nhưng cô không thể mở lòng cho bất cứ ai thêm lần nào nữa, cô càng ngày càng trở nên lạnh lùng và khái niệm nụ cười hầu như không còn nữa. Cô học ngày học đêm, giờ thì kết quả đây. Cô là luật sư trẻ nhất trong các luật sư và cũng là một trong những người giỏi nhất. Có lẽ ông trời đã sắp sẵn truyện cô chỉ có thể có tiền tài danh vọng mà không có tình yêu thương.
Sau buổi họp của công ty cũng là lúc tan tầm, cô trở về nhà của mình. Cô hiện sống tại một khu chung cư cao tầng không xa công ty là mấy. Bước vào thang máy để lên nhà thì thấy có người trong đó, là Tâm và Khánh. Nhìn thấy cô, Tâm lập tức lên tiếng:
-A, Anh!
-Chào.
-Cậu này, lâu rồi không gặp, hôm trước định đi thăm cậu mà gọi điện đến không bắt máy, đến nhà thì không có nhà. May quá, hôm nay lại gặp.
-Ting..-Cửa thang máy bật mở. Anh bước ra ngoài, theo sau là hai người kia. Vừa đi cô vừa hỏi:
-Có việc gì không?
-À, là Khánh muốn thi đại học luật nên muốn đến nhờ cậu góp ý chút, nên thi vào khoa nào đủ khả năng.
Lấy chìa khóa trong túi sách, mở cửa ra. Mời hai người vào nhà, lại lấy hai cốc nước cam ra mời, xong đâu đấy cô ngồi xuống đối diện, hỏi Khánh:
-Cậu muốn học luật?
-Phải!
-Học môn này vất vả lắm, hơn nữa cần thêm trí nhớ tốt.
-Tôi biết.
-Được, vậy cậu nghĩ mình có thể thi được khoảng bao nhiêu điểm?
-Ừm, khoảng 23.
-Vậy thì tốt, cậu cứ về ôn thi cho tốt, mai tôi sẽ gửi cho cậu một số trường mà tôi cảm thấy tốt và một số khoa cho cậu tiện chọn lựa và đăng kí.
-Được rồi, cảm ơn.-Khánh cười.
-Không có gì.
Sau cuộc nói chuyện của hai người, Tâm đảo mắt một vòng quanh nhà của Anh, nói:
-Cũng đẹp nhỉ? đầy đủ chứ?
-Ờ..
-Bây giờ lương cao rồi, không phải lo gì nhé, mai chắc là báo sẽ đăng tin vụ kiện mới đó. Mà diện tích ngôi nhà này gấp đến 4,5 lần cái nhà trọ ngày xưa nhỉ?
-Ờ..
-Thích nhỉ, đi làm có lương hẳn hoi rồi thì thích. Tớ vừa đi học vừa tranh thủ đi làm, nhưng cái lương sinh viên thì chả đủ nuôi miệng, bao giờ cho hết hai năm nữa nhỉ?
-Hai năm nữa sẽ hết! -Anh nhìn Tâm nói.
-Ừ,ai chả biết thế.-Tâm thở dài, lại quay sang Khánh, trêu:
-Nè, bao giờ cho cậu ra trường để làm đám cưới nhỉ?
-Thì hơn tháng nữa.-Khánh cười, trêu lại Tâm..
-Không tính, còn đại học thì sao?-Tâm trề môi.
-Ha ha,…4 năm nữa đi.
-Lâu quá đi.-Tâm nũng nịu.
-Muốn cưới vậy rồi sao?
-Muốn rồi.
-Vậy về cưới luôn.
-Cậu đã đủ tuổi đâu!- Tâm chớp mắt đáng yêu.
-Thì cưới chui!- Khánh cười.
-Vậy…
-Đây là nơi hai người bàn chuyện đó hả?- Một giọng nói lạnh nhạt vang lên, cắt ngang lời nói của Tâm. Cả hai quay sang nhìn Anh. Nãy giờ hai người như diễn viên thủ vai chính trong phim tình cảm trong khi Anh là một khán giả chăm chú xem từ đầu đến cuối. Nhưng phải thông cảm, sau 4 năm yêu nhau, tiến tới hôn nhân là bình thường, chỉ có điều Khánh nhỏ hơn Tâm 2 tuổi nên chưa đủ tuổi kết hôn. Chính vì vậy những cuộc nói chuyện như vậy vẫn thường diễn ra.
-À, hì hì- Tâm cười.-Sorry cậu nha…
-Kết hôn vui vậy hả? – Anh lơ đãng hỏi lại.
-Rất vui, nó là sự gắn kết giữa hai người, vô cùng…-Như chợt nhớ ra, Tâm lập tức im bặt, xong một lúc sau, đứng dậy kéo tay Khánh, nói:
-Về trước nha.
-Ừm..
Ra tiễn hai người ở cửa, Anh quay vào tìm hiểu cho Khánh. Khoảng hơn một tiếng sau, cô đi vào nhà tắm. Sau khi xóa đi lớp phấn trên mặt, cô lại là cô. Khi trang điểm nhìn cô già dặn và sắc sảo hơn nhiều. Lúc không trang điểm thì khuôn mặt cô trở về đúng với cái tuổi 20 của cô.
Bước ra khỏi phòng tắm với một bộ đồ ở nhà. Vào bếp nấu vài món ăn đơn giản. Sau khi ăn tối, cô mang lap top vào phòng ngủ. Ngồi vào bàn làm việc, cô cần giải quyết một số vấn đề. Làm được một lúc, thấy mỏi cổ, cô vô thức ngước lên và đập vào mắt cô là một cái khung ảnh. Bức ảnh của Minh và cô tại bãi biển 4 năm trước, nhìn thấy nó, cô lại vô thức ngó sang bên cạnh. Lọ hoa khô được cắm trong chiếc bình sứ trắng này vốn là bó hoa hồng trắng ngày xưa. Ban đầu cô tính đem vứt hết nhưng sau một hồi cô vẫn không nỡ vứt, đành sấy khô nó và đến lúc chuyển nhà, cô cũng mang theo.Bản thân cô linh tính về một cái gì đó mơ hồ nhưng không thể biết là cái gì.
Lắc lắc đầu, cô cần tập trung làm việc, không suy nghĩ nữa, nhưng một lúc sau, bàn tay lại đưa lên, vuốt nhẹ vào chiếc khung ảnh rồi đến mấy bông hoa khô trong chiếc lọ sứ. Ánh mắt của cô vừa ảm đạm lại mang một cái gì đó…lạ lùng.
Chương 27: Nam trở về!

Hôm sau vừa đi đến cổng công ti, cô đã thấy một chiếc xe thể thao mui trần đậu ngay bên kia đường. Một người con trai đứng tựa lưng vào chiếc xe. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng, dáng dong dỏng cao, mái tóc dài nhìn vô cùng lãng tử. Anh mặc một bộ vét đen, hai tay khoanh trước ngực, đeo chiếc kính râm cũng màu đen nốt. Trong ánh nắng sớm của một ngày cuối thu, anh vô cùng nổi bật khiến ai đi qua cũng bất giác ngoái nhìn.
Anh thờ ơ nhìn người đó vài giây, rồi quay đi về phía cửa của công ti. Cô không có hứng thú về mấy việc: trai đẹp, xe đẹp như mấy chị cùng công ti. Đối với cô thì ai cũng như ai mà thôi. Nghĩ vậy cô rảo bước nhanh về phía cửa, vừa định chạm tay vào cánh cửa thì đã có người túm lấy khuỷu tay cô, kéo lại.
Giật mình xoay người, nhìn người đó mấy giây nhưng cô vẫn không nhận ra, thấy vậy anh ta lên tiếng, giọng khàn khàn:
-Mới 4 năm đã quên anh rồi sao?
-…
-Không nhận ra à?
-…
Người đó nhìn vẻ mặt “vẫn không nhận ra” của cô, rồi thở dài, nói:
-Anh Nam đây, Nguyễn Ngọc Nam đây!
-À..-Lông mày cô giãn ra, nhìn anh rồi nói- Xin lỗi, đúng là đã quên.
-Em..Anh đã bảo không được quên rồi mà!
-Xin lỗi, giờ tôi có hẹn với khách hàng.
-Anh chính là khách hàng đây. –Nam thoáng cười, môi hơi nhếch lên.
Anh nhìn Nam, nhíu mày. Thấy vậy anh bảo:
-Đi, chúng ta đến quán cà phê đi, anh có nhiều chuyện muốn hỏi em.
Nói rồi không nói không rằng, kéo tay cô ra xe, làm mấy chị cùng công ty gọi với theo:
-Anh ơi, khách của em hả? Sao không vào văn phòng, đi đâu đấy?
-Em…
Chưa kịp nói, Nam đã mở cửa xe, mời cô vào trong, cô nhíu mày bảo:
-Một người như anh cũng biết đến ga lăng sao?
-Tất nhiên rồi, chỉ có mình em được như vậy thôi!
Anh không nói gì nữa, ngồi vào xe. Nam đóng cửa xe rồi ra chỗ của mình.
_
Quán cà phê Thanh Lam.
-Hai anh chị dùng gì ạ?-Cô phục vụ bước ra, tay cầm cuốn menu đưa cho hai người. Nam hỏi:
-Em uống gì?
-Cà Phê đá, không đường!
Nam nghe vậy, cười, rồi nói:
-Cho 1 cà phê đá không đường, một nước cam!
-Vâng!- Cô phục vụ nói, rồi đi vào trong.
-Singapo đâu có nhiều cam.- Cô lơ đãng nhìn ra ngoài.
-Anh gọi cho em đó, uống cà phê đâu có tốt.
-Cảm ơn, tôi quen rồi.
-Nước của anh chị đây.-Cô phục vụ quay trở lại, tay định đặt li nước cam xuống trước mặt cô thì bị ngăn lại, cô nói:
-Tôi uống cà phê.
-A, vâng. – rồi cô phục đặt li nước cam xuống trước mặt Nam. Lại đặt cà phê xuống gần cô. Nam nhìn cô, mắt tròn xoe. Đợi cô phục vụ đi, anh nói:
-Anh gọi nước cho em cơ mà.
-Nhưng tôi không nói sẽ uống cái đó – Nhấp một ngụm cà phê, cô nói tiếp- anh tự gọi cho mình mà.
-Anh gọi cho em!
-Vậy gọi cô phục vụ lại đây, hồi nãy chắc cô ấy cũng nghe tiếng tôi nói tôi muốn uống cà phê chứ không phải nước cam.
-Em..-Nam cứng họng, xong lại cười, nói- Đúng là miệng lưỡi luật sư.
-Đúng. Hôm nay anh gọi tôi, có việc gì?
Nam không nói gì, nhìn cô một lúc, xong rồi nói:
-Em thay đổi nhiều quá!
-…
-Ngày trước em cũng lạnh, nhưng giờ còn lạnh hơn thì phải. Em…còn có vẻ lấn át người khác nữa.
-..đúng..tôi là như vậy.
Im lặng một lúc, Nam nói tiếp:
-Thật ra, anh đã biết chuyện của cậu Minh đó!
-…
-Hôm qua Khánh có kể lại cho anh nghe, 4 năm trước…giá như..lúc đó anh ở bên em, chắc em cũng không đến nỗi lạnh như vậy!
Anh nhắm mắt, xong lại mở ra, nói:
-Trên đời..không có 2 từ..giá như!
-Phải, nếu có…chắc sẽ không phải là cuộc đời.
-Xin lỗi, đã gợi cho em chuyện không vui. Em xem báo hôm nay chưa, em có trong này đó. – Nói rồi, Nam lấy 1 tờ báo ở trong túi trong của áo vét ra, giở đến trang có một dòng tít đỏ, khá bắt mắt, anh đọc – Luật sư Hoàng tiếp tục chiến thắng. – Xong lại nhìn xuống dòng cuối cùng, tiếp tục đọc- Cô gái mới bước sang tuổi 21 này sẽ có tiếp tục tham gia vào vụ làm sáng tỏ việc tham ô trốn thuế của nhà lãnh đạo xyz không? Chúng ta sẽ chờ việc quyết định của công ti Brand nơi cô đang làm việc. Sao? Em có tham gia vụ này không?
-Không!
-Sao? Anh nghĩ vụ này không quá khó với em.
-Khoảng thời gian đó, tôi có việc khác để làm.
-À , tiếc nhỉ. Nếu em thắng vụ đó, chắc cái danh hiệu Nữ hoàng luật sư sẽ rơi vào tay em đó.
-Tôi không cần những thứ như thế.
-Em…cứ thế này…làm sao..em..anh..- Nam lắp bắp câu này, làm cô không hiểu gì cả, lúc đấy tiếng điện thoại reo lên.
-Xin lỗi em. – Nam nghe điện thoại, một lúc, sau khi nghe xong, anh nói – Anh có việc phải đi, giờ anh đưa em về, hôm nào có thời gian, chúng ta sẽ nói chuyện.
Anh không nói gì, đứng lên đi ra ngoài. Lúc chia tay trước cửa công ti cô, nhìn cô đi vào trong, Nam thở dài, cô vẫn như vậy, nhưng cô không thể dễ cảm hóa như xưa nữa rồi, giờ đây anh sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với 4 năm trước đây.
Vừa bước vào công ti, Anh đã
<<1 ... 89101112 ... 20>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 565
Trong tuần: 590
Trong tháng : 1566
Tổng Lượt: 381844
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt