Teya Salat
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Giấu anh vào nỗi nhớ của em đi

ếc xe mui trần màu hồng đang đậu ở trước cửa lối ra vào và đang bị mấy người bảo vệ ngăn lại. Cũng đúng thôi, vì nơi đó chỉ dành để cho đội đua xe đậu xe, người ngoài không thể tiến vào được, cái này cũng là đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cuộc đua sắp diễn ra. Ngồi trong xe là một cô gái tóc hung hung đỏ, búi cao, đeo kính màu hồng rất thời trang. Cô đang tranh cãi điều gì đó với mấy người bảo vệ.
-Tôi đã nói rồi, tôi cũng ở hội đua xe mà, tại sao lại không cho tôi vào?- Cô gái nhăn nhó giải thích.
-Xin lỗi, chúng tôi không được chỉ thị nào về việc sẽ có thêm xe vào trong bãi này trước khi cuộc đua diễn ra. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cuộc đua, mong cô hãy cho chúng tôi xin xác nhận từ người của câu lạc bộ.
Cô gái bắt đầu tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn.
- Tôi là Tú Linh, em gái của anh Thiên Anh, tôi mới từ nước ngoài về đêm qua, đi suốt đêm giờ mới tới đây. Có cần tôi cho xem giấy tờ của tôi không?
Hạ Chi nghe tới cái tên Tú Linh mà cũng giật mình. Không được nhìn thẳng mặt nên cô cũng không biết người này có giống Thiên Anh thật hay không, nhưng cô nghe Thiên Nguyên kể qua rằng cô em gái này của Thiên Anh rất ghê gớm và cũng mê đua xe không khác gì anh trai mình.
Cô bèn tiến tới phía đó, dù sao thì những người bảo vệ này cũng không phải không biết cô. Hạ Chi là người gần như đã đóng đô ở khách sạn này trong một thời gian dài, trong mắt những người bảo vệ này thì cô chắc cũng phải là con cháu của một gia đình giàu có nào đó thì mới có khả năng chi trả cho cô ở khách sạn hàng đầu trên đảo như vậy.
-Anh Long và anh Thiên Anh đang ở ngay đại sảnh. Các anh cử một người vào báo cáo được mà.- Hạ Chi tiến tới lên tiếng nhắc.
Nghe cô nhắc vậy, một trong số họ bèn chạy vào trong ngay. Tú Linh đang ngồi trên xe cũng quay lại nhìn, thấy một cô gái ăn mặc giản dị, rõ ràng không phải tiểu thư danh gia tới đây làm khách mời thì càng tỏ ra ngạc nhiên, hỏi:
-Em là ai thế? Em quen anh trai chị không?
-Dạ, em làm ở phòng khám của anh Thiên Anh chị ạ.
-Nghe Nguyên bảo ông Thiên Anh có phòng khám ở đây, chị không tin lắm. Hóa ra là vẫn không bỏ nghề thật.- Tú Linh mở cửa xe bước xuống.- Chị là Tú Linh, anh Thiên Anh có bao giờ kể về chị không?
-Bác sĩ và anh Nguyên nhắc chị thường xuyên mà.- Hạ Chi cười với cô gái xinh đẹp rực rỡ như một đóa hoa này. Đứng cạnh cô, Hạ Chi cũng cảm thấy không gian xung quanh như sáng hơn một chút.
Ra nước ngoài học tập đã lâu và cũng tự lập ở bên đó nên Tú Linh không bị nhiễm những thói xấu của đám con gái nhà giàu hay nhìn vào áo quần để đánh giá người khác. Chỉ trò chuyện một chút là hai người đã như quen nhau từ rất lâu rồi.
Ngay lúc đó, Thiên Anh và Hương cũng đi ra. Thấy hai người, đầu tiên là Tú Linh reo to lên:
-Chị…
Sau đó cô tiến tới ôm lấy Hương.
-Ôi, lâu lắm mới được gặp chị. Dạo này chị đẹp quá!
Sau đó cô mới quay sang nhìn Thiên Anh tiếp:
-Sao anh thấy em mà lại nhăn nhó như vậy?
-Cô nhìn thấy anh cô mà như nhìn người xa lạ vậy làm sao mà tôi không nhăn nhó cho được.- Thiên Anh dí ngón tay vào trán cô em gái.
-Từ từ rồi em xử tội của anh đi.- Tú Linh nói rồi quay sang Hạ Chi- Em nghe nói cô bé này làm ở phòng khám của anh hả? Bọn em vừa quen nhau đó.
-Ha ha, đây là Chi. Không phải nhân viên của anh đâu, nhưng mà cô cũng nên làm quen đi là vừa. Cô bé này là bạn gái của Nguyên đấy.- Thiên Anh cười giải thích.
-A, bạn gái của Nguyên? Chà, vậy là em dâu rồi.- Tú Linh ngạc nhiên một chút vì nhìn mãi cũng không tìm ra nửa điểm hấp dẫn của Hạ Chi với Thiên Nguyên, rồi sau đó mỉm cười với cô, nụ cười càng thêm phần thân thiện.
Hạ Chi chỉ mỉm cười, cũng không có đáp lại nửa lời.
-Thôi cho xe vào đi rồi tới chào anh em. Mọi người tưởng cô không về được, nếu thấy cô về chắc sẽ vui mừng lắm.
Tất nhiên sự có mặt của Thiên Anh ở đây là hơn hẳn bất kỳ lời xác nhận nào rồi nên Tú Linh cứ thế đưa xe thẳng vào trong, sau đó còn dặn dò người khác chăm sóc cho nó một chút trước khi vào đua.
-Đêm qua em ngủ được chứ? Chắc là em vẫn sợ lắm?- Thiên Anh quay sang hỏi thăm Hạ Chi, dù sao thì hôm qua anh cũng quá bận rộn nên chưa hỏi thăm được tình hình của cô.
-Em không sao mà anh.- Hạ Chi cười đáp lại rồi lại nhìn sang Hương.
Hương cũng nhìn cô đầy ẩn ý, dường như Hương đang muốn giấu đi nỗi buồn sau những nụ cười có phần gượng gạo. Chỉ còn ở bên anh một ngày nữa thôi, rồi giờ này của ngày mai, có lẽ cô đã đang ở trên bầu trời của một vùng đất xa xôi khác rồi.
10h30 phút sáng, sau lễ ra mắt dài dằng dặc với các bài diễn văn phát biểu của các đại diện chính, cùng với lễ nhận hoa chúc mừng từ các cơ quan tổ chức khác nhau thì lễ cắt băng khánh thành ngoài đường đua mới được tiến hành. Người ta tính được rằng số hoa chúc mừng mà lễ ra mắt này nhận được bằng tổng sản lượng hoa mà Đà Lạt có thể cung cấp trong nửa năm. Và sau lễ ra mắt, riêng Paradise đã phải thuê một nguồn lực tương đối lớn để vận chuyển cũng như xử lý số hoa này để tránh gây ô nhiễm môi trường xung quanh.
Phần được mong đợi nhất của ngày hôm nay chính là cuộc đua đầu tiên của 13 chiếc xe siêu hạng của Victory mà dẫn đầu chính là chiếc Windy danh giá. Sẽ không có một lễ diễu hành để khoe xe mà là một cuộc đua tốc độ thực thụ, và vị trí dẫn đầu sẽ dành cho tay đua xuất sắc nhất, chứ không dành cho những chiếc xe đẹp nhất. Hai chiếc xe cũng vô cùng nổi tiếng nhưng sẽ không xuất hiện ngày hôm nay chính là Silver Wing và 007, đều thuộc sở hữu của chính chủ tịch câu lạc bộ xe Vũ Hải Long.
Chương 29: Đêm trắng
Hạ Chi chỉ dự tiệc của lễ ra mắt tới chiều, sau đó cô tranh thủ lên trung tâm thăm Princess và chăm sóc mấy gốc lan mới được lai tạo. Khi cô trở lại khách sạn thì bữa tiệc vẫn còn tiếp diễn nhưng cô cũng không còn sức nào mà tham gia nữa. Cô cũng không quen hòa nhập với những người xa lạ ở đây. Họ tới với nhau khi thì vì quan hệ làm ăn, khi thì vì con đường thăng tiến, khi thì vì quan hệ xã hội, những con người dù tay bắt mặt mừng nhưng lại nhìn nhau bằng đôi mắt vô hồn.
Sau khi tắm xong, cô lại mở máy gọi cho Quân một lần nữa. Nếu tới hôm nay cũng không gọi được thì có lẽ Quân đã đi khỏi Cát Bà này rồi. Và những lời anh đã nói với cô, cô cũng sẽ không nghĩ thêm nữa. Không ngờ lần này lại có chuông đổ, và chỉ sau mấy hồi thì Quân đã bắt máy.
Một tiếng a lô lạnh lùng vang lên, nhưng Hạ Chi cũng không quá chú tâm, cô hỏi ngay:
-Anh Quân, mấy hôm nay sao anh tắt máy? Anh đang ở đâu vậy, còn ở Cát Bà không?
Nhưng đáp lại cô chỉ có sự im lặng khó hiểu. Một hồi lâu sau, Quân vẫn lặng im. Cô ngạc nhiên hỏi:
-Anh Quân, anh có nghe em nói đấy chứ?
Lần này thì đầu dây bên kia có tiếng đáp lại, nhưng giọng nói này lại khiến cho Hạ Chi giật mình sợ hãi tới mức suýt rơi cả điện thoại:
-Cô đang tìm nó sao?
Hải Long?
Cái chất giọng Hà Nội ngang tàng và đầy cao ngạo này cô chỉ nghe một lần là nhớ mãi. Chính là giọng của Hải Long. Nhưng đáng lẽ giờ này anh vẫn phải đang ở bữa tiệc chứ? Tại sao anh lại cầm máy của Quân? Cô không có số của Long nên không thể đổ tội cho việc mình bấm lộn số được.
Cô phải làm gì đây? Gọi lại để hỏi chuyện? Hay đi tìm Thiên Anh để nhờ Thiên Anh nói chuyện giúp, dù sao thì quan hệ giữa Thiên Anh và Long rất tốt? Nhưng Hương và Thiên Anh chỉ còn rất ít thời gian để ở bên nhau, cô cô không muốn lúc này phá đám họ. Những suy nghĩ chồng chéo này làm cho Hạ Chi nghĩ mãi cũng không biết bản thân phải làm gì nữa.
Đang lúc cô còn phân vân chưa biết phải làm gì thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa. Ban đầu Chi hơi ngạc nhiên vì giờ này làm gì còn ai tới tìm cô làm gì chứ? Nhưng cô vẫn đứng dậy và ra mở cửa. Đứng ngoài cửa là một anh chàng mặc áo màu đen có thêu chữ V, thấy cô, anh chàng nói ngay:
-Em tới đón chị. Chị chuẩn bị đi thôi.
-Đi đâu?- Cô sửng sốt hỏi.
-Anh Long gọi điện nói chị có việc muốn gặp anh ấy nên bảo em tới đưa chị qua chỗ anh ấy thôi. Chị chuẩn bị đi, em đợi ngoài này.
Hạ Chi chần chừ một chút rồi khẽ gật đầu:
-Anh chờ tôi một lát nhé!
Sau khi đóng cửa lại, Hạ Chi lại đứng chần chừ thêm một lúc. Cô không biết Long muốn làm gì, nhưng có lẽ không phải muốn hại cô, nếu không hôm qua anh đã bỏ mặc cô rồi. Chỉ là cứ nghĩ tới đôi mắt lạnh lùng ấy là cô lại sợ. Cô muốn gọi cho Thiên Anh nhưng rồi gạt bỏ ngay ý nghĩ đó. Muốn gọi cho Trung, nhưng rốt cục nghĩ rằng không nên kéo anh vào rắc rối của riêng mình.
Cuối cùng, thay một bộ đồ đơn giản, đút điện thoại vào túi quần, cô mở cửa và đi ra theo anh chàng kia. Không biết mọi chuyện sẽ đi tới đâu, nhưng chí ít cũng phải đối mặt đã.
Anh chàng này đưa Hạ Chi đi hết nửa vòng quanh đảo, cuối cùng dừng ở một ngôi nhà lớn kề biển, xung quanh vô cùng vắng vẻ, le lói ở tít đằng xa mới thấy điện hắt ra từ căn nhà liền kề. Tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào, tiếng gió thổi từ ngoài khơi len lỏi qua những hàng phi lao cao vút tạo ra một chuỗi những âm thanh nghe vừa du dương, vừa êm dịu. Sống ở đây cũng một thời gian nên Hạ Chi có thể định hình được nơi mà mình được đưa tới chính là khu biệt thự ven biển nổi tiếng và đắt giá nhất ở Cát Bà. Đây là một ngôi biệt thự có khuôn viên vườn lớn, xung quanh là hàng rào sắt cao, ở phía trước cửa nhà có một thảm cỏ rộng, trên đặt rất nhiều chậu cảnh đẹp. Điện thắp sáng khắp vườn nhưng cũng không thể xóa đi cảm giác u tối, tịch mịch.
Cánh cổng tự động mở ra cho xe qua, sau đó xe đi thẳng xuống tầng hầm cũng đã mở sẵn. Không ngờ dưới tầng hầm lại có nhiều xe tới vậy, cả xe máy, cả ô tô, chứng tỏ trong căn nhà lúc này cũng có rất nhiều người. Nhìn cánh cửa tầng hầm sau lưng từ từ khép lại, Hạ Chi đột nhiên rùng mình một cái, cảm giác lạnh lẽo xâm chiếm khắp người. Cô có linh cảm mình sắp phải đối mặt với một chuyện kinh khủng lắm.
Sau khi dựng xe vào một chỗ gọn gàng, cậu thanh niên mà trên đường đi Hạ Chi đã hỏi qua tên và tuổi này dẫn cô đi theo lối cầu thang bộ từ tầng hầm lên lầu một. Vừa đi lên khỏi cầu thang là tới một phòng khách lớn. Trong căn phòng khách đó lúc này có bốn người khác đang ngồi đánh bài một cách vui vẻ, một màn hình ti vi lớn treo ở góc vẫn đang chiếu một bộ phim truyền hình nào đó mà cô không biết tên. Thấy Minh- tên của cậu thanh niên- dẫn cô lên tới đây, bọn họ quay ra chào rất thân thiện rồi lại quay vào đánh bài tiếp. Thực tình thì Hạ Chi cũng thấy những người này không quá đáng ghét như những gì người ta vẫn nói về họ, chỉ là họ ít khi thể hiện thật bản chất của mình trước mặt người khác mà thôi.
Đã vào đến đây rồi nên Hạ Chi cũng không còn có cảm giác hơi run sợ là bồn chồn như lúc đầu nữa. Lúc này cô rất vững dạ, giống như có thể đối mặt với cả thế giới vậy.
Hai người đi thẳng lên cầu thang, sau đó Minh dẫn cô đến trước một căn phòng đang khép kín cửa. Đứng ở bên ngoài, cô có thể nghe rõ những tiếng huỳnh huỵch như đang đánh nhau ở bên trong. Minh mở cửa, một căn phòng sáng trưng và đầy người hiện ra trước mắt Chi. Bên trong toàn là những người mặc võ phục, và nếu cô không nhầm thì đó là võ phục của Karatedo, có đủ các màu đai, nhưng nhiều nhất vẫn là đai đen. Trong này không ngờ lại nhiều cao thủ như thế.
Hạ Chi đứng mãi ngoài ngưỡng cửa, không biết có nên vào hay không? Thấy cô chần chừ, anh chàng dẫn đường quay lại nói:
-Chị vào đi, anh Long ở trong này.
Cô giật mình, vừa nhớ ra lý do mình tới đây thì chợt người cao to ở giữa quay ra. Thì ra là Hải Long. Ánh mắt anh ta lúc này còn đáng sợ hơn những lần mà cô từng gặp, giống như đối mặt với anh không phải là những người đồng môn mà chính là kẻ thù. Mặc dù đã từng chứng kiến Long ra tay với ba tên bắt cóc cô ngày hôm qua nhưng nhìn thấy cảnh anh đấm đá một cách liều mạng ở đây, cô vẫn cảm thấy giật mình. Tất cả những đòn đánh đều không hề có một phần nương tay, và nếu những người ở đây không có chút bản lĩnh và con số quá ít, chắc chắn bị thương bởi tay Long chắc chắn là vô cùng kinh khủng.
Thấy cô đi tới với vẻ mặt giống như lâm trận gặp đại địch thì anh chợt cười, một kiểu cười vừa như chế giễu, lại vừa có chút ý vị.
-Sao? Cô muốn động tay động chân một chút phải không? Hôm qua nhìn cô ra đòn tôi biết cô cũng rất khá…
-Em tới đây không phải để làm bao cát cho anh, anh biết mà.- Hạ Chi hít vào một hơi rồi đáp.
Nhìn vẻ mặt đó, nếu không phải anh ta còn khỏe hơn mình thì cô đã không ngần ngại cho vài cú đấm rồi.
-Là anh cho người đón em tới đây mà.
-À à…- Long vỗ vỗ trán- Xin lỗi tôi đãng trí, hình như cô đang cần gặp ai đó ở đây thì phải?
-Anh Quân ở đây sao? Hai người là bạn?
-Bạn? Tôi không có nhiều bạn…- Long nhún vai- Và chưa từng có người bạn nào tên Quân cả… Cô muốn gặp hắn cũng được thôi, đợi chút đi.
Hải Long cũng không nói gì nữa mà bỏ mặc cô đứng ở đó, anh đi ra khỏi phòng. Một lát sau, khi trở lại thì anh đã thay bộ võ phục bằng bộ đồ thường mặc. Lúc anh quay lại, một người tiến tới nói:
-Anh Long, nó đã tỉnh rồi.
-Ừm, tỉnh là tốt rồi.
Nói xong anh quay sang nhìn cô và nói tiếp:
-Đi nào, đi gặp vị cứu tinh của cô.
Không hiểu sao Hạ Chi rất ghét cách ăn nói ngang ngược đó của Long, nhưng cũng chỉ biết nín nhịn, cô còn không ngốc tới mức gây chuyện với một anh chàng như thế. Long dẫn cô đi ra khỏi căn nhà lớn, đi vòng ra phía sau, tới một dãy nhà cấp bốn ở góc vườn, đèn điện bên ngoài sáng trưng, có vài bóng người đứng ngay ngoài cửa. Nhưng những người này nhìn không giống những người vừa luyện võ cùng Hải Long trong ngôi nhà, họ có vẻ nhiều tuổi hơn, và mặt mũi cũng bặm trợn hung dữ hơn nhiều.
Thấy Long tới cùng một cô gái, bọn họ cũng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng đã quen với việc phải giả câm giả mù nên họ không hỏi nhiều mà trực tiếp mở cửa để Hải Long và Hạ Chi đi vào. Bên trong gian phòng này khá bừa bộn và độc một mùi ẩm mốc. Đi qua gian phòng thứ nhất, Hạ Chi chỉ thấy để những thứ đồ linh tinh, hộp xốp vất ngổn ngang. Ở ngay giữa cửa thông căn phòng này với phòng bên trong có hai người đàn ông đang ngồi trên ghế đánh tá lả. Thấy Hải Long vào, hai người họ đứng dậy chào. Hải Long không bước vào trong ngay mà dừng lại hỏi:
-Nó thế nào rồi?
-Tỉnh rồi đại ca.
-Anh Năm đâu?
-Đang ngồi ở trong đó đợi anh.
-Ừm, tao hy vọng nó đủ tỉnh táo để nói chuyện với tao. Thằng Năm lần này ra tay dữ quá!
Hải Long nói một câu này khiến cho Hạ Chi rùng mình. Hình như tình hình của Quân còn tệ hơn cô nghĩ. Nhưng ngoài việc Quân từng ngăn cản cô tiếp xúc nhiều với Long ra thì cô không nghĩ ra được thêm lý do gì để họ trở thành kẻ thù của nhau. Hoặc trước đó họ đã từng quen biết và ở hai bờ chiến tuyến rồi cũng không biết chừng?
Hải Long cũng không nói gì nữa mà trực tiếp đi thẳng vào trong. Căn phòng bên này rộng rãi hơn và cũng sạch sẽ hơn. Bên trong có kê một cái bàn gỗ và vài cái ghế cũ. Ngoài ra thì chẳng còn gì nữa. Trên ghế lúc này có ba người đang ngồi, một chai rượu màu đen đã khui nắp cùng mấy cái chén để trên bàn. Rượu trong ba cái chén cũng đã cạn, dường như đang đợi lượt rót tiếp theo.
Ngồi quay lưng ra cửa là một gã đàn ông có vẻ không cao lớn lắm, nhưng trên người thì đầy những hình xăm trổ gớm ghiếc. Người ngồi ở bên tay trái của hắn là một tên còn khá trẻ, đầu tóc dựng đứng lên, lại nhuộm màu đỏ ánh tím, thoạt nhìn có chút buồn cười. Còn người ngồi đối diện với gã đàn ông xăm trổ đầy mình, quay mặt ra cửa là một người mà Hạ Chi quen- Quân. Quân vẫn mặc nguyên bộ đồ như hôm gặp cô, nhưng bộ đồ này cho tới hôm nay đã ngả sang một màu khác, có chỗ rách toạc cả ra, có chỗ lại lốm đốm những màu nâu đen. Gương mặt Quân sưng vù, hai mắt cũng thâm đen, hõm xuống, dường như bấy lâu nay anh không được ngủ.
Thấy có người đi vào, cả ba người trong căn phòng đều hướng ra phía cửa. Vẻ mặt Quân khi nhìn thấy Hạ Chi và Long là kích động nhất. Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, anh ta thậm chí còn không dám đứng lên hay nói gì cả. Người đàn ông xăm trổ đầy mình đứng dậy, uể oải vươn vai rồi nói với Long:
-Cuối cùng cũng thoát nợ rồi. Chăm nó còn hơn chăm ông nội, chẳng đã tay chút nào. Với lại tôi cũng sợ gây ra rắc rối cho anh với mấy tên công an.
-Tôi thì chả sao, chỉ là Thiên Anh… Mà thôi, ngày mai rút quân về Hà Nội đi…
-Không xử lý cả băng của cha con hắn sao?- Năm Đại Bàng ngạc nhiên hỏi lại.
-Các anh là xã hội đen chứ không phải hiệp sĩ. Chuyện của tôi đừng quản.
-Vậy khỏe, ngày mai tôi đưa anh em về Hà Nội.
Năm Đại Bàng nói xong thì khoát tay ra hiệu cho tên đàn em tóc đỏ đi ra ngoài cùng mình. Nhưng hắn chưa ra tới cửa thì đã nghe Long hỏi tiếp:
-Vợ và con anh khỏe chứ.
-Cảm ơn, họ đều khỏe.- Năm Đại Bàng quay đầu lại đáp, không hiểu sao khi nói tới vợ con thì vẻ mặt hung dữ của hắn lại thay đổi hoàn toàn, dịu dàng hơn rất nhiều.
Long không nói gì thêm với hắn nữa, anh thản nhiên ngồi xuống ghế mà Năm Đại Bàng vừa ngồi, Hạ Chi cũng ngồi vào ghế bên cạnh, hai mắt thậm chí còn không dám nhìn Quân. Cô cảm thấy hình như chính mình là nguyên nhân gây ra tai họa này cho Quân vậy.
Một khoảng thời gian im lìm ghê người cứ thế trôi qua. Ba người không ai nói gì, cũng không ai tỏ ý sẽ bắt đầu trước. Tới khi gã tóc đỏ quay lại và đặt xuống trước mặt Hải Long một tờ giấy. Long cầm tờ giấy lên khẽ liếc qua rồi nói với Hạ Chi:
-Cô rót rượu đi, cho anh bạn này của cô có thêm chút dũng khí để nói chuyện. Hình như hắn đang hơi run và có chút không thoải mái khi thấy tôi.
Hạ Chi cảm thấy phật ý vì cái cách ra lệnh trịch thượng đó, nhưng cô vẫn làm theo. Ở đây anh ta mới là người chủ quản, nếu làm trái ý anh ta, có khi bản thân mình cũng gặp chuyện xui xẻo. Vừa nhìn đã biết đám người vừa rồi chính là đám xã hội đen trong tay Long mà Quân từng nói đến hôm trước. Đã liên quan tới xã hội đen thì chắc chắn chẳng phải người tử tế gì, dù có nể mặt Thiên Anh tới mấy, nhưng nếu cô làm anh ta không vui thì chắc cũng sẽ phải chịu không ít thiệt thòi.
-Phạm Mạnh Quân, 26 tuổi. Nguyên quán: Lê Chân, Hải Phòng. Nghề nghiệp: bán cây cảnh.- Trong lúc Hạ Chi rót rượu thì Hải Long chậm rãi đọc to dòng lý lịch của Quân.
-Bố đẻ Phạm Mạnh Tường, 58 tuổi. Nghề nghiệp: buôn bán tự do. Mẹ Nguyễn Thị Tú, đã mất.
Long đọc đến đây thì ngẩng đầ lên nhìn Quân đang ngồi ở đối diện, hỏi:
-Mày có cần tao đọc tiếp không hay mày tự nôn ra những thứ còn lại?
Quân cau mày vẫn không đáp lại. Một bên má của anh ta sưng húp lên, bầm tím do bị đánh, tóc cũng bê bết không biết là máu khô hay bùn đất bình thường. Nhưng đặc biệt đôi mắt Quân lúc này chỉ toàn là uất hận, căm thù mà thôi.
Rồi đột nhiên Quân quay sang nhìn Chi, gằn giọng hỏi:
-Cô đã bán tôi cho hắn?
-Mày đáng để tao ngã giá sao?- Long cười khinh khỉnh, cũng không buồn nhìn nét mặt lúc trắng lúc xanh của Hạ Chi một lần.
Lặng im vài giây, Long lại hướng Hạ Chi nói:
-Đưa cho tôi cái vòng cổ của cô.
-Anh muốn làm gì?- Hạ Chi giật mình hỏi.
-Cho hắn câu trả lời mà hắn muốn thôi.
Hạ Chi không hiểu lắm ý của Long nhưng vẫn đưa cho anh chiếc vòng đá trên cổ mình. Long cầm lấy rồi tách hai mặt đá ra, chỉ thấy bông hoa lan bảy sắc vẫn nằm im lìm bên trong, vô cùng kiêu kì và lộng lẫy, mộ
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 234
Trong tuần: 259
Trong tháng : 1235
Tổng Lượt: 381513
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt