XtGem Forum catalog
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Truyện Teen - Nét Cười Nơi Ấy

đây hay đem về nhà?”.

“Em cứ gấp vào cho anh đi.”

“Cũng được. Số đo của anh, em biết cả rồi. Chắc là vừa thôi.”

“Vậy chị cũng đi thay lại đồ cái đã.” Thẩm Thanh vừa kéo chiếc váy thướt tha vừa theo một nhân viên đi lên phòng thay đồ.



Lễ đính hôn của Hứa Quân Văn được tổ chức tại một khách sạn sang trọng nằm trên con đường có phong cảnh đẹp nhất, phồn hoa và náo nhiệt nhất trong các khách sạn của dòng họ Hứa.

Khi chiếc xe chở Thẩm Thanh đến nơi, trời đã tối hẳn, những hạt mưa phùn lất phất bay. Chính vì thế, bên ngoài cửa xe đã có người cầm ô đứng đợi sẵn.

Xe đỗ trước cửa. Dù tài xế đã giảm tốc độ chậm nhất có thể, Hứa Khuynh Quyết vẫn khẽ chau mày, tay ôm bụng, anh nói vói Thẩm Thanh:

“Cô xuống trước đi.”

Thẩm Thanh quay đầu nhìn gương mặt đang khẽ nhăn lại của Khuynh Quyết, cô lo lắng hỏi.

“Anh không sao chứ? Sắc mặt của anh không được tốt.”

Hứa Khuynh Quyết lắc đầu, anh tự mở cửa xe bước xuống.

Thấy anh không nói gì, Thẩm Thanh cũng đành im lặng. Dù sao thì trước giờ Khuynh Quyết vẫn vậy. Trước khi đến đây, cô đã ép anh uống vài viên thuốc dạ dày. Cô nghĩ chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra nên cũng yên tâm phần nào.

Mặc kệ những giọt mưa lất phất rơi, Thẩm Thanh vén váy bước vòng ra sau xe về phía Khuynh Quyết, cô khoác tay anh, cười nói:

“Hôm nay tôi đi giày cao quá. Anh phải làm chỗ dựa cho tôi đấy nhé!”

Hứa Khuynh Quyết khẽ mỉm cười, mặc cho Thẩm Thanh khoác tay mình. Thực ra anh biết hôm nay mình không đem theo gậy chống nên Thẩm Thanh chủ động khoác tay để anh đi đứng thuận tiện. Ở nơi đây, mỗi bước đi của anh đều cần đến sự chỉ dẫn của cô.

Hai người chầm chậm bước lên bậc thang, qua cánh cửa màu vàng nhạt, bước vào đại sảnh. Thẩm Thanh chưa kịp quan sát xung quanh thì một đám đông bủa đến, những ánh đèn flash từ bốn phía nhấp nháy liên hồi.

Thẩm Thanh bất giác lấy tay che mắt trong khi mọi người xung quanh nhao nhao nói như sợ người khác tranh mất phần vậy. Cô đứng khựng lại.

“Anh Hứa…”

“… Không ngờ anh lại xuất hiện, xin cho biết tình hình anh dạo này thế nào…”

“Nghe nói sau tai nạn, anh ít khi xuất hiện ở những nơi công cộng…”

“Vụ tai nạn đó có nghiêm trọng như người ta đồn thổi không?… Anh Hứa, dạo này tình hình anh thế nào?”

“Triển lãm tranh bị ngừng năm đó, liệu năm nay có tổ chức lại không…?”

“… Có phải mắt của anh không nhìn thấy gì nữa…”

“…”

Thẩm Thanh ngơ ngác nhìn đám phóng viên đang vây quanh mình. Trước hàng loạt câu hỏi xoay quanh Hứa Khuynh Quyết, cô quay sang nhìn gương mặt nhợt nhạt của anh dưới ánh đèn.

Thẩm Thanh khoác tay anh chặt hơn. Cô chưa từng trải qua tình huống nào thế này nên không biết xử trí ra sao. Cô cảm thấy Khuynh Quyết cũng không hứng thú gì với tình cảnh hiện tại.

Nhưng Khuynh Quyết không nói gì, cô chỉ biết im lặng đứng bên cạnh anh.

Cũng may một người đàn ông trung niên ung dung bước tới. Sau ông ta, người vệ sĩ cũng lịch sự ngăn cản đám phóng viên đang chụp hình.

Người trung niên nói với đám đông.

“Các vị nhà báo! Mời các vị vào đại sảnh nghỉ ngơi một lúc. Nghi lễ sẽ diễn ra ít phút nữa thôi. Xin mời.” Người đàn ông đó nói xong, hơi khom lưng, cung kính nói với Hứa Khuynh Quyết:

“Nhị thiếu gia. Chủ tịch đang đợi cậu trên tầng hai đấy ạ.”

Thẩm Thanh thấy sắc mặt Khuynh Quyết có chút biến đổi. Một lúc sau anh mới lạnh lùng nói:

“Dẫn đường.”

Đây cũng là câu nói đầu tiên cô nghe được kể từ lúc anh bước vào đây.

Hứa Khuynh Quyết bước chậm rãi theo người dẫn đường, qua hành lang trải thảm dày, mềm mại, rồi tiến vào phòng nghỉ.

Anh biết, cách anh không xa chính là người cha đầy uy quyền. Khi cánh cửa sau lưng khép lại, Hứa Khuynh Quyết cũng chỉ đứng đó, không nói lời nào.

“Gặp ta mà cậu không biết chào hỏi sao?” Hứa Triển Phi ngồi trên ghế da, hắng giọng. Chẳng biết tại sao, ông có thể giải quyết tốt những vấn đề hóc búa của thương trường quyết liệt, nhưng lại không thể điều hòa tốt mối quan hệ giữa hai cha con. Chẳng lần nào hai người gặp mặt mà không to tiếng, căng thẳng.

Hứa Khuynh Quyết khẽ cúi đôi mi xuống, thờ ơ đáp lại:

“Ông tìm tôi có việc gì?”

“Đã lâu lắm rồi cậu không về nhà. Cậu không còn coi mình là người nhà họ Hứa nữa phải không?” Hứa Triển Phi lạnh lùng hỏi, “Hôm nay cậu đến đây, tôi thấy rất bất ngờ đấy”.

“Nếu ông không muốn tôi đến, tôi có thể đi ngay bây giờ.” Giọng điệu của Hứa Khuynh Quyết vẫn lạnh lùng.

“Rầm!” Hứa Triển Phi đập mạnh tay xuống chiếc bàn bên cạnh, âm thanh vang vọng cả căn phòng.

“Đây là thái độ cậu dùng để nói chuyện với tôi sao?”

Hứa Khuynh Quyết bất giác nắm chặt tay lại, môi mím chặt, kiềm chế cơn đau tim ở đâu ập đến.

Thấy anh không nói, Hứa Triển Phi tiếp tục cất cao giọng nói đầy nghiêm khắc của mình.

“Sau khi lễ đính hôn của anh cậu xong xuôi, mời cậu ở lại.”

“Có chuyện gì nói luôn một lần đi.” Cố trấn áp cơn đau tim đang làm anh khó thở, Hứa Khuynh Quyết không muốn người ngồi trước mặt trông thấy bộ dạng yếu đuối của mình.

Chăm chăm nhìn đứa con trai ngỗ ngược, Hứa Triển Phi cao giọng nói:

“Vì chuyện của mẹ cậu, cậu còn muốn hận tôi bao lâu? Từ trước đến nay cậu không coi lời tôi ra gì, thậm chí không xem mình như con cháu trong nhà. Lẽ nào đó là cách trả đũa cho những gì tôi nợ mẹ cậu?”

Nhắc đến chuyện quá khứ, Hứa Khuynh Quyết giận dữ chau mày, nói.

“Sao có thể gọi là trả đũa, tôi và ông vốn dĩ không có gì để nói nữa rồi.”

Tim anh nhói đau từng nhịp khi quá khứ bị gọi về. Hứa Khuynh Quyết cắn chặt răng, ngoảnh mặt đi, giọng nói lạnh lùng:

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước.”

Hứa Triển Phi ngồi yên trên ghế, ngẩng mặt nhìn anh. Ông cảm thấy phẫn nộ, bất lực, cuối cùng đành để anh bước ra.

Nhìn từng bước chân chậm chạp dò đường của Khuynh Quyết, Hứa Triển Phi chỉ biết lặng lẽ thở dài.

Đứng trong sảnh chính được trang hoàng lộng lẫy, xung quanh là những nam thanh nữ tú nói cười vui vẻ, nhưng Thẩm Thanh thấy lòng nặng trĩu, chỉ đứng dõi mắt về phía thang máy.

Ban nãy, Hứa Khuynh Quyết có thì thầm dặn cô “Đứng đây đợi tôi”, rồi cùng người trung niên vào thang máy. Cô ước chừng anh đi đã được vài chục phút mà giờ vẫn chưa thấy ra. Lần trước vô tình nghe được câu chuyện của hai anh em họ, cô đoán quan hệ của Khuynh Quyết với gia đình không mấy tốt đẹp. Nhớ đến những câu hỏi tới tấp vây quanh Khuynh Quyết lúc bước vào đại sảnh, lại thêm sắc mặt nhợt nhạt đáng sợ của anh khiến cô thấp thỏm lo lắng.

Mỉm cười từ chối ly rượu mà người phục vụ mang đến, Thẩm Thanh không có tâm trạng nào để cảm nhận không khí náo nhiệt quanh mình, đứng đó mong ngóng Hứa Khuynh Quyết quay lại. Ai ngờ vừa ra khỏi sảnh chính, cô đã trông thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở chỗ rẽ đến cầu thang máy.

Hứa Khuynh Quyết đang cúi đầu dựa vào tường, những sợi tóc rủ xuống che lấp phần lớn gương mặt. Tuy nhìn không rõ, nhưng Thẩm Thanh vẫn cảm thấy có chuyện chẳng lành.

Bất chấp lễ nghi, chuẩn mực cô vén váy chạy nhanh tới đỡ lấy anh, vội hỏi.

“Anh làm sao thế?”

Hứa Khuynh Quyết vẫn nhắm chặt hai mắt, thở hổn hển theo từng nhịp tim gấp gáp.

Không nghe thấy anh trả lời, Thẩm Thanh ngẩng lên nhìn, đôi môi anh đã trắng bệch, cô hốt hoảng:

“Anh đau ở đâu?”

Dạ dày? Tim? Hay anh đau ở chỗ nào khác? Vì không biết rõ tình hình nên ngay cả việc chạm vào anh, cô cũng không dám mạnh tay.

Đầu óc choáng váng, Hứa Khuynh Quyết nghe thấy rõ giọng nói hoảng loạn của Thẩm Thanh nhưng anh không thể đáp lại. Phải một lúc lâu sau, hơi thở bớt gấp gáp, anh mới có thể nói với cô:

“Không cần quá lo lắng.”

Cái gì mà không cần lo lắng? Nghe anh nói thế, Thẩm Thanh như muốn hét lên. Cô nắm bàn tay giờ này đã ướt đẫm mồ hôi, lạnh toát. Vậy mà anh vẫn còn ương ngạnh.

“Thuốc đâu? Anh có mang theo thuốc không?” Vừa hốt hoảng vừa tức giận, nhưng Thẩm Thanh vẫn cố nói nhẹ nhàng.

Hứa Khuynh Quyết lắc đầu, anh mệt mỏi nghir ngơi:

“Để tôi nghỉ ngơi chút đã.”

“Được rồi.” Thẩm Thanh ngoan ngoãn đáp lại, cơn bực tức cũng tiêu tan. Anh ta vẫn biết phải nghỉ ngơi cơ đấy.

Trong lúc đó, khách khứa đã đến đông đủ trong sảnh chính, không khí vô cùng ồn ào. Nhìn xung quanh, Thẩm Thanh không tìm thấy chiếc ghế nào, bèn cẩn trọng dìu Khuynh Quyết đến cầu thang bộ ngồi nghỉ tạm.

Thấy Khuynh Quyết nhắm mắt lại, Thẩm Thanh không muốn làm phiền anh thêm nữa. Cô ngồi bên cạnh làm chỗ dựa cho Khuynh Quyết.

Âm nhạc rộn ràng bỗng ngừng bặt, chỉ nghe thấy giọng nói của người chủ trì buổi lễ. Xem ra nghi thức đã bắt đầu rồi.

Thẩm Thanh không bận tâm. Sự tò mò về lễ đính hôn cũng như vị hôn thê của Hứa Quân Văn đã thúc đẩy cô tới đây, giờ này điều đó không còn quan trọng nữa. Cô chỉ chăm chú nhìn người ngồi bên cạnh, thấy các cơ mặt anh từ từ dãn ra, đôi môi bắt đầu lấy lại sắc hồng vốn có, lúc đó cô mới yên tâm phần nào.

“… Đỡ hơn chút nào chưa?” Phải rất lâu sau đó, Thẩm Thanh mới lên tiếng hỏi.

“Rồi.”

“Chắc chắn chứ?”

“… Cô sợ lắm đúng không?”

“Đây không phải là lần đầu tiên nữa rồi.”

“…”

“Tiệc bắt đầu rồi đó.”

“Vào trong thôi!”

“Hay là không vào nữa?”

“Sao?”

“Chúng ta về thôi.”

“Không muốn đến hỏi thăm anh ta một tiếng à?”

“Không cần nữa. Vả lại tôi không muốn sợ hãi thêm. Về nhà sớm mới an toàn chứ.”

“… Tùy cô thôi.”

Thẩm Thanh khẽ mỉm cười, dìu Khuynh Quyết đứng dậy. Dù bên trong có ồn ào, vui vẻ thế nào cũng không liên quan đến cô. Tất cả những gì dính líu tới Quân Văn đều đã trở thành dĩ vãng. Nét Cười Nơi Ấy - Chương 08
Trên đường trở về nhà, Thẩm Thanh biết Hứa Khuynh Quyết giấu việc anh bị đau bụng, cô rất bực tức. Về đến cửa phòng, Khuynh Quyết vẫn giữ điệu bộ trầm lặng như thường ngày. Dù mắt không nhìn thấy được, nhưng anh vẫn nhận ra sự bực bội trong cô.

Ngồi xuống ghế sô pha một cách khó khăn, anh chú ý nghe ngóng mọi động thái xung quanh. Mấy phút sau, anh nghe thấy bên phải có một âm thanh va đập mạnh, tiếp theo là tiếng rên khe khẽ. Hình như Thẩm Thanh vừa va phải thứ gì đó?

“Có chuyện gì vậy?”Anh lo lắng quay đầu lại, giọng nói pha chút hoảng hốt.

Thẩm Thanh chau mày xoa xoa đầu gối, vừa thổi phù phù vào chỗ đau, vừa hằn học nhìn “khúc gỗ” đang ngồi ở ghế sô pha.

Nếu không phải chính anh làm cô phân tâm thì cô đâu đến nỗi lơ đãng lao vào thành bàn sắc cạnh này.

Không nghe thấy Thẩm Thanh trả lời, Hứa Khuynh Quyết mau chóng đứng dậy, quờ quạng đi về phía vừa phát ra tiếng động.

“… Không sao…” Ngồi phịch xuống ghế sô pha, Thẩm Thanh vẫn còn phụng phịu.

Hứa Khuynh Quyết quay về phía cô, nói:

“Cô phải cẩn thận chứ!”

Ngẩng đầu lên thì thấy Hứa Khuynh Quyết sắp va vào chiếc bàn thủy tinh vừa bị dịch chuyển vị trí do sự va đập của cô ban nãy, Thẩm Thanh vội lên tiếng, đồng thời chạy đến kéo tay anh.

Hứa Khuynh Quyết khẽ chau mày:

“Cô va vào đâu?”

Định kể cho anh nghe, nhưng Thẩm Thanh lập tức đổi ý. Cô chịu đau, đứng dậy, kéo anh cùng ngồi xuống ghế.

“Rốt cuộc cô đau chỗ nào?” Khuynh Quyết tiếp tục hỏi. Tiếng kêu đau ban nãy, không thể là nhầm được.

“Anh muốn biết thật không?” Một tay xoa xoa đầu gối, Thẩm Thanh nói như không có chuyện gì xảy ra.

“Ừm.” Hứa Khuynh Quyết cảm thấy bất lực vì đôi mắt mù lòa.

“Vậy anh phải hứa với tôi một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“… Hứa sau này lúc nào anh cũng phải nói thật.”

“Tôi lúc nào…” Khuynh Quyết định phân bua, nhưng nghe tiếng thở dài của Thẩm Thanh, anh mới nghĩ ra cô vẫn để bụng chuyện ban nãy, bèn dõng dạc đáp:

“Được, tôi hứa.”

Thẩm Thanh cười đắc ý, quay đầu lại nhìn anh. Thấy bộ dạng đờ đẫn của anh, cô nói vẻ không vui:

“Chẳng ra sao cả. Đã là bạn bè, tại sao chuyện gì anh cũng giấu tôi?”

Hứa Khuynh Quyết thở dài, biết là Thẩm Thanh lại bắt đầu “giở trò”, anh đành nói:

“Chẳng phải tôi đã hứa với cô rồi sao?”

“Ưm.” Có trời mới biết lời hứa của anh đáng tin thế nào. Thẩm Thanh lườm anh một cái, định chấm dứt câu chuyện tại đây vì cô cảm thấy đầu gối mình đã sưng tím lên rồi.

“Đến lượt cô đó.” Hứa Khuynh Quyết quay người sang nói, “Rốt cuộc cô đau ở đâu?”.

“Đầu gối.” Chiếc váy dạ hội thật bất tiện, vén mãi mới tới chỗ đầu gối giờ đã sưng tím.

“Nhà cô có rượu thuốc không?” Vì không nhìn thấy, anh chỉ còn cách quan tâm đến cô một cách bộc trực như vậy.

“Nhà anh không có sao?” Người sống một mình như anh, sao trong nhà lại chẳng phòng bị thuốc thang gì cả chứ.

Thẩm Thanh nói một cách chán nản:

“Nhà tôi có lọ dầu Hoa Hồng, để tôi về lấy.”

Hứa Khuynh Quyết trầm ngâm một lúc mới nghĩ ra, dù nhà cô có đi chăng nữa thì anh cũng không thể đi lấy giúp cô được, vì thế anh nhắm mắt, gật đầu đồng ý.

Nghe tiếng bước chân cà nhắc của Thẩm Thanh, Hứa Khuynh Quyết khẽ khép đôi mắt lại, chau mày suy nghĩ.

Thay đại một chiếc vảy ngủ cotton, Thẩm Thanh lấy lọ dầu sang phòng Khuynh Quyết. Thực ra, cô không cần phải đi lại nhiều như vậy. Chỉ cần ở nhà tắm rửa, bôi dầu vào chỗ đau, sau đó leo lên giường ngủ là ổn ngay. Nhưng không hiểu sao cô vẫn sang phòng Khuynh Quyết, vừa bước vào cô đã thấy anh vẫn ngồi bần thần trên ghế, gương mặt ảm đạm.

“Có chuyện gì mà anh ngây người ra vậy?”

“… Không có gì.”

“Đau quá đi!” Vừa ngồi xuống, Thẩm Thanh đã lên tiếng kêu than, khác hẳn thái độ ban nãy.

“Lúc nãy đập mạnh lắm à?”

“Tím lên rồi này, lại còn sưng nữa chứ.” Giọng nói có chút ngại ngùng.

Khuynh Quyết khẽ nói:

“Cô mau xoa dầu vào đi.”

Mở nắp lọ, tiện thể nhìn sang anh một cái, Thẩm Thanh mới phát hiện thần sắc anh lúc này đã trở lại như bình thường. Cô hoài nghi không biết lúc trước có phải mình bị hoa mắt hay không?

Thẩm Thanh đổ một ít dầu lên đầu gối rồi lấy hai ngón tay xoa đều. Sau đó cô thổi nhẹ vào chỗ sưng, cảm giác dễ chịu.

“Tốt rồi.” Thẩm Thanh lấy một ít giấy lau tay, nói.

“Sao nhanh vậy?” Khuynh Quyết nghiêng đầu nghi ngờ.

“Ừm, tôi xoa dầu rồi.”

“Thế đã bóp chưa?” Hứa Khuynh Quyết lại hỏi.

“Gì?” Bóp? Hình như cô đã quên béng mất công đoạn ấy.

Thẩm Thanh nhăn mũi, lấy ngón trỏ cẩn thận ấn vào chỗ sưng. Đau điếng!

“Thôi không cần đâu.” Cô lắc đầu nguây nguẩy.

Bực mình quá, Hứa Khuynh Quyết buộc phải lên tiếng chỉ bảo:

“Không bóp thì làm sao máu tụ tan ra được?”

“Không cần mà.” Nếu phải chịu đau, thà cô để chỗ sưng lâu khỏi một chút còn hơn.

Khẽ thở dài, Khuynh Quyết đưa tay ra:

“Vậy để tôi giúp cô.”

“Anh?” Thẩm Thanh nhìn anh vẻ không tin nổi. Tự cô còn không dám làm, huống hồ là giao cho người khác?

“Ừ.”

“… Thôi, không cần đâu.”

“… Nhanh lên nào.” Hứa Khuynh Quyết vẫn kiên nhẫn đưa tay về phía Thẩm Thanh. Tưởng tượng thấy vẻ cự tuyệt của cô, anh lại nhẹ nhàng nói:

“Ngoan nào.”

Vừa dứt lời, cả hai đều sững sờ.

Khuynh Quyết không ngờ mình lại nói như thế. Còn Thẩm Thanh lại thấy mặt và bụng mình nóng ran. Hai chữ “ngoan nào” khe khẽ mà Khuynh Quyết phát ra tuy hơi lạnh nhạt, nhưng trong giọng nói dường như có thêm chút ý vị rất khác lạ. Cả hai đều khựng lại vài giây, sau đó Thẩm Thanh khẽ nói:

“Vậy được rồi.” Cùng lúc đó, cô nắm bàn tay Khuynh Quyết đặt lên đầu gối đau của mình.

“Đau thì phải nói chứ, đừng có cố chịu đựng như thế.” Khuynh Quyết nói khi ngón tay anh cảm thấy chỗ sưng khá rõ ràng, trong khi Thẩm Thanh giữ yên lặng, khác hẳn thái độ ồn ào ban nãy.

Nghe Khuynh Quyết nói, cô mới hoàn hồn, cảm thấy như vừa bị đoán trúng tim đen. Cô quay đầu đi chỗ khác, giả vờ chỉnh lại vạt áo. Bây giờ mới thấy chỗ sưng lại nhói lên đau buốt.

Đau thì vẫn đau, nhưng động tác của Khuynh Quyết nhẹ nhàng, hơn nữa cô cũng không muốn tỏ ra mình yếu ớt. Lấy lại vẻ cứng rắn, Thẩm Thanh đáp:

“Không sao đâu. Tôi đỡ hơn nhiều rồi.”

Nghe Thẩm Thanh nói vậy, Hứa Khuynh Quyết không nói gì thêm, anh vẫn nhẹ nhàng xoa bóp chỗ đau cho cô, từng chút, từng chút một.

Vài phút sau, đột nhiên Thẩm Thanh nhớ đến cái dạ dày trống rỗng, cô hỏi Khuynh Quyết:

“Anh có đói không?”

“Cũng bình thường.”

Câu trả lời đúng như dự đoán, Thẩm Thanh chép miệng. Nhìn đôi mắt phẳng lặng của anh, tuy không muốn ngắt quãng không khí lúc này, nhưng cô cũng ngăn bàn tay Khuynh Quyết lại, nói:

“Cũng không còn đau mấy nữa. Tôi đói rồi, hay chúng ta ăn gì đã nhé.”

Khuynh Quyết rút tay lại, gật đầu đồng ý.

“Cũng được.”

Mười lăm phút sau, Khuynh Quyết ra cửa nhận túi đồ ăn trong khi Thẩm Thanh đang ngồi thư thái trên ghế sô pha nhìn anh.

“Cái này đặc biệt dành cho cô đấy.”

Anh đẩy miếng bò bít tết đang còn nóng hôi hổi về phía Thẩm Thanh.

“Lại ăn nhanh à?”

Cô miễn cưỡng đỡ đồ ăn. Khuynh Quyết cũng quen với thái độ như “bà cô” ấy của Thẩm Thanh rồi.

Màn đêm đen thẫm bên ngoài của sổ. Những giọt mưa rơi tí tách xuống ban công.

“Haizzz, đen đủi thật đấy!” Nuốt nốt chỗ ăn trong miệng, Thẩm Thanh thở dài, “Lại kiểu thời tiết chán ghét này”. Nghĩ đến việc phải dậy sớm bắt xe buýt đi làm trong buổi sáng vừa ẩm ướt vừa âm u, cô thở dài ngao ngán.

“Nếu ngày mai là cuối tuần thì tốt quá.” Quá chán ghét kiểu thời tiết mưa gió này, cô nảy ra ý định xin nghỉ phép.

“Cô làm việc ở đâu?” Hứa Khuynh Quyết hỏi.

Nghe anh hỏi, Thẩm Thanh mới sực nhớ Khuynh Quyết vẫn chưa biết gì về công việc của mình, cô trả lời:

“Tôi làm biên tập Mỹ thuật cho một tạp chí ở phía đông thành.”

“Cô học Mỹ thuật sao?”

“Ừm… Quốc họa.” Nhưng suy cho cùng thì bây giờ tìm đâu ra ngành nghề
<<1 ... 45678 ... 16>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 262
Trong tuần: 935
Trong tháng : 1098
Tổng Lượt: 380121
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt