vung tay giới thiệu.
- 7up cũng có loại thường với hảo hạng à ? – K mập trố mắt. hypnotized
- Khà khà, loại thường có vị ngọt, còn loại hảo hạng cũng ngọt mà lại nồng, cay cay nữa ! – Thằng T khoái chí chìa cái chai 7up hảo hạng ra.
- Sặc, rượu đế à ? – Thằng C bật ngửa. worried
- Hề hề, đàn ông mà chú, làm quen dần đê ! – Thằng D cười đểu. laughing
- Tao bảo rồi mà 2 đứa nó ko nghe, mới cấp 3 đã rượu chè, chậc ! – L đội trưởng tặc lưỡi. sigh
4h chiều, các món ăn đã được dọn ra thơm phức trên thềm hiên nhà, nào là ốc sa tế, rồi thịt bò xào cay, tôm chiên bột với thịt nem nướng, tất nhiên không thể thiếu món sò đá thần thánh nấu cà ry, pepsi và 7 up hai loại, không gian mát mẻ thoáng đãng trước sân, bàn ăn thịnh soạn, bạn hiền ngồi quanh, thật chẳng còn gì bằng.
- Dzô, chúc mừng sinh nhật anh C ! – Thằng D nâng ly.
- Dzô, hấp pì bớt đầy ! – K mập chu mỏ giả như thổi nến.
- Dzô đêeeeee ! – Thằng T vận động.
- Mày chưa gì ham ăn thế N ? – L đội trưởng là oai oái.
- Hề…ực…tao thử vị tí ! – Tôi cũng nâng ly.
- Ăn vụng à ? Tui đạp ông giờ ! – Nhỏ Y ù hăm doạ.
9 đứa học trò 10A1 ăn uống thả giàn, cười nói ỏm tỏi, khuấy động cả nhà thằng C.
- Leng keng, bây giờ tới màn chính đây ! – Thằng T gõ gõ chén.
- Ăn no chết bỏ rồi còn màn gì nữa ? – K mập xoa bụng thở.
- Đây, đây ! – Thằng D lôi chai rượu đế từ sau lưng ra.
- Ặc…7up hảo hạng ! – Tôi rụt cổ.
- Rót, đây, ly đầu em mời thánh ! – Thằng D rót rượu ra cái ly thuỷ tinh nhỏ xíu.
- Thôi, đừng uống rượu ! – Nhỏ H can ngăn.
- Lâu lâu chơi vui thôi mà, ai ép mấy bà uống đâu ! – Thằng T phản đối.
- Mấy ông uống vô xỉn say quậy lắm ! – Y ù nhăn mặt.
- Quậy gì, chai có chút ét chả bõ nhét bụng ấy chứ ! – Thằng D sừng sộ.
- Tao cũng ko muốn uống, bọn mày bạo quá ! – L đội trưởng phản pháo.
- Đây, thánh, ly này thánh mở màn đi, đàn ông mà ! – Thằng D chìa cái ly cho tôi.
Nó chơi quá hiểm, đụng ngay cái tính sĩ diện của tôi, chả sao, đúng, nam nhi mà, ly rượu ít ỏi này bõ bèn gì !
Tôi cầm cái ly nhỏ đang sóng sánh rượu trong đó, mùi khá là nồng, tôi nhăn mặt, tự nhiên lại đưa mắt nhìn sang Tiểu Mai, nàng cười cười không nói gì.
- Hự…. ! – Tôi hít thật sâu rồi nhắm mắt nốc hết cả ly. – Khà…. !
Đúng là rượu đế, mùi nồng mà lại cay xé lưỡi, tôi nuốt thẳng xuống bụng luôn chứ chả dám ngậm họng, thở ra cái phì.
- Đúng là thánh, bây giờ xoay vòng, nữ miễn uống, từ thánh tính qua trái, tới thằng L, thằng K, thằng C, thằng T rồi tới tao lại ! – Thằng D phân luật.
- Tao không uống rượu, dẹp mày đi ! – L đội trưởng nhăn mặt.
- Uống, mày ko thấy thánh à ? – Thằng T nạt.
- Kệ nó, tao ko thích nhậu ! – Thằng L cương quyết.
Nhưng L đội trưởng cũng là cái thằng ôn thần trời dập, nói một đằng làm một nẻo.
- Dzô đi các chú…khà….yếu thế…vòng mới đi ! – Thằng L nâng cái ly cạn sạch lên.
- Ớ…tao vừa xong…mà ! – Thằng D hoảng vía, mặt đã ngà ngà say.
- Kệ, quất tới bến, dzô, lâu lâu lâu người ta…mới…. ! – Nó bắt nhịp.
- Lâu lâu lâu người ta…ợ,…mới nhậu một lần…lâu lâu.. ! – Thằng T vung tay từa lưa, thở phì phò như trâu.
- Uống đi…ực…thánh.. ! – Thằng D chuyền ly sang tôi.
Tôi nốc xong ly cuối, rồi ly cuối nữa, rồi cứ cuối cuối, cuối cùng…thấy trước mắt mờ dần, rồi nằm vật ra ngủ luôn lúc nào không hay.
- Ớ…típ… ! – K mập nói mớ, đập tay vô mặt tôi – Bốp !
Tôi giật mình choàng tỉnh, mở mắt dậy mà cái đầu nó cứ váng vất, định nhắm mắt ngủ tiếp thì lại thấy trước mặt quay cuồng, mà mở mắt ra thì lại thấy buồn ngủ, nhìn đồng hồ thì đã 9h đêm hơn. Bãi chiến trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, thằng D nằm vật vạ gác cả chân lên người thằng C mà ngáy, L đội trưởng thì lăn cù ra dù cho thằng T đang ôm chân nó ngủ, K mập cái mồm cứ chốc chốc lại nhóp nhép.
Tôi nhìn lên trời đã tối thui, bầu trời đêm cao vợi đầy sao, gió thổi mát rượi qua hàng cây sơ-ri đang rì rào, không gian tĩnh lặng. Tôi hít 1 hơi dài rồi vươn vai đứng dậy, định ra sân rửa mặt thì chân đi loạng choạng không vững, cứ quờ quạng mà mò ra lu nước gần giếng, chưa kịp làm gì thì đã mửa ra xối xả vô gốc cây. Thật đúng là ăn nhậu chi cho mệt mà hại cái thân tàn !
Chốc sau chừng đã mửa xong, tôi rửa mặt rồi lảo đảo bước ra hiên nhà ngồi trên bậc tam cấp, thở phì phò, đầu vẫn còn nhức mà lại khát nước quá thể.
- Ủa, N ko ngủ nữa à ? – Tiểu Mai từ trong nhà bước ra.
- Ừ…N vừa dậy…ợ…. ! – Tôi nhăn nhó, vẫn còn buồn nôn. d\’oh
- Đừng ngồi N, đứng dậy cho mau tỉnh ! – Nàng nhắc nhở.
- Hic…khát nước ! – Tôi thều thào. yawn
- Vậy….N đi bộ được ko ? – Nàng hỏi.
- Chắc…được, mà chi vậy ? – Tôi quệt mắt ngạc nhiên. confused
- Ra ngoài uống nước mía, giải rượu bia tốt lắm ! – Tiểu Mai đáp. happy
Quả thật là công hiệu, sau khi nốc liên tục 3 ly nước mía ở quán ngoài đường dọc theo hướng biển thì tôi đã thấy khá hơn, đã đỡ cơn khát và bớt nhức đầu, dù còn hơi hơi buồn nôn.
- Giờ đi bộ dạo mát chút là tỉnh hẳn thôi, ra mồ hôi sẽ đỡ bớt đấy ! – Tiểu Mai cười.
- Ừ, giờ bảo sao N nghe vậy thôi à ! – Tôi gật đầu ngay tắp lự.
Đường biển giấc tối thế này, mọi hôm tôi toàn chạy xe đạp chứ chẳng hề đi bộ, đúng là dạo bộ khúc này cũng có cái thú của nó, gió mát lồng lộng thổi đến tỉnh hẳn cả người.
- Nãy N ngủ lúc nào vậy ? – Tôi thắc mắc hỏi.
- Lúc cuối N nốc hết chai rượu D đưa rồi ngủ luôn đấy ! – Tiểu Mai đi cạnh bên.
- Ớ…có à ? – Tôi sững người giật thót.
- Ừ, N với L thách nhau ai uống hết chai thì thắng, hì hì ! – Nàng tủm tỉm cười.
- Bậy quá, nhậu vô chẳng nhớ gì sất ! – Tôi lắc đầu ngao ngán.
- Mà cái chai lúc đó còn ít thôi ! – Nàng nói.
- Rồi ai uống hết ? – Tôi tò mò.
- Thì N uống xong đến L, mà lúc đó L chạy ra ngoài nôn ra luôn rồi, nên lúc dọn H đổ đi rồi ! – Tiểu Mai nhún vai đáp.
- Ừ….. ! – Tôi xấu hổ, rốt cuộc 2 thằng tôi chả ăn nhậu ra cái gì sất.
Thoắt cái 2 đứa tôi đã đi ra đến tận rừng thông gần biển, tôi thong thả dạo bước, Tiểu Mai sóng đôi bên cạnh.
- Mà nay vui thật N ha ! – Tiểu Mai hấp háy mắt.
- Ừ, sinh nhật tự túc kiểu này thích hơn, cơ mà cũng hơi mệt ! – Tôi gật đầu đáp.
- Do N uống rượu chưa được nên mệt vậy thôi ! – Nàng nhìn sang tôi cười.
- Ừ, xưa giờ có uống đâu ! – Tôi rụt cổ. I don\’t know – Ne
- Thế ý là nếu N uống nhiều chắc ghê lắm nhỉ, hì hì ! – Tiểu Mai cười tủm tỉm. winking
- Được vậy…thì tốt quá ! – Tôi lúng búng đáp, nhìn nàng cười mỉm trong gió, đôi làn tóc mai khẽ nhẹ đưa, quả tình là…đẹp một cách ma mị, tôi ngẩn người ra mất một lúc. drooling
- Gì thế N ? – Nàng ngạc nhiên. raised eyebrow
- À…ờ…ko, gió …gió ấy, mát ! – Tôi vội ngó lơ chỗ khác. whistling
- ……….. !
Tôi giả khùng ngó sang bên phải, ngắc ngứ cả lúc mà chẳng nói được câu nào, Tiểu Mai vẫn cũng chẳng nói gì, thế rồi tôi định bụng quay qua nói đại câu bá láp nào đó thì…cứng họng, cảm thấy như sét đánh giữa đêm rất mực đang yên bình.
Trước mặt 2 đứa bây giờ là em Vy đang chung nhóm các bí thư bên trường, đúng là sáng nay em ấy có bảo tối sẽ đốt lửa trại sinh hoạt ngoài bãi biển, và tôi sau chầu nhậu say bí tỉ lúc chiều nay đã quên khuấy đi mất, cứ đăm đăm đi ra hướng biển.
Gió biển vẫn thổi mát rượi, nhưng tôi thấy như lạnh buốt từng cơn, tim đập bình bịch từng hồi cứ như muốn vỡ ra.
Cả hai nàng đứng lặng yên nhìn nhau, trân trối ! straight face
Tiểu Mai sững sờ không nói một lời, và em Vy thì tay trái run run ôm lấy tay phải, mắt đã hoe hoe đỏ, tôi tỉnh cả rượu đứng bất động, thật là tình huống này tình ngay lý gian, tôi biết dù có mở miệng giải thích cũng chỉ là vô ích, chỉ tổ ăn tát như trong mấy phim tình cảm bi luỵ.
Trong đầu tôi suy nghĩ thật nhanh, không phải suy nghĩ mà phải gọi là đầu óc hoạt động hết công suất, nháng lên như chớp sáng.
Giờ không lẽ nói với Vy rằng Tiểu Mai là dì út, và nói với Tiểu Mai rằng Vy là má nuôi, không, như thế thì bựa quá, chỉ có trong hài kịch Gala cười vừa xem năm trước.
Còn giải thích rằng tôi vì say rượu nên mới đi dạo với Tiểu Mai, thế thì trong tình huống nếu tôi là em Vy, tôi sẽ nghĩ gì khi gặp cảnh này ?
- Hừ, uống rượu rồi cùng người ta dạo bộ ra biển ? Sao phải thế ? Hay là mượn rượu lấy can đảm để nhân lúc tôi ko có mặt, ông ra tỏ tình với người ta ? Phải rồi, biển đêm lãng mạn thế kia mà ! – Cam đoan là nếu tôi mở miệng phân trần thì em Vy sẽ nghĩ vậy, và khả năng tôi bị vỡ mồm sau đó là rất cao.
Vậy giờ phải làm sao là đúng nhất trong lúc này ?
Tôi nhớ ba tôi từng nói, bất kỳ tình huống nào cũng phải tỉnh táo mà nhìn toàn cục vấn đề, phân tích cái lợi và hại mà tìm cách giải quyết rồi nắm ngay quyền chủ động, lái vấn đề theo hướng có lợi nhiều nhất cho mình.
Tình hình lúc này, là Tiểu Mai bất động quan chiến, nàng chẳng thể giải thích được gì vì chắc chắn Vy sẽ không nghe, vậy là ở thế bị động. Còn em Vy, chắc chắn đang nghĩ điều mà ai cũng biết là điều đó, và sẽ không muốn nghe giải thích, nhưng vẫn sẽ cần một động thái nào đó từ tôi và Tiểu Mai vì em Vy biết hôm giờ tôi luôn một mực khẳng định rằng tôi với Tiểu Mai chỉ là bạn, tính tôi cũng ko phải là hạng trăng hoa, tóm lại em Vy nói ko được mà nghe giải thích cũng ko xong, bị động nốt.
Vì thế tôi phải nắm lấy quyền chủ động, vậy làm như nào là đúng ? Về bất lợi, thì tôi đang cặp với em Vy mà ngay lúc này lại bị chính em ấy bắt gặp tôi đang đi với Tiểu Mai, sau vụ này rất có thể sẽ bị bơ, tệ hơn là bị cạch mặt, chia tay muôn thuở, vĩnh bất siêu sinh, vạn kiếp bất phục. Về thuận lợi, tôi với Tiểu Mai lúc bị bắt gặp, chẳng hề có gì gọi là tình tứ đại loại như tay trong tay, và cái lợi lớn nhất, là…rượu !
Nói thì dài dòng nhưng thật ra tôi suy nghĩ lại rất nhanh, cuối cùng quyết định tiên hạ thủ vị cường, dù gì cũng ko còn đường lui, nên tôi sử ra ngay một chiêu mà trong Kendo gọi là Nhất kích tất thắng.
Tôi ngay lập tức liên hệ trong đầu hình ảnh lúc ông nội tôi say rượu, và đen gán vào mặt mình, rồi hít thật sâu và thở phì ra đằng mũi.
- Ớ, làm quái gì mà 2 người nhìn nhau ế ? Khà.., nhìn tui đây này ! – Tôi vờ giọng say, khoát tay ngoắc về phía mặt mình.
Quỷ thần, vừa nói xong là 2 nàng quay lại nhìn ngay, hãi một nỗi là em Vy đang nhìn tôi toé lửa, và Tiểu Mai thì tròn mắt ngơ ngác, bình tĩnh, nào thánh, bình tĩnh !
- Đấy, Vy, khà..bảo Vy này ! – Tôi vờ sụp mắt, vung tay hất sang em ấy.
- Bảo gì ? – Vy sẵng giọng, tôi nghe chát chúa.
- Hờ…đây, lúc nãy, ấc.. ! – Tôi vờ nấc cục – Lúc nãy, ngồi nhà thằng C ấy, khà.., tui bảo là Vy đây… ! – Tôi đưa tay về phía em nó, làm một điệu bộ cúi chào kiểu Ăng-lê . – Tui bảo là…ấc…Vy, bạn gái tao, hiện đang học…khà…ở trường đại học..hà hà ! – Tôi nhấn mạnh 2 từ bạn gái, gằn từng tiếng.
- Là sao ? – Vy trừng mắt, trông như muốn tát tôi một phát đến nơi.
- Thì…thánh mà, tui nói đứa nào…ấc…dám cãi.. ! – Tôi vờ liu xiu bước tới cạnh em Vy – Thế mà…khà…có nhỏ Mai…bảo là ko tin…hà hà…ức hông ? – Tôi chỉ thẳng vào mặt Tiểu Mai, mà lòng thì vạn lần xin nàng tha lỗi, đây là bất khả kháng, cầu xin nàng hiểu cho tôi đang diễn vai gì để còn diễn phụ . – Hà hà, âu-kê, N dẫn tới trường Vy học luôn…ấc…đúng trường hông Vy…đại học nhá.. ? – Tôi khoác tay mình choàng luôn qua vai em Vy, đứng cùng hướng với em ấy và đối diện với Tiểu Mai, rồi phà hơi rượu hãy còn vào cổ áo Vy.
Tôi dựa hẳn vào Vy và chỉ đứng bằng một chân, mặc kệ một vài đứa bí thư đi ngang qua đang xì xào chỉ trỏ, lúc này tôi chẳng quan tâm sĩ diện nữa, chỉ nhất mực quan sát biểu hiện của Vy và thái độ của Tiểu Mai. Lợi dụng vị trí, tôi đưa mắt đầy tỉnh táo và nhìn Tiểu Mai, khẽ nháy mắt trong khi em Vy hãy còn bất ngờ vì hành động của tôi.
- Khùng quá ? Tránh ra đi N ! – Vy đẩy người tôi ra, nhưng vẫn còn nắm lại tay như sợ tôi té vật ra giữa đường.
Tín hiệu khả quan rồi, ít ra cũng chưa đến nỗi bị cạch mặt !
- Haizz, mình bảo N là ở PT giờ làm gì có trường đại học nào chứ, đang là thành phố cấp 2 thôi mà, cãi miết ! – Tiểu Mai nhún vai đáp, tôi thở phào trong bụng.
- Ơ…cái bà này….ấc…tui nói mà dám cãi..à ? – Tôi bạo gan làm tới, điệu bộ như đang sừng sộ với Tiểu Mai.
- Thôi đi N, say quá rồi ! – Vy nhăn mặt, cấu vào hông tôi.
- Sai gì ? Đây chính là…khà….trường đại học..cộng đồng, nhá ! – Tôi lim dim mắt chỉ tay về hướng cổng trường, vờ cãi như đúng rồi . – Hôm nay ba mặt một lời, ấc…, phải làm rõ chuyện….trường này..trường của Vy học…là đại học…hà hà, bạn gái tui, nhá, được đặc cách…học đại học sớm…nhá ? Bà nghe chưa ? – Tôi hất hàm nói giọng gây sự với Tiểu Mai y chang thằng du đãng say rượu thứ thiệt.
Tiểu Mai tặc lưỡi lắc đầu nhưng cũng ko giấu vẻ thất thần nhìn tôi, rồi lại nhìn em Vy kiểu như đang nhìn một cô gái có một người bạn trai chẳng ra cái thể thống gì sất.
- N ơi, trường này là Cao đẳng cộng đồng mà ? Đâu phải đại học chứ , nói linh tinh gì vậy ! – Vy giật tay tôi nói.
- Khậc…đừng có tưởng là con gái…ấc…rồi bênh nhau nhá…cái này là trường Đại học mà ! – Tôi quyết thủ vai đến cùng, ngất ngư lắc đầu.
- Thôi N bậy quá, say vầy nói nghe gì nữa ! – Rồi em Vy kéo tay tôi đi tới băng ghế đá cạnh đó mà ấn tôi ngồi xuống, Tiểu Mai đi cạnh bên.
Chừng chắn chắn là Vy đang nói chuyện gì đó với thầy phụ trách hội trại bên kia đường, tôi mới hé mắt nhìn sang Tiểu Mai.
- Nè, N xin lỗi Mai nhiều nha, thật là ko có cách nào hết ! – Tôi nói thủ thỉ giọng van lơn.
- Ừm, giỏi ! – Tiểu Mai lạnh lùng đáp.
- ..….. ! – Tôi cũng hết biết nói thêm gì, xấu hổ vì sát chước hi sinh người khác làm bia đỡ đạn cho mình.
- Vậy giờ đầu đuôi là sao đây ? – Em Vy bước trở lại, ngồi xuống cạnh tôi hỏi.
- Khà…đại học…chả phải cao đẳng, thế đấy ! – Tôi nhập vai ngay lại.
- Ông im dùm đi ! – Vy hất vai tôi, rồi quay sang Tiểu Mai ! – Kể cho Vy nghe đi !
Tiểu Mai lãnh đạm thuật lại toàn bộ vụ sinh nhật thằng C lại cho Vy nghe, dĩ nhiên là có thêm vào chi tiết tôi với nàng cãi nhau về vụ trường em Vy đang học.
- Rồi lúc 2 người tranh cãi, H ở đâu ? – Em Vy trầm ngâm nghe kể một hồi, cuối cùng nheo mắt hỏi .
- Mình ko nhớ, hình như là H ngủ ở nhà trong, dọn dẹp xong hết cũng hơi mệt ! – Tiểu Mai trả lời.
- Cơ mà sao cãi chuyện vớ vẩn vậy chứ ? – Vy lắc đầu.
- Người say đâu có nói chuyện tỉnh táo được ! – Tiểu Mai nhún vai.
- Thế biết N ko tỉnh táo mà bạn vẫn đi theo ra đến đây ? – Vy hỏi mà tôi ngồi bên thiếu điều muốn té lộn cổ khỏi ghế.
Em Vy hỏi câu này oái ăm quá thể, tôi nếu chẳng phải đang giả say thì đã ớ 1 phát rồi đần mặt ra tại chỗ rồi.
- Chứ Vy muốn để N như vậy ra ngoài 1 mình à ? – Tiểu Mai thoáng phân vân rồi nghiêm mặt.
- Vậy sao Mai ko cản N đừng ra ngoài ? – Vy tiếp tục hỏi vặn.
- Bạn có tự tin ngăn cản được người đang say ko ? – Tiểu Mai nhìn Vy.
- Nên ít ra Mai cũng phải bảo nhóm con trai ít uống lại chứ, say lên rồi ai biết làm gì, hay là…bạn cũng muốn N say ? – Vy gằn giọng.
- Hoang đường, bạn không biết gì thì đừng lộng ngôn ! – Tiểu Mai cười lạnh.
Tôi đã bắt đầu cảm thấy có sấm sét nổ ra đì đoàng bên tai, không cản lại thì chắc nhẹ thì cãi nhau to, nặng thì đánh nhau toạc đầu mẻ trán không chừng.
- Mai nói gì đấy ? – Vy đổi nét mặt hỏi thẳng.
- Mình bảo bạn…… ! – Tiểu Mai bình thản đáp nhưng bị tôi cướp lời.
- Ớ…ớ…cãi cái giề…oánh nhau đê…ục… ! – Tôi vung tay nói to, rồi vờ ôm miệng chạy thẳng ra hàng cây mà mửa liên tù tì, dù rằng thật sự tôi chẳng mửa thêm được gì nữa.
Như dự đoán, hai nàng ngừng cãi nhau mà chuyển sang nhìn tôi trong cái bộ dạng chẳng thể tệ hơn, nhưng thà tôi bị mất sĩ diện còn hơn là ngồi yên nhìn hai người chiến tranh.
- N đi được ko ? – Vy bước nhanh tới.
- Ờ…khoẻ ru mà…hờ.. ! – Tôi vờ loạng choạng đứng dậy.
- Chắc ko ? Tựa vai mình đi ! – Vy định ghé vai sang.
- Được mà…hà hà ! – Tôi khoát tay rồi tự bước đi trước, chẳng hiểu sao lại cảm thấy nếu như tôi mà tựa vai em Vy đi hết cả đoạn đường này đến nhà thằng C ngay trước mặt Tiểu Mai thì sẽ là một tội lỗi ghê gớm lắm.
- Phiền…Mai dẫn Vy đến nhà C ! – Em Vy ngập ngừng đề nghị.
- Ừm ! – Tiểu Mai đáp gọn lỏn rồi rảo bước.
Hành lang đường biển đến nhà thằng C không xa lắm, tôi đi trong cùng bên trái, em Vy đi giữa, Tiểu Mai ngoài cùng bên phải. Tôi lúc nầy ko dám nói bậy bạ nữa, bầu không khí im lặng đặc nghẹt đến đáng sợ, chỉ dám lâu lâu vờ nấc cục hay thở phì phò, chứ giả say đi loạng choạng có khi tôi chưa té vì trượt vỏ chuối thì đã bị em Vy ngứa mắt tung chân đạp cho văng luôn quá !
Về đến cổng nhà thằng C, tôi vật vờ đi vô ngồi phịch xuống mái hiên, K mập vẫn nằm ngáy pho pho, còn thằng L với thằng T biến đi đâu mất xác, có khi về rồi cũng nên.
- Ế…dậy mậy…đi coi đại học với tao… ! – Tôi quyết định đóng tròn vai, đá đầu K mập dậy.
- Thôi, rửa mặt rồi ngồi yên dùm đi ! – Em Vy kéo tay tôi ra khỏi K bồ tượng.
- Ớ…đứa nào đá tao…oáp ! – K mập ôm đầu ngồi dậy.
- Ủa , Vy, sao ở đây ? – Nhỏ H nghe tiếng K mập thì trong nhà đi ra, tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ, có chút chuyện ! – Vy lắc đầu nhìn tôi đang vốc nước vào mặt.
- Ơ, nãy giờ tưởng Mai về rồi chứ ? – Nhỏ H ngạc nhiên tập 2.
- Hì, chưa mà, nãy giờ mình đi với N ra ngoài biển ! – Tiểu Mai cười đáp bình thản.
Và tôi thì nghe như sấm nổ bên tai, thả luôn cái gàu nước xuống giếng cái tòm, kinh hãi khi thấy Vy nhìn Tiểu Mai toé lửa, và Tiểu Mai bình thản vuốt tóc, mặt lạnh như băng.
- Trông Mai có vẻ vui nhỉ ? – Vy gằn giọng.
- Đi sinh nhật bạn, dĩ nhiên phải vui rồi ! – Tiểu Mai thản nhiên đáp.
- Mình thì lại nghĩ bạn vui vì chuyện khác cơ ! – Em Vy nheo mắt khẽ liếc sang tôi đang đờ ra.
- Vậy à? Nói thử xem Mai đang vui chuyện gì thế ? – Tiểu Mai hỏi mồi.
- Vui gì thì tự bạn biết, rõ quá mà ! – Vy nhún vai.
- Bạn đừng tự suy bụng ta ra bụng người ! – Tiểu Mai hừ nhạt.
Hai nàng nhìn nhau như đối thủ truyền kiếp đã lâu mới gặp, và tôi thì chỉ muốn chui luôn xuống giếng mà tránh bom đạn chiến tranh, nhỏ H đứng ngắc ngứ chẳng biết nên nói gì, K mập mặt ngơ ngác chắc tưởng là vẫn còn xỉn khi thấy 2 nàng lại chiến tranh, thằng C thì lẳng lặng bò vô nhà trong nằm hóng ra ngoài.
- Vậy giờ Vy hỏi H, khi nãy lúc mấy người này uống rượu, H có ngồi lại không ? – Em Vy quay sang nhỏ H.
- Ừ…có, mà sao ? – Nhỏ H ngơ ngác.
- Thế N với bạn Mai đây có tranh cãi gì về chuyện trường Vy học lúc này là bậc đại học hay cao đẳng không ? – Vy vào thẳng vấn đề.
- Hình như là…. ! – Nhỏ H phân vân, nhìn sang Tiểu Mai và tôi.
Tiểu Mai vẫn thản nhiên như không, còn tôi thì chỉ biết trông mong vào nhỏ H là hi vọng cuối cùng, cầu mong cho em yêu K mập đừng nói gì cả là tốt nhất.
- Có hay không thôi ? Hình như làm gì ! – Em Vy gằn giọng.
- Ừ,..không ! – Nhỏ H xác nhận.
Xong, phen này là tèo chắc rồi, bây giờ tôi chỉ muốn theo ch
Lượt xem :