nó ra sau bếp cho thầy đi.
Anh chàng “dạ” một câu rồi bước ra phía sau, trước con mắt lúc này vẫn trợn tròn lên vì ngạc nhiên của Vân. Hai phút sau anh ta trở lại, vị sư già cầm ra hai gói giấy lớn đã được buộc chặt, đưa cho anh ta và nói:
- Thầy đã phơi xong đống thuốc hôm trước con mang đến rồi, mang về mà sắc cho mẹ con uống này.
- Dạ, con cảm ơn thấy. Mẹ con dạo này đỡ nhiều rồi. Thưa thầy con về.
- Ừ, con về đi.
Trác Vân vội chạy theo khi anh ta đã đi ra đến cổng.
- Này anh, khoan đã. – Nó gọi.
Anh ta dừng lại, đợi nó chạy đến.
- Có chuyện gì vậy? – Anh ta hỏi
- Em đang mong gặp anh để cám ơn anh chuyện hôm trước anh cứu em.
- Cứu người gặp nạn tức là tích công đức cho mình, mẹ tôi đã dạy như thế. Tôi không làm để đợi người ta trả ơn. – Anh ta lắc đầu.
- Nhưng em vẫn muốn. – Nó bướng bỉnh lắc đầu. – Nhà anh ở đâu thế để lúc nào em đến?
- Cách đây hai ngọn núi… – Anh ta chỉ về hướng hôm trước nó đã gặp anh ta.
- Hả, xa dữ vậy. Tên nơi đó là gì?
- Làng Đrăk Bia.
Trắc Vân cố gắng ghi nhớ cái tên lạ lẫm đó vào đầu. Thấy anh chàng đó vẫn rảo bước đi tiếp, nó lại chạy theo:
- Thế tên anh là gì?
- Việt…
Ơ… Việt… Anh Việt… hay anh về nhà em đi, để ba mẹ em cảm ơn anh.
- Tôi đã nói là tôi làm việc đó không cần trả ơn mà. Cô đừng ngại. Muộn rồi, cô nên về nhà đi, ở trong núi một mình nguy hiểm lắm. Có thú dữ đấy.
- Hì, không nghĩ lại gặp anh ở đây thế này, em quên không đem theo cái khăn để trả anh rồi. Anh cầm khăn tay của em vậy nhé!
Nó nói và đặt chiếc khăn tay trắng tinh của mình vào lòng bàn tay còn đầy bụi đất của Việt, chiếc khăn tay có thêu hai chữ T.V mà mẹ đã tặng. Đưa nó cho anh xong, nó cúi đầu chào và chạy biến đi, lẩn khuất sau những vụi hoa vàng ruộm.
Chương 12: Tiếng yêu
Khánh Nam nằm dài trên giường, nhìn bức ảnh trên màn hình điện thoại, anh đã ngắm nó cả ngày hôm nay mà không biết chán. Bức hình trong điện thoại chụp một cô gái mặc nguyên bộ đồ màu trắng, đứng giữa một biển hoa màu vàng, khiến cô càng thêm nổi bật. Người đó chính là Phượng Vũ, anh đã chụp lén khi hai người xuống đến thung lũng hoa ngày hôm đó.
Nói là không nghĩ đến nữa nhưng tâm trí anh chẳng bao giờ dứt được những suy nghĩ về cô. Càng bị từ chối thì con người ta càng quyết tâm hơn thì phải?
Có tiếng gõ cửa, Khánh Nam tắt phụt màn hình. Cái kiểu gõ cửa lịch sự này chỉ có con gấu trúc đó mà thôi, chứ còn nếu là Vân, con nhóc đã chạy huỳnh huỵch vào rồi. Ba mẹ anh đi Đắc Lắc thăm mẹ Diễm Phương từ sáng sớm. Anh cũng muốn đi nhưng mẹ lại bắt anh ở lại trông coi cô em gái nghịch ngợm.
Anh lên tiếng, Phượng Vũ đẩy cửa bước vào.
- Anh Nam, Vân đi đâu rồi đấy.
- Chắc nó qua nhà ngoại hoặc chạy lăng quăng đâu đó thôi mà. – Anh lại nằm ườn ra lười biếng.
- Hình như không phải. Cô bé mang cả ba lô đi nữa.
- Hả? – Khánh Nam bật dậy như lò xo. – Sao cô biết mà giờ mới nói, nó đi đâu, lâu chưa?
- Làm sao tôi biết được. Tôi vừa qua phòng con bé gọi xuống ăn trưa mà không thấy đồ đạc của nó đâu cả. Chị bếp nói nó ra ngoài từ sáng rồi, nói là đi chụp ảnh nên chị ấy không nghi ngờ gì.
- Đi chụp ảnh, chắc nó lại ra cái thung lũng hoa hôm trước. – Khánh Nam chợt nghĩ ra. – Cái con bé này…
Anh vơ vội cái áo sơ mi và kéo Phượng Vũ ra khỏi phòng.
Không thể đi xe vào trong thung lũng nên Khánh Nam đành để ở ngoài.
- Này, làm gì mà anh đi nhanh thế, đi chậm thôi. – Phượng Vũ kêu lên khi bị anh lôi đi xồng xộc.
Khánh Nam chưa kịp dừng lại thì: “Á…” Phượng Vũ vấp một hòn đá và ngã, rời khỏi tay anh.
- Cô thật là đồ vụng về xấu gái ạ. – Anh chán nản lắc đầu và cúi xuống sờ vào cái cổ chân trắng ngần của cô ta.
Bị đau, Phượng Vũ gạt tay anh ra nhăn nhó.
- Con gái chúa là rắc rối. – Anh thở dài. – Cô có đi nổi không lên đây tôi cõng?
- Anh mà biết cõng người khác hả, đại thiếu gia?
- Con nhỏ Trác Vân có bao giờ là không đòi cõn đâu. Nó còn to hơn cô nhiều, chứ cô có một nhúm thế kia ăn thua gì. Lên đây.
Phượng Vũ hí hửng trèo lên lưng Khánh Nam và mặc cho anh càu nhàu vì cô… nhạ quá, cô ngắt một bông hoa vàng đặt lên tai anh ta.
- Ê này. – Khánh Nam vội kêu lên khi thấy hơi nhột nhột ở tai. – Cô làm cái trò khỉ gì thế hả?
- Làm gì đâu. – Cô xụi lơ và còn thì thầm hát một câu vui vẻ.
- Đi tìm em gái mà còn dẫn theo cô đi, đúng là của nợ mà. – Anh làu bàu.
- Sao anh cứ tỏ ra khó tính như đàn bà thế?
- Cô… Cái gì? Ai đàn bà? Cô nói câu nữa tôi bỏ cô lại ở đây đấy.
- Anh thử bỏ tôi xem… – Cô ôm chặt lấy cổ anh.
- Ặc ặc… cô làm cái trò gì thế đó xấu gái… Bỏ tay ra tôi không thở được.
- Bỏ ra nhỡ anh để tôi lại thì sao?
- Thôi, tôi xin cô, tôi thua rồi, tôi không dám bỏ cô lại đâu ạ! Giờ thì nới lỏng tay giùm tôi cái, khó thở quá! Mà cô đừng giở trò gì trên lưng tôi nữa đi, muốn sụn bà chè vì mệt rồi đây này.
- Mới đây ai còn kêu tôi “một nhúm”. – Phượng Vũ nói bâng quơ.
- Tôi có mắt không tròng, không nhận ra được sự lợi hại của cô, được chưa? – Kánh Nam cáu khỉnh nói.
” Ngày xưa hai đứa trên cánh đồng hoa
Và anh đã hứa sẽ chẳng rời xa .
Tình yêu hai đứa sẽ còn mãi dẫu cho hoa kia tàn. “
Phượng Vũ giơ cành hoa vừa ngắt được lên cao, nghều ngao hát một đoạn ca khúc mà tên của nó là gì cô cũng không nhớ.
” Nào em đâu biết hoa kia mỏng manh
Bồ công anh theo gió bay đi thật nhanh.
Và em cũng thế sao vội vã để anh riêng mình anh. “
Khánh Nam hát nối vào làm Phượng Vũ sửng sốt đến suýt ngã, phải bám vào tay anh để giữ lại.
- Cô làm gì mà có vẻ thậm xưng thế ? Bộ tôi hát giở đến thế hả? – Khánh Nam đỏ mặt cáu khỉnh hỏi.
- A, không phải, tại tôi ngạc nhiên là anh lại biết hát mấy bài nhạc Việt. – Phượng Vũ cười lắc đầu.
- Cái bài này ngày xưa suốt ngày bà Mai Anh của tôi nghe mà. Nghe hoài lên nhớ lời thôi.
- Mà anh đang đi đâu thế ? Cẩn thận không chúng ta lại đi lạc đấy.
Thực ra Khánh Nam đâu có chủ ý đi tìm Trác Vân, con bé đó lanh lợi kiểu gì chả tìm ra đường về, anh chỉ muốn có những khoảnh khắc đáng nhớ ở đây cùng Phượng Vũ, trước khi anh ra nước ngoài. Trước đây anh khao khát đi khỏi đây bấy nhiêu thì bay giờ anh lại lưu luyến bấy nhiêu.
Khánh Nam rẽ vào một bãi đá, nơi có những tán cây rộng. Hai người ngồi xuống một phiến đá phẳng. Khánh Nam ngó xuống chân Vũ, hỏi vẻ quan tâm:
- Chân cô sao rồi?
- Vấp có hòn đá mà cũng tím lên nè. – Phượng Vũ suýt xoa.
- Cũng tại cô vụng về quá cơ. – Anh chặc lưỡi.
- Thôi đi, nếu không phải tại anh đi nhanh thì đâu ra nông nỗi này. – Cô cự lại.
- Con nhóc này không biết chạy chỗ nào nữa. – Kánh Nam ngó xung quanh chép miệng, xụi lơ luôn cái vụ hai người đang tranh cãi.
Cùng lúc đó, trong một hang núi nhỏ, cái mát lạnh của hang giữa trưa nóng nực làm Trác Vân khẽ rùng mình. Người nó mỏi nhừ, không hẳn vì nó đang nằm trên một phiến đá mà là vì nó vừa bị ngã từ trên núi xuống. Lúc đó đang lang thang tìm đường, nó vấp té và lăn xuống một dốc thấp. Có lẽ người nó đã bầm dập hết rồi.
- Cô tỉnh rồi à? – Anh ta nhìn nó, nhẹ nhàng hỏi.
- Em biết thế nào cũng gặp lại anh mà – Nó cười và nói một câu mà dường như cái tình trạng của nó hiện nay chẳng nhằm nhò gì cả.
Việt tròn mắt có vẻ không hiểu. Nó tiếp:
- Em chẳng biết làng mà anh ở nó ở chỗ nào, nên em cứ đi theo hướng mà anh hay đi. Cũng may ngã xuống mới gặp được anh đúng không?
Nếu là Khánh Nam thì người con gái ngồi trước mặt anh sẽ bị đánh giá là thần kinh, nhưng Việt, một chàng trai hiền lành chất phác lớn lên giữa núi rừng thì chỉ nhìn cô bé có vẻ không hiểu mà thôi.
- Tại sao lại đi tìm tôi?
- Vì em rất thích anh nên em muốn đi tìm xem anh ở đâu. – Nó nói không ngần ngại, không vòng vo.
Việt lại tròn mắt tiếp tục nhìn cô bé kì lạ này.
- Thấy chưa, rõ ràng là mình có duyên mà. Nếu không cứ mỗi lần mong gặp anh là em lại gặp được anh ngay.
- Nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về. Tôi còn về nhà nữa, sắp tối rồi. – Việt đứng dậy.
Trác Vân nhổm hẳn dậy, một cái ê mình làm nó phải nhăn mặt. Từ hồi nào đến giờ nó đâu có biết bị thương hay bị đau là gì đâu.
- Về nhà anh không được à?
- Cô phải về nhà cô chứ?
- Em thích về nhà anh
Cái tính trẻ con của Trác Vân xưa nay có ai trái lại được đâu.
- Cô không thể về nhà tôi được. Mẹ tôi không thích thế.
- À … thế thôi vậy. Thế anh đưa em về nhà đi, rồi em bảo anh Gấu em lái xe chở anh về nhà.
- Nhà cô ở đâu?
- Không nhớ ở hướng nào. Cạnh nhà ông ngoại Phi Long đó.
- Nông trường Phi Long. Cô là cháu ngoại ông ấy, nhưng nghe nói ông ấy đâu có con gái.
- Mẹ em là con nuôi của ông ngoại. Nhà em ngay gần đó.
- Cô ở biệt thự Hoàng Dương? – Việt nhìn nó nghi ngờ.
- Phải.
- Được. Tôi biết chỗ đó, để tôi đưa cô về.
Việt lại đeo cái gùi lên lưng và tiến lại phía Trác Vân. Cúi xuống, anh không thấy nó đang đỏ mặt bối rối, Việt nâng nó lên trên hay cánh tay khỏe khoắn của mình và bước ra khỏi hang.
Ngước lên nhìn bầu trời xanh ngắt một màu, thỉnh thoảng nó lại liếc nhìn Việt. Không mang cái vẻ đẹp kiểu đại công tử như anh trai Khánh Nam hay những anh chàng hay theo đuôi nó trước đây, Việt có vẻ đẹp khá mộc, nhẹ nhàng, đậm chất núi rừng. Đôi mắt anh sáng luôn ánh lên những cái nhìn hoang dã. Nó đưa tay lau một giọt mồ hôi vừa chảy xuống cổ Việt, nói:
- Nếu anh mệt thì cứ bỏ em xuống nhé!
Việt lặng im cứ bước thẳng lên phía trước. Thế là trong khi Khánh Nam đang dạo chơi trong thung lũng hoa cùng Phượng Vũ, thì Việt đã đưa Vân về đến biệt thự Hoàng Dương bằng chính đôi tay và đôi chân anh. Bàn chân quen đi rừng leo núi của anh dường như chẳng hề mệt mỏi chút nào.
Thả nó ở cổng, Việt định quay lưng đi, nhưng Vân đã gọi giật lại:
- Anh Việt, khoan đã. Hai ngày nữa em rời khỏi đây cùng ba mẹ rồi. Chiều mai anh đến chùa Thạch Liên nhé!
Việt không đáp, cũng không quay lại. Vân nói với theo:
- Anh mà không đến là em sẽ không về đâu đấy.
Nhưng nó xụ mặt xuống vì thấy Việt đã đi xa lắm rồi.
Nó mong là anh sẽ đến gặp nó.
Chương 13: Tạm biệt dấu yêu
Tiếng củi cháy lép bép nơi bếp lửa, nơi duy nhất có ánh sáng trong nhà sàn lúc này, một người đàn ông đang thổi bếp, chốc chốc lại liếc chừng về phía cầu thang. Bên ngoài trời đang tối dần, có ánh chớp báo hiệu sẽ có một cơn mưa lớn. Giờ này mà đứa cháu anh vẫn chưa về.
Có tiếng ho khan, người đàn ông lo lắng nhìn về phía đó, nơi có một người phụ nữ đang ho rũ rượi vì căn bệnh lâu năm của mình. Đó là chị dâu của anh. Nồi thuốc vẫn còn đầy nước nên anh chưa thể chắt ra cho chị dâu uống được.
Tiếng lạch cạch ở phía dưới báo cho anh biết đứa cháu của anh đã về đến nơi. Anh cất tiếng hỏi:
- Sao hôm nay về muộn thế?
- Cháu đi hái thêm lá thuốc để sư thầy gói thuốc cho mẹ.- Việt đáp lại- Cháu có bắt được con cá ở dưới suối đây, chú làm cơm giúp cháu, cháu mang thuốc qua cho sư thầy.
- Trời tối rồi, lại sắp mưa nữa, mày đi đường rừng nguy hiểm lắm.- Mẹ anh nói vọng xuống.
- Không sao đâu mẹ, con đi rồi về liền.
Anh nói và lại xốc cái gùi lên lưng và bước đi về phía thung lũng Thạch Liên.
Việt quen sư thầy từ khi biết đi rừng. Sư thầy tốt bụng đã chỉ cho anh bài thuốc nam để chữa bệnh cho mẹ mình. Việt thường hay hái lá thuốc đến nhờ sư thầy gói thành từng thang một để đem về sắc cho mẹ uống. Biết sư thầy ở một mình trong núi này, anh hay đem củi và rau rừng đến cho thầy, đôi khi là củ sắn, cái bắp của nhà trồng.
Việt đến được chùa Thạch Liên thì người anh đã ướt hết. Sư thầy đưa anh đĩa xôi thầy mới cúng xong để anh ăn cho đỡ đói. Thầy khuyên anh nên ở lại chùa hôm sau hãy về, nhưng anh sợ mẹ lo lắng nên ăn xong đĩa xôi, anh đứng dậy xin phép ra về.
Vừa bước chân ra đến cửa thì anh nghe sư thầy nói:
- Có cô bé đến tìm con từ chiều đó. Đợi đến lúc trời mưa, thầy giục về nên đã về rồi.
Việt giật mình nhớ lại lời hẹn của cô bé hôm qua, lời hẹn của con gái chủ nhân ngôi biệt thự Hoàng Dương. Anh ngẩn ra rồi chào sư thầy và bước vào bầu trời lất phất mưa.
Nhưng nghĩ sao, khi ra khỏi cổng chùa, anh lại rẽ sang con đường dẫn về biệt thự Hoàng Dương. Cô bé ngốc đó không biết đã về đến nhà an toàn chưa? Tiểu thư con nhà giàu mà dám lang thang trong núi giữa đêm tối thì thật là đáng kinh ngạc.
Đi đến chân dốc, anh dừng lại vì trong ánh chớp vừa lóe lên, anh nhận ra một thân hình đang nằm trong đám cỏ dại. Người cô bé bê bết bùn đất, có lẽ vì trơn nên đã trượt từ trên dốc xuống. Toàn thân cô lạnh ngắt khiến anh cũng phải thót tim lại. Vội nâng cô lên, anh đi về phía hang núi, nơi mà anh thường nghỉ chân lại khi đi qua đây.
Anh đặt cô bé nằm xuống phiến đá lớn và nhóm cho đám củi khô cũ còn sót lại cháy bùng lên. Lửa làm cho hang trở nên ấm áp hơn.
Anh ngoái lại nhìn cô bé đang nằm đó. Một vẻ mặt xinh đẹp mà anh chưa bao giờ thấy. Con gái trong buôn làng chẳng ai đẹp như thế cả. Gương mặt sáng, mi cong, cô như một nàng công chúa bước ra từ xứ sở thần tiên nào đó. Cái vẻ ngây thơ của tuổi mới lớn vẫn còn đọng lại trên mí mắt, khóe môi.
Trong khi anh đang mải ngắm cô thì cô bé mở mắt ra, ngơ ngác một lúc rồi nhổm ngay dậy, reo lên:
- Ơ, lại là anh…
- Cô không biết đi đường núi mà sao cứ thích đi vậy? Nếu không có tôi thì cô đã chết vì dầm mưa ở ngoài trời hoặc bị thú dữ tấn công rồi.- Việt chất thêm củi vào đống lửa. Quần áo anh nãy giờ đã khô bong.
- Tại sư thầy cứ bảo em về nên em chẳng tiện ở lại. Nhưng em biết thế nào anh cũng đến mà.- Trác Vân lại gần đống lửa, cười.
Việt hơi đỏ mặt khi nhìn vào gương mặt rạng ngời đó. Dưới ánh lửa bập bùng, cô bé còn đẹp hơn bình thường nữa.
- Cô đi như thế này không sợ ba mẹ cô lo lắng sao?
- Có chứ… Em biết sẽ làm ba mẹ và anh Hai em lo lắng, nhưng em không thể rời khỏi nơi này mà không gặp anh một lần.- Trác Vân lắc đầu thật thà đáp.
- Tại sao nhất thiết phải gặp?
- Vì em muốn anh vẫn nhớ đến em cho đến khi em quay lại đây tìm anh.
- Tìm tôi làm gì?
- A… thôi em không nói nữa…- Vân đỏ mặt nói- Dù sao thì những ngày ở đây thật đáng nhớ vì đã gặp được anh. Anh đã cứu em rất nhiều lần, nhiều đến nỗi em không biết làm gì để trả hết được.
- Có vay sẽ có trả, đó là luật nhân quả mà sư thầy thường hay nói với tôi. Có lẽ do tiền kiếp tôi nợ cô nên giờ tôi trả cho cô. Trả hết là mình hết duyên nợ.
- Không, nhất định em sẽ còn quay lại đây tìm anh. Hứa đấy… Hai năm nữa em quay lại đây tìm anh, hy vọng lúc đó anh vẫn không quên em.
Thấy Việt im lặng, nó tiếp:
- Hay anh không tin em, mình ngoắc tay nhé!
- Không cần đâu.- Việt lắc đầu- Vốn dĩ không có sự tồn tại của những lời thề. Đi thôi, tôi đưa cô về, vì tôi còn phải về nhà nữa.
Trác Vân đứng dậy, mỉm cười và bước ra ngoài theo Việt. Không hiểu sao, nhưng ở cạnh người con trai này, nó thấy bình yên đến lạ kì.
Hai người cứ bước cạnh nhau, dưới trời mưa như thế đến tận khi về đến cồng biệt thự Hoàng Dương. Việt ngẩng đầu nhìn ngôi biệt thự rực rỡ ánh đèn, khác xa với căn nhà sàn nghèo nàn chỉ có ánh lửa của mình. Anh cười trong đầu một cái thật mỉa mai khi nghĩ đến sự thiên lệch đến tréo ngoe ấy.
- Tạm biệt anh.- Trác Vân hôn nhẹ lên má anh, khẽ cười và chạy vụt vào nhà để lại một thằng con trai đứng ngơ ngẩn dưới mưa thêm một hồi lâu nữa.
“Tạm biệt em.”- Việt nhìn khung cửa sổ lầu hai vừa sáng đèn và quay người bước đi. Mưa lạnh mà lòng anh sao ấm quá!
*
- Hả, em nói gì?- Khánh Nam ngẩng đầu nhìn Sang khi nghe cô thông báo một tin khiến anh hơi shock.
- Mẹ đã đồng ý cho em đi du học rồi. Em sẽ sang Mỹ với anh.- Minh Sang cười rất duyên.
- Nhưng em còn đang học mà?
- Học xong em sẽ bay. Em sẽ đăng kí học cùng trường với anh! Em chỉ sang sau anh mấy tháng thôi mà. Sao, hay anh không thích em sang đó học cùng anh?
- Dĩ nhiên là không phải.- Khánh Nam lắc đầu dù lời phủ định của anh chẳng thể che nổi những nét biểu cảm trên khuôn mặt anh lúc này.- Anh không nghĩ là cô bé Minh Sang hôm nào anh gặp ngồi ủ rũ một góc vì nhớ mẹ, giờ lại có đủ dũng cảm để bay nhảy như thế.
- Sang đó em còn có anh mà, em có cô đơn đâu. Hì. Hay anh đợi em học xong rồi đi cùng em luôn thể?
- Không được nhóc à…- Khánh Nam lắc đầu- Thủ tục anh đã lo xong hết rồi mà. Ăn Tết xong là anh bay thôi.
- Vâng, thế thì hẹn gặp anh năm tháng sau ở bên đó nhé!
*
- Này, tôi đi rồi cô vui thế à?- Khánh Nam trợn mắt nhìn Phượng Vũ khi hai người ngồi trong quầy cafe ở sân bay, khi cô nghêu ngao hát một câu hát nào đó có vẻ vui lắm.
- Tôi yêu đời thôi mà.- Phượng Vũ cười.
- Tôi đi liền đấy, không về đây đâu. Cô có nhớ tôi thì tranh thủ đi, không đến lúc muốn gặp cũng khó lắm.
- Sặc…- Phượng Vũ phun phì phì vì câu nói đó của anh.
- Đồ xấu gái bất lịch sự.- Khánh Nam nhảy dựng lên vì nước bắn vào tay áo.
- Xin lỗi.- Phượng Vũ ôm bụng cười- Tại câu nói kia của anh làm tôi sợ quá ấy mà. Này, xin lỗi đi, anh đi rồi bớt một kẻ nửa đêm nháy máy khủng bố giấc ngủ của tôi nhé! Cũng chả còn gã dở hơi không biết bơi nào tranh ăn với tôi nữa.
- Thế là không nhớ tôi à?
- Ôi, nhớ tới anh để đêm gặp ác mộng tôi sợ lắm.
- Nhưng tôi sẽ nhớ cô lắm đấy.
- Ha ha, rồi anh sẽ bị những cô em tóc vàng xinh xắn hớp mất hồn thôi, không có thời gian để nhớ đến tôi đâu mà lo.
- Tôi nhớ thật đấy.- Khánh Nam nghiêm mặt nói.
Phượng Vũ ngừng cười, cô lắc lắc mái tóc dài buông xõa:
- Đừng nói trước vì chẳng cái gì nói trước mà bước tới được đâu. 4 năm sẽ qua đi, và sau đó chúng ta thay đổi thế nào chẳng ai biết được cả.
- Hừm… cô chẳng bao giờ nghiêm túc khi tôi nghiêm túc cả.- Khánh Nam lắc đầu vẻ giận- Thôi đến giờ rồi, tôi đi đây.
Anh đứng dậy cầm vé máy bay và hộ chiếu lên. Phượng Vũ đứng dậy và bước theo anh ra đến cửa soát vé. Anh dừng lại, một thoáng lưu luyến làm anh không muốn bước chân qua cánh cổng kia.
- Đi đi…- Phượng Vũ đẩy anh- Sao ủy mị thế?
Khánh Nam cúi nhìn cô, nói nhỏ:
- Tôi đi nhé!
- Chúc mạnh giỏi.
- Đi thật đấy…
- Ơ hay, muốn chúc gì nữa?
- Nhưng tự dưng tôi lại không muốn đi
- Ai da… Có phải đưa tiễn Kinh Kha đâu mà sướt mướt thế.- Phượng Vũ ngoác miệng cười, thực sự thì lòng cô cũng đang hoang mang lắm.
Rất nhanh, Khánh Nam với tay, kéo cô lại sát mình và đặt lên trán cô một nụ hôn, rồi anh nói, giọng nhẹ tênh như gió thoảng:
- Chờ tôi… tôi sẽ không để em thành đá Vọng Phu đâu.
Và anh quay người bước thật nhanh đến cửa soát vé, một tay còn giơ lên như chào. Phía sau anh, Phượng Vũ đưa tay lên trán, nơi nụ hôn ấm áp của anh vẫn còn đọng lại, cô hơi cười rồi cũng quay người ra khỏi sân bay.
4 năm rồi sẽ qua đi.
4 năm chúng ta sẽ cùng nhau phấn đấu.
4 năm, em sẽ đợi anh quay về.
Tạm biệt dấu yêu.
Chương 14: Chỉ cần có tình yêu
Phượng Vũ ngồi vào chiếc bàn quen thuộc trong Hersey bar, nơi mà cô vẫn ngồi nghe những ca khúc trữ
Lượt xem :