Pair of Vintage Old School Fru
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Giấu anh vào nỗi nhớ của em đi

vẫn ấp ủ ý định che chở cho cô- người con gái bất hạnh mà anh là người đứng sau chứng kiến trong câu chuyện tình yêu của cô. Nếu quay về Hà Nội, anh sẽ phải đối mặt với cô, đó là điều mà anh không muốn. Nếu anh xuất hiện, cuộc sống của cô liệu có bị xáo trộn hay không?

Mười hai năm yêu cô- hai năm bên cô, mười năm cố gắng quên đi cô, bên Nguyên cũng từng có rất nhiều cô gái khác. Anh đi tìm hình bóng cô trong họ, muốn tìm cho mình một sự thay thế hoàn hảo, nhưng không có một ai có thể thay thế con người đó. Anh luôn cảm thấy lạnh lẽo ngay cả khi ôm họ trong lòng. Có bao người ở bên người, nhưng anh mãi mãi chỉ là một kẻ cô đơn đáng thương.

Mãi mãi lạnh giá, trừ khoảnh khắc sáng nay…

Nguyên gạt ý nghĩ ra khỏi đầu. Anh đứng dậy rời khỏi quầy rượu, và thay vì đi lên phòng như đã định, bước chân lại đưa anh ra khỏi khách sạn.

Ánh đèn ô tô vừa tắt, trong phòng khám nhỏ điện đã sáng bừng lên. Thiên Anh xuất hiện sau cánh cửa, đôi mắt còn tỉnh táo, rõ ràng là chưa ngủ.

-Tớ biết là cậu sẽ đến mà- Thiên Anh cười châm chọc.

-Tớ thương cái thân già cô đơn của cậu thôi.- Nguyên hừ giọng.

-Tớ biết… Tớ biết… Cậu tốt bụng nhất, được chưa? Giờ thì mang cô bé về giúp tớ. Có mỗi cái giường với cái chăn thì bị cô bé chiếm mất, tớ phải ngủ ngoài phòng khám, lạnh muốn chết.- Thiên Anh rùng mình một cái nói.

Nguyên không đáp nữa mà đi thẳng vào phòng ngủ của Thiên Anh.

-Mà cậu làm cái gì khiến cô bé giãy đành đạch kêu không muốn về khách sạn với cậu thế?- Thiên Anh nghi ngờ hỏi.

-Tớ mà dám làm gì?- Nguyên trừng mắt đáp- Cô ta dữ như cọp ấy, vừa tỉnh đã tát tớ một cái sưng mặt, cho tớ vàng tớ cũng không dám rờ vào.

-Cậu thật nhỏ nhen, mỗi cái việc cỏn con từ lâu lắc rồi mà vẫn giữ trong lòng. Đàn ông là phải rộng lượng chứ.- Thiên Anh cười.

-Cậu rộng lượng thì cậu mang cô ta lên trên Trung tâm với cậu đi.

-Làm sao được chứ.

-Thế thì thôi việc dạy dỗ tớ đi.

-Hôm nay cậu có vẻ bực mình. Chắc lại việc mẹ cậu mấy hôm nay gọi ra giục về hả? Thím cũng gọi cho cả tớ nữa, nhờ tớ khuyên cậu về nhà. Hay là về một chuyến đi.

-Ừm…- Nguyên nhìn Hạ Chi đang ngủ say trên giường, rõ ràng là cô đi chơi cả ngày mệt đến độ Nguyên bế cô lên cô cũng không biết gì.

Nguyên không nói gì với Thiên Anh nữa mà đi một mạch về thẳng khách sạn. Nguyên cũng không giải thích được tại sao mình lại tới đón Hạ Chi. Dường như có một sức mạnh kì lạ đã thôi thúc anh phải tới đó.

Khi Nguyên đẩy cửa bước vào phòng ngủ thì cô gái mà anh bỏ quên trong phòng trước đó đang nằm trong chăn, một cuốn tạp chí người mẫu được đặt trên đùi, bên cạnh còn có một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly. Một trong hai chiếc ly có rượu. Thấy cửa mở, cô gái ngẩng đầu cười, nhưng thấy trên tay Nguyên là một cô gái khác, nụ cười trượt khỏi đôi môi đỏ mọng. Mặt cô ta chợt dài ra một cách đáng thương, nhưng Nguyên cũng chẳng để ý làm gì.

- Ai đây?

-Bạn gái tôi.

-Anh làm này thế là ý gì? Anh coi tôi là ai hả?- Cô ta nhổm dậy hỏi.

-Mặc quần áo vào và về đi.- Nguyên nói khẽ như sợ Chi thức dậy nhìn thấy cô gái nửa kín nửa hở trên giường của mình.

-Anh…- Cô gái vùng dậy, bước xuống đất, mặt đỏ bừng bừng không biết do rượu hay do giận quá hóa thẹn -Đồ sở khanh.

Vung tay tát Nguyên một cái, cô ta tức tối đi ra khỏi phòng.

Nguyên cũng không để ý đến cái tát rát rạt vừa nhận được, anh tiến lại giường, khẽ đặt Hạ Chi xuống, kéo chăn cho cô rồi đi ra khỏi phòng.
Chương 06: Trở về
Hạ Chi bước ra từ phòng tắm với mái tóc ướt sũng, ngạc nhiên nhìn Nguyên vẫn đang ngồi trầm ngâm trên ghế. Cô ngạc nhiên khi hôm nay anh về sớm hơn thường lệ. Ti vi vẫn bật nhưng dường như tâm trí Nguyên lại ở một nơi xa lắc nào đó.
-Này… này…- Cô đưa tay hươ hươ trước mặt anh gọi.
Nguyên giật mình ngước mắt nhìn Chi, rồi kéo cô ngồi xuống bên cạnh. Cô đã ở cùng anh được hơn một tháng rồi. Giữa hai người là một mối quan hệ khá mập mờ, chẳng phải nhân tình, nhưng cũng không giống người dưng, không gần cũng chẳng hề xa. Nguyên vẫn giữ thói quen của mình, cho Chi đi cùng vào ban ngày và bỏ mặc cô một mình sau bữa tối để tìm niềm vui riêng. Nhưng dường như, với anh một tháng nay, chưa niềm vui nào thực sự được gọi là niềm vui. Điều chứng minh là Nguyên chưa bao giờ đi qua đêm, luôn luôn có mặt tại salon ở phòng khách trước 12h.
Còn Hạ Chi, mất đi trí nhớ, Thiên Anh và Nguyên trở thành hai người thân thuộc nhất của cô. Và trong hai người, Nguyên lại là người ở bên cô lâu hơn hẳn. Trong tâm trí, cô biết mình luôn có cảm giác không thích Nguyên, nhưng ở một nơi khác lại mách bảo cô rằng cô không thể xa Nguyên. Vụ va chạm xóa đi của cô mọi thứ, kể cả cái cảm giác mà bản thân cô thực sự không biết định nghĩa là gì lúc này.
Nguyên cầm lấy khăn, thấm những giọt nước đang chảy trên mái tóc cô. Những hành động dịu dàng như thế này của anh không phải lúc Chi cũng thấy. Bình thường anh luôn giữ một thái độ lạ lùng và xa cách với cô.
-Ngày mai tôi sẽ về Hà Nội, Thiên Anh sẽ tới đây với cô.- Nguyên chậm rãi lau tóc cho cô, nói.
-Anh đi sao? Tôi không đi theo được à?
-Ừ… Tôi về nhà…
-Nhà…- Chi khẽ lẩm bẩm.- Nhà là gì?
-Là gia đình. Gia đình tôi có bố mẹ, có anh trai tôi, có… chị dâu và một đứa cháu rất đáng yêu. Nó tên là Boo, khi tôi đi nó mới một tuổi, bây giờ chắc nó lớn lắm rồi.- Nguyên mỉm cười kể.
-Không biết nhà tôi thế nào nhỉ? Mọi người nói bố mẹ tôi đã mất, nhưng tôi chẳng nhớ gì cả. Tôi chẳng biết tôi là ai. Tôi có anh trai mà không biết anh mình ở đâu. Tôi…
Chi nói đến đây thì nước mắt đã giàn giụa trên mặt. Những tâm sự cô luôn giữ trong lòng lâu nay kể cả Nguyên và Thiên Anh đều không biết được. Cho đến lúc này không hiểu sao khi nghe Nguyên nói, cô lại thổ lộ ra. Trong lòng cô vốn rất sợ mỗi khi nhìn vào kí ức trống rỗng của mình. Cô sợ một ngày mình sẽ tan biến đi vì không thể nhớ ra mình là ai.
-Cô của cô ở Ba Lan sắp về tới, đó là gia đình của cô.- Nguyên cũng chẳng lau nước mắt cho Hạ Chi, vẫn tiếp tục vò nhẹ trên mái tóc dài của cô.
-Còn anh trai tôi?
-Hy vọng sẽ sớm tìm ra anh trai cô.
-Bao giờ anh lại về đây?- Hạ Chi lau nước mắt, quay lại nhìn anh hỏi.
-Cũng chưa biết.
-Tôi có thể nhắn tin cho anh mỗi ngày được chứ?
-Có thể.- Nguyên gật đầu.
-Nhưng anh sẽ nhắn lại chứ?- Chi gặng hỏi tiếp.
-Tất nhiên… Nhưng đừng khủng bố tôi quá nhiều tin nhắn, không được gọi lúc nửa đêm.
-Được… Nhưng anh đi rồi thì tôi biết đi chơi với ai? Bác sĩ thì lúc nào cũng bận…- Chi phụng phịu.
-Cô ham chơi quá. Nếu không biết làm gì thì tới phòng khám của Thiên Anh học việc đi. Mặc dù cô lóng ngóng nhưng không phải loại cứng đầu khó đào tạo.- Nguyên gợi ý- Cô nên làm việc trừ nợ chứ.
-Nợ gì?
-Nợ viện phí và nợ tôi nuôi cô cả tháng nay.- Nguyên bật cười trước vẻ ngơ ngác của Chi- Tôi với Thiên Anh là anh em, cứ trả nợ cho nó là được.
-Được, thế thì tôi sẽ tới làm giúp anh ấy.
-Nhưng cô tuyệt đối không được học cách cho thuốc và tiêm đâu đấy.- Nguyên chợt nghĩ ra, dặn tiếp.
-Tại sao?
-Vì cô sẽ hại chết bệnh nhân chứ sao.- Nguyên bật cười ha hả. Lâu rồi anh không được cười sảng khoái như thế.
-Anh… hóa ra anh đang chọc tôi…- Chi cau mày.
-Tôi nói thật. Cô sẽ cảm thấy bớt nhàm chán khi làm việc. Hơn nữa nếu bộ não vận động nhiều, biết đâu sẽ giúp cô dần nhớ ra mọi chuyện.
-Nếu thế tôi sẽ không làm y tá như chị Linh nữa. Chị Lam nói tôi có thể lên trên núi giúp chị ấy chăm sóc hoa lan. Liệu tôi chăm sóc hoa lan có làm hoa chết không?- Chi ngây ngô hỏi tiếp.
-A, nghe có vẻ hay đó, biết đâu cô lại có năng khiếu lai ra vài loại lan mới.- Nguyên gật gù tán thưởng.
-Thật sao?
-Tất nhiên, đầu óc cô lơ đễnh thế, kiểu gì chả có lúc lai hoa nhầm…
-Anh lại trêu tôi…- Chi quay phắt lại nhìn vẻ mặt đùa cợt của Nguyên, giơ tay đấm anh một cái.
-A, thôi thôi. Cô đánh đau chết đi được ấy.- Nguyên giữ lấy tay cô lại, hét lên.
-Chứ lại không. Mười hai năm tôi đi học Karatedo đấy.- Chi hứ một tiếng rồi lại quay đi để anh lau tóc tiếp.
-Hả? Cô nói cái gì?- Nguyên giật mình nhảy dựng lên trên salon.
-Anh không tin à? Để tôi ra vài quyền cho anh xem.- Chi quay lại giơ tay thách thức.
-Không, tôi tin. Nhưng cô vừa nói gì? 12 năm cô đi học Karatedo? Sao cô biết? Cô nhớ ra rồi à?- Nguyên mừng rỡ ngồi xuống trở lại, hỏi.
-Tôi…- Chi ngẩn ra rồi lắc đầu.- Tôi không nhớ, nhưng đúng là tôi có đi học Karate 12 năm mà.
“Bệnh gì đây hả trời?” Nguyên nhìn Chi không chớp mắt thầm hỏi. Nhưng rồi anh bình tĩnh trở lại, tiếp tục lau tóc cho cô. Lát sau, anh vén tóc ra làm hai rồi hất sang hai bên, để lộ ra cái gáy trắng ngần của Chi.
Đột nhiên anh nhìn chằm chằm vào phía sau cô như nhìn thấy một điểm lạ. Ở một điểm cách gáy không xa, về phía bên vai phải lộ ra hình xăm của một cánh hoa hay một chiếc lá gì đó. Tò mò, anh dùng tay kéo cổ áo cô trễ hẳn về phía sau. Hành động bất ngờ này của anh là Hạ Chi giật mình định phản ứng. Chỉ nghe Nguyên ngạc nhiên hỏi:
-Cô xăm mình à? Đây là hoa gì vậy?
-Hình xăm? Tôi không biết.- Chi lắc đầu.
-Còn có chữ nữa. Michelia.S? Tên của ai à?
-Tôi đã nói là không biết mà.- Chi giãy khỏi bàn tay anh rồi kéo lại cổ áo.
-Hóa ra cô cũng cá tính gớm, lại còn có cái sở thích này nữa.- Nguyên cười.- Thôi tóc khô rồi, đi ngủ đi.
-Mai anh đi sớm không?
-Tôi bay chuyến buổi chiều.
-Anh không muốn ngủ cùng tôi nữa à?- Chi tò mò hỏi.
-Cô…- Nguyên trợn mắt nhìn cô rồi anh dùng ngón trỏ dí lên trán cô nói tiếp- Cái đồ ngốc này. Đừng bao giờ nói với bất kì thằng đàn ông nào câu nói đó nghe chưa? Cô không biết là câu đó bị yểm bùa à? Không muốn bị ăn thịt thì cứ nói câu đó lần nữa đi.
-Nhưng anh có bị làm sao đâu.- Chi lắc đầu quầy quậy
Cô tin làm sao được khi cái gã đàn ông đầu tiên nghe câu đó ở trước mặt mình lúc này thậm chí còn dí tay vào trán mình mà mắng mỏ.
-Đi ngủ.- Nguyên đẩy cô đi.
-Nhưng ôm anh ngủ rất ấm mà. Như là ôm…
Từ “Đại Tướng Quân” chưa kịp bật ra khỏi miệng thì cô đã thấy chân mình nhẹ bẫng. Nguyên bế bổng cô lên rồi đi nhanh về phía cửa. Chi hét lên đầy kinh hãi trước hành động như hổ báo này của anh.
Nguyên đặt cô xuống nệm, cúi thật sát xuống mặt cô, nhưng khi mặt cách mặt chừng 2cm, anh dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt đang mở trừng trừng của cô. Rồi Chi thấy mặt mũi tối sầm lại. Thì ra Nguyên đã túm lấy chăn và trùm kín lên người cô, kể cả mặt cũng không hở. Nằm trong chăn, Chi nghe anh nói:
-Chịu khó ngủ yên đi.
Tiếng chân Nguyên xa dần, cuối cùng là tiếng đóng cửa rất nhẹ.
Chi vẫn nằm trong chăn không nhúc nhích, tim động ầm ầm vào lồng ngực, nếu ai đó nhìn thấy cô lúc này, chắc chắn sẽ nhận ra cô đang đỏ bừng cả mặt.
Chiếc taxi dừng trước cổng ngôi nhà lớn nhất ở khu phố. Nguyên bước xuống, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà, nơi anh đã lớn lên từng ngày, nơi đã in dấu biết bao kỉ niệm ngày anh còn cắp sách tới trường. Nơi đây cũng đã bắt đầu một mối tình đơn phương mãnh liệt nhất cuộc đời anh, và là nơi anh chôn vùi tình yêu đó. Nguyên xa nó đã mười năm. Mười năm dài đằng đẵng không một ngày trở lại, mặc kệ bao nhiêu lời than trách của ông nội, của cha mẹ, anh kiên quyết nhắm mắt, phong bế mọi ngõ ngách nơi trái tim mình.
-Chú là ai?
Thằng nhóc mở cổng, ngước mắt nhìn anh. Nó nhỏ hơn nhiều cái tuổi lên 10 của mình. Đây là cháu anh, nhóc Boo. Ngày anh đi nó mới chào đời không bao lâu. Anh nhận ra nó, vì nó giống hệt chị dâu anh, giống hoàn hảo từ đôi mắt to tròn đến cái mũi cao và hai má lúm đồng tiền rất xinh.
-Boo phải không?- Anh xoa đầu nó mỉm cười.
-Chú biết tên cháu à?- Nó ngạc nhiên rồi quay đầu lại gọi- Mẹ ơi, nhà mình có khách. Có chú nào ấy…
-Chú nào, sao con không mời vào nhà…
Nguyên đứng ngẩn ra, bàn chân anh lập tức muốn bỏ chạy đi thật nhanh. Âm thanh vừa cất lên đã làm trái tim của anh vỡ vụn.
-Chào chị… chị dâu…- Nguyên khó khăn lắm mới cất được tiếng khi người phụ nữ xuất hiện sau cánh cổng sắt.
Mười hai năm chẳng hề làm phai đi vẻ đẹp của người phụ nữ này. Vẫn nét duyên dáng và dịu dàng như lần đầu anh gặp mặt cách đây mười hai năm. Người phụ nữ nhìn anh, ngỡ ngàng trong giây lát, rồi mỉm cười nói với con trai:
-Boo, chào chú Nguyên đi con. Đây là chú Nguyên mà mẹ hay kể cho con đấy.
-A, chú Nguyên…- Nhóc Boo mở to mắt nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng sững trước mặt mình rồi nó co giò chạy biến vào trong hét to- Bà nội ơi chú Nguyên về rồi. Chú Nguyên về rồi bà ơi!
Chương 07
Tiếng hét của thằng nhóc vẫn văng vẳng bên tai hai người.
-Chị vẫn khỏe chứ?- Nguyên chợt thở dài, hỏi.
-Chị vẫn khỏe. Chú khác ngày xưa quá khiến chị cũng không nhận ra được. Chú về chắc ông bà sẽ vui lắm. Thôi vào nhà đi.
-Ừm…
Nguyên gật đầu rồi lách người xách va li vào trong.
Anh gặp mẹ ở thềm cửa. Bà già đi nhiều so với bốn năm trước khi sang Mỹ thăm anh. Bà nhìn anh đầy nghiêm khắc, rồi đột nhiên bà cũng thở dài một hơi. Thằng con trai của bà cuối cùng cũng chịu quay về.
-Mẹ, con xin lỗi.- Nguyên đặt va li xuống cúi người ôm lấy bà.
-Anh còn biết xin lỗi cơ à.- Bà mắng nhẹ.
-Con biết sai rồi.
-Thôi, lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm. Chuyện gì cũng đợi tối bố anh về rồi cùng nói.
Nguyên cười, quay sang nhìn nhóc Boo đang đứng nhìn anh chăm chú.
-Boo, cháu dẫn chú lên phòng đi, chú có quà này cho cháu.
-Quà ạ?- Thằng nhóc mở to hai mắt sung sướng hỏi- Máy bay điều khiển từ xa hay siêu nhân biết bay hả chú?
-Bí mật, cháu phải dẫn chú lên phòng đã.
-Vâng, đi đi chú.- Thằng bé chạy lại níu tay anh và hăm hở đi lên lầu.
Nguyên thấy lòng ấm áp hẳn. Nhóc Boo- đứa con trai tinh thần của anh, mười năm rồi anh mới có dũng cảm để âu yếm cưng nựng nó.
Boo này…- Nguyên gọi khi thằng nhóc đang ngồi trên sàn chơi với chiếc xe tăng điều khiển từ xa mà anh mua cho nó.- Bố cháu dạo này có hay về không?
-Bố cháu ạ? Bố cháu đi công tác ở xa lắm, thỉnh thoảng mới về thôi ạ! Nhưng mỗi lần về đều bị cụ nội với ông bà nội đuổi đi. Bố cháu làm sai gì hả chú Nguyên, sao ông bà lại không cho cháu đến chỗ bố cháu công tác? Bố cháu muốn đón cháu đến chỗ đó sống.
-Thế cháu không thích ở cùng mẹ à?
-Có chứ ạ? Mẹ cháu bảo bố cháu bận lắm nên hai mẹ con không được quấy rầy bố. Khi nào hết bận bố cháu sẽ về. Nhưng mãi bố cháu chả về gì cả.
Đột nhiên ngoài cửa có tiếng gọi:
-Hai chú cháu xuống ăn cơm đi. Có cụ nội tới chơi nữa đấy.
-A, cụ nội lại tới rồi…- Boo buông đồ chơi ra ngay lập tức- Chú cháu mình không xuống nhanh cụ lại quát ầm lên cho xem.
-Có chú ở đây, cụ không dám quát cháu đâu.- Nguyên cười rồi cõng thằng bé xuống nhà.
Ông nội anh- người quyết định tương lai của tất cả con cháu trong nhà- trong mắt thế hệ các cháu như Thiên Anh và Nguyên thì ông là một người rất nghiêm khắc, nghiêm khắc đến bảo thủ. Không ai được phép trái lời ông trong bất cứ việc gì, từ lớn đến nhỏ.
-Cháu chào ông, con chào bố.-Nguyên cất tiếng khi nhìn thấy hai người đàn ông lớn nhất trong gia đình.
Mặc dù ở ngoài anh là một người tự do phóng khoáng, nhưng khi về tới nhà, anh lại là một người vô cùng khuôn phép, bề bậc.
-Anh Nguyên về rồi đấy à? Tôi tưởng đợi khi tôi chết anh mới chịu vác cái mặt về chứ?- Ông nội vừa nhìn thấy anh đã hừ giọng.
-Cháu định nghiên cứu tiến sĩ xong mới về, nhưng cháu muốn trở về học thêm kinh nghiệm của ông và bố cháu đã rồi mới học tiếp.
-Hừ… Anh trước hết nghe lời bố mẹ anh, lập gia đình đi đã. 30 tuổi đầu rồi còn lông bông đến bao giờ? Hay anh định học tập anh bác sĩ Bạch, ra biển làm một thằng trồng rừng cho đẹp mặt cái nhà này.
-Việc làm ăn của ông và bố, cháu sẽ học tập nghiêm chỉnh. Đó là mục tiêu trước mắt của cháu. Còn việc gia đình, cháu vừa về nước, nên đợi một thời gian nữa hãy tính ông ạ!
-Cho anh ra nước ngoài để học cái lối cãi lại cha ông trong nhà phải không?- Ông nội anh quát lên khiến cho nhóc Boo phải núp sau lưng mẹ đầy sợ sệt- Cái nhà này vô phước, sinh được ba thằng cháu nội thì một thằng suốt ngày bồ bịch trai gái, một thằng vô năng ăn hại suốt ngày cây với chả cối, còn anh thì đi một mạch không thèm quan tâm ông nội anh ở nhà sống hay chết, học được ba cái chữ mang về để cãi lại người lớn trong nhà.
-Kìa bố…- Mẹ anh tiến lại đỡ ông ngồi xuống ghế- Cháu nó lần này về thật sự là muốn đến chỗ ông học việc đấy ạ! Con sợ nó về rồi không có thời gian thư giãn nên cho phép nó đi du lịch một tháng. Chắc nó ra chỗ thằng Thiên Anh chơi vì anh em nó đến mười hai năm chưa gặp nhau, cũng là phải thôi ạ! Mà biết đâu anh em nói chuyện lại làm thằng Thiên Anh thay đổi tâm tính thì sao? Giờ nó về rồi, ông cứ giao hết việc cho nó là được.
-Sao còn chưa ngồi vào bàn ăn đi. Định để tôi chết đói à? Boo, lại đây ngồi gần cụ. Nhà này còn trông chờ vào mỗi thằng đích tôn này thôi đấy. Ba thằng cha, chú, bác mày ăn hại hết rồi…
Nhóc Boo mặc dù sợ xanh cả mắt nhưng vẫn phải đến ngồi cạnh cụ nội theo thói quen thường lệ mỗi lần cụ tới ăn cùng gia đình nó. Nguyên cũng không để tâm lắm những lời mắng mỏ của ông nội, anh thản nhiên ngồi vào bàn ăn. Những lời mắng mỏ của ông nội không thể làm anh cảm thấy nặng lòng như một số chuyện khác được.
***
Giấc ngủ vừa nặng nề kéo đến với Nguyên thì chuông điện thoại chợt reo vang.
“Anh ngủ chưa? Em không ngủ được.”
Tin nhắn của Hạ Chi, ngay cả cách xưng hô cũng được thay đổi hoàn toàn. Nguyên vùi điện thoại vào chăn và ngủ tiếp.
Chuông reo lần hai.
“Em biết anh chưa ngủ đâu.”
“Có cần tôi gọi Thiên Anh vào ôm em ngủ không?”- Nguyên trả lời lại với một tâm trạng cau có hết sức.
“Bác sĩ không có ở khách sạn. Em ở đây một mình. Lúc chiều có một anh đến nói rằng cứ yên tâm mà ngủ, anh ấy ở ngay bên cạnh phòng mình.”
“Anh nào? Thế sao em không sang đó ôm nó ngủ cho dễ?”
“Ý, anh ấy trông dữ lắm. Dữ hơn cả anh.”
“Sặc, tôi mà dữ hả?”
“Tất nhiên rồi. Bác sĩ là hiền nhất nhất nhất.”
“Ừ, nhất nhất nhất. Thế thì đi mà nhắn tin cho anh chàng nhất nhất nhất của cô đi. Tôi mệt lắm rồi. Tôi muốn ngủ.”
Nguyên trả lời tin nhắn rồi tắt luôn điện thoại. Giấc ngủ đã bị Hạ Chi vô tình đuổi đi mất, Nguyên trằn trọc thêm nửa tiếng cũng không thể ngủ lại. Anh vùng dậy, đi xuống nhà. Bếp vẫn sáng đèn, Dung- chị dâu anh vẫn đang loay hoay lau bếp.
- Nhà có người giúp việc mà chị phải làm mấy việc này à?- Nguyên bước đến tủ lạnh lấy chai nước và hỏi.
-Chú chưa ngủ sao?- Dung quay lại nhìn anh ngạc nhiên.
- Sao chị còn chưa ngủ?- Nguyên hỏi lại.
-Mỗi khi không ngủ được chị hay có thói quen lau bếp.- Dung cười, vẫn tiếp tục công việc của mình.
Nguyên lặng im. Anh thích ngắm Dung từ phía sau mỗi khi cô làm việc nhà thế này. Mười hai năm rồi mà dường như thói quen trước đây vẫn không hề thay đổi trong anh. Anh đã từng yêu tha
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 403
Trong tuần: 998
Trong tháng : 403
Tổng Lượt: 382252
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt