i, vậy N học guitar gì giờ ? – Tôi hỏi tiếp.
- N học guitar đệm hát nhé, chừng 3 tháng là có thể vừa đệm vừa hát được rồi ! – Tiểu Mai trả lời.
- Thôi, N hát dở lắm, với lại cũng ko khoái đệm hát ! – Tôi lắc đầu.
- Thì….N đệm cho người ta hát cũng được vậy ! – Nàng phụng phịu nói.
- Cho qua, chuyện đệm hát tính sau ! – Tôi khoát tay.
- Vậy….guitar cổ điển nhé, học chừng vài năm là chơi được nhạc cổ điển rồi ! – Nàng gợi ý.
- Nhạc cổ điển là sao ? – Tôi thắc mắc.
- Là những bản như A time for us trong Romeo và Ju…. ! – Tiểu Mai kể.
- Thôi, cho qua luôn, không thích thể loại nhạc vậy ! – Tôi nhăn mặt cắt lời nàng.
- Chứ gì giờ ? Gì N cũng không chịu học ! – Nàng khẽ dậm chân.
- Có thể loại guitar nào mà mình nghe 1 bản nhạc xong, có lời cũng được, rồi mình đàn lại y chang bằng guitar lại không ? Ví dụ như N nghe bài My love xong đi, rồi đàn lại, thay hết lời bài hát bằng nốt nhạc luôn ấy, à, như là N có thể chơi được bản River flows in you của Mai bằng guitar được không ? – Tôi hăm hở tò mò hỏi.
- N muốn chơi River flows in you bằng Guitar ? – Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ, thì sao ? – Tôi hỏi lại.
- Thật ra…có một trường phái Guitar mới gần đây, giống như những gì N vừa nói ! – Nàng từ tốn trả lời.
- Vậy à ? Trường phái gì đấy ? – Tôi mắt sáng rỡ.
- Là Guitar FingerStyle, hồi cấp 2 có nghệ sĩ Kotaro Oshio qua trường mình giao lưu, anh này chơi FingerStyle hay lắm ! – Tiểu Mai đáp.
- Finger…xì- tai là sao ? – Tôi đần mặt ra.
- Là như tên gọi của nó ấy, sử dụng hết kĩ thuật của 10 ngón tay để mô phỏng những âm thanh như trống, tiếng chuông ngân, rồi tiếng bè đệm, tiếng bass,….còn nhiều lắm, nhưng đòi hỏi người chơi được FingerStyle phải tập nhiều đó ! – Nàng giải thích.
- Nếu N học vậy thì mất bao lâu ? – Tôi liếm môi hỏi.
- Ừm….muốn học FingerStyle thì N phải tập đệm hát trước, vững căn bản rồi thì tự tập FS được, vì chủ yếu là các kĩ thuật trong đó như Palm, Tapping, Slap Harmonic hay là Nail attack vậy đó….chắc tầm khoảng 1 năm là N có thể tự tập các bài hát N thích được, nếu đã rành các kĩ thuật trong FingerStyle ! – Tiểu Mai từ tốn nói.
- Chà…một năm lận à, một năm là chơi được hở ? – Tôi tần ngần.
- Ừm, nhanh mà, xem chừng N có khiếu Guitar đó ! – Tiểu Mai cười cười.
- Thế à ? N có năng khiếu à ? – Tôi sướng mê tơi, gì chứ nghe khen là tôi khoái lắm.
- Hì hì, chưa biết được, phải xem quá trình tập thế nào kìa ! – Nàng lắc đầu.
Trong đầu tôi giờ đã tưởng tượng ra cảnh tôi và em Vy ngồi ở đồi cỏ gần bờ biển, tôi ôm đàn guitar và chơi hàng loạt bản nhạc cho em ấy nghe, Vy mê mẩn nhìn tôi bằng đôi mắt đầy ngưỡng mộ, ôi…..chỉ nghĩ thôi mà tôi đã thấy sướng rơn rồi !
- Cơ mà…học guitar này có dính dáng gì đến nhạc lý không ? – Tôi nhanh chóng rầu rĩ trở lại với sở đoản muôn thuở.
- Thì…cũng phải có chút chút chứ, học âm nhạc phải biết nhạc lý mà, thầy nào cũng dạy vậy hết ! – Tiểu Mai đáp.
- Thế…chắc N ko học được rồi, chết cũng không học vô nổi nhạc lý ! – Tôi xuôi xị.
- Học chút thôi, nhạc lý căn bản thôi mà ! – Nàng e ngại.
- Chịu, thôi chắc không học, dám vừa mò vào xin học ông thầy dạy nhạc lý trước thì chỉ có nước chạy làng ! – Tôi lắc đầu lia lịa, dù rằng rất muốn mình cũng được oai như thằng đang chơi đàn bên kia.
- Vậy….Mai dạy Guitar cho N, không cần nhạc lý ! – Tiểu Mai cắn môi, dè dặt khẽ nói.
- Hở ? – Tôi sững người nhìn nàng.
- Ừ….. ! – Nàng gật đầu.
- Thật à ? Không dính dáng đến nhạc lý ? – Tôi ngẩn người ra.
- Ừm…….chắc vậy ! – Tiểu Mai đáp.
- He he, có thu học phí không đấy ? – Tôi cười nham hiểm.
- Ngốc, thu làm gì, nhưng N phải tập… đều đặn đấy, bỏ giữa chừng không được đâu ! – Nàng dặn tôi mà tự dưng đôi má hồng lên.
- Tức là….ngày nào cũng lên nhà Tiểu Mai à ? – Tôi thắc mắc.
- Khô…không….nếu nhà N có đàn guitar thì tầm 1 tuần lên nhà mình 1 lần…thôi cũng được ! – Nàng trả lời.
- Nhưng N làm gì có đàn, vậy…. ? – Tôi hỏi lưng chừng.
- Ít nhất 1 tuần phải học 2 lần, mà N cũng nên mua thêm 1 cây đàn để ở nhà đi, mỗi ngày tập chừng 2 giờ cho quen tay ! – Nàng đáp.
- Èo….chắc mua không được đâu ! – Tôi lắc đầu, nghĩ đến cảnh tượng tôi ôm cây đàn về và ông anh tôi sẽ cười cho vỡ mặt, còn mẹ tôi dám sẽ cằn nhằn suốt ngày vì cái tội không lo học mà đàn hát cho xem.
- ……………… ! – Tiểu Mai im lặng.
- Hay là…trong tuần thì thứ 3, thứ 5, thứ 7 N sẽ lên nhà Mai tập khoảng vài tiếng, tập xong rồi về ! – Tôi háo hức đề nghị.
- Ừ, tuỳ N thôi ! – Hổng dè nàng đồng ý ngay tức thì.
- Vậy Mai đồng ý dạy guitar cho N rồi hén ? – Tôi hỏi lại cho chắc.
- Ừm ! – Nàng vui vẻ gật đầu.
- Thế khi nào N tốt nghiệp, hì hì ? – Tôi cười khoái chí.
- Như N nói đó, khi nào N chơi được River flows in you bằng Guitar thì mình cho tốt nghiệp ! – Tiểu Mai cười tủm tỉm.
- Thế bản đó chơi trên guitar khó lắm à ? – Tôi tò mò.
- Cũng ko khó, chỉ có mình khó tính thôi ! – Nàng trả lời.
- Ớ…là sao ? – Tôi đần mặt ra.
- Dám cho lưu ban hoài lắm, hì hì ! – Tiểu Mai nheo mắt lém lỉnh.
- Bậy….cũng phải để cho người ta cống hiến với đời chứ ! – Tôi xua tay.
- Ừm, N gắng tập là được ! – Nàng nói.
Tôi khoái chí nghĩ thầm học guitar mà không phải dính dáng đến nhạc lý thì quá tốt rồi, thế này thì chẳng mấy chốc sẽ đến cái ngày mà tôi đèo em Vy ra biển Đồi Dương, và tôi sẽ chơi những bản nhạc mà em ấy thích bằng guitar cho mà xem.
Nhưng sự đời không bao giờ dễ dàng cho những người lười biếng, mãi 3 năm sau tôi mới biết rằng chuyện mà ai yêu cầu bài gì rồi mình chơi guitar lại ngay bài đó theo phong cách FingerStyle là chuyện không tưởng đối với người không học nhạc lý, vậy nên một lời khuyên cho các bạn nào đang muốn và đã chập chững tập Guitar, hãy học nhạc lý rồi bạn sẽ thấy việc đọc một bản nhạc và chơi nó là rất dễ dàng. Chứ đừng để sướng trước khổ sau như tôi bây giờ, tập bản nào phải nhớ hết từng nốt của bản đó, thảm lắm các bạn ạ, hic !
Tôi sung sướng với những suy nghĩ trong đầu, gì chứ được Tiểu Mai dạy guitar cộng vời tài năng kinh thế của thánh N 10A1 thì chuyện tôi sớm thành tài là hoàn toàn nằm trong tầm tay thôi, và em Vy sẽ có lúc phải nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngưỡng một và tình cảm, không chừng vì bị không khí lãng mạn xung quanh mà em ấy….ôm hôn tôi rối rít luôn không chừng, hề hề ! Bây giờ chỉ cần tôi chăm chỉ tập thường xuyên, tuần 3 buổi chạy xe lên nhà Tiểu Mai học chừng vài tiếng….ớ……ớ….. !
Chết mồ, bỏ xừ rồi, nãy giờ quên mất cái vụ này, hễ lần nào đi với Tiểu Mai là y như rằng lần đó có chuyện chẳng lành với em Vy. Đã vậy lần này lại còn là tuần 3 buổi, nhỡ có đứa nào trong lớp nó biết được tôi cứ lò dò vác xác sang nhà Tiểu Mai rồi nó dại mồm ton hót với Vy thì tôi chỉ có nước banh xác với cơn giận của em ấy. Nhưng bây giờ đã lỡ hẹn với Tiểu Mai vậy rồi, biết nói sao đây, không lẽ thú thật ra hết cho nàng biết, không được, vậy thì nhục để đâu cho hết !
Đang lấn cấn suy nghĩ chưa biết làm sao thì thằng D ở đâu hớt hải chạy xộc vào :
- Thánh….giải…giải giúp em tấm này coi ! – Nó thở hổn hển nói.
- Cái…quái gì thế ? – Tôi sửng sốt.
- Giải giúp cái mật thư, cho miếng nước…ồ trà à… ! – Thằng D quệt mồ hôi, tay cầm bình trà lên.
- Uống Lavie nè D, trà này không uống được ! – Dè đâu Tiểu Mai đưa tay ngăn lại.
- À..à…Lavie cũng được ! – Thằng này ngửa cổ tu ừng ực.
Tôi phần vẫn đang lấn cấn chuyện học guitar trong đầu, phần thì chưa hiểu mô tê cái tờ giấy trắng toát của thằng D đưa ra, rồi lại thêm ngạc nhiên khi Tiểu Mai không cho thằng này uống tách trà, dù rằng tôi thấy nàng chẳng ích kỷ gì với bạn bè cả.
- Giải đi thánh, lẹ lên, thằng L đang canh chừng đó ! – D xoắn rối rít.
- Là sao ? Tụi mày chạy ngang qua đây à ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Không, hướng chạy sượt lên trên một chút, mà hai thằng tao lại thấy gần ngay trại mình nên lẻn vào, thằng L ở ngoài cảnh giới ! – Thằng D nói gấp.
- Èo….rồi cái gì đây ? – Tôi chìa tờ giấy ra.
- Mật thư, bọn tao tìm mãi mới được đấy, mà bó tay rồi, chả biết phải làm gì ! – Nó đáp.
Trước mắt 3 đứa tôi là một mảnh giấy nhỏ vuông vức, trắng toát mà chẳng có gì trong đó.
- Cái gì đây ? – Tôi đần mặt ra.
- Mật thư ! – Thằng D đáp.
- Ai chẳng biết mật thư, nhưng có ghi gì đâu ! – Tôi sầm mặt.
- Thì vậy mới nhờ mày giải, câu gợi ý ở trạm trước là “ Thần nước sẽ bảo hộ nhà ngươi “, mục tiêu là tìm được địa điểm trạm kế tiêp ! – Thằng này giải thích.
- Là sao nhỉ ? – Tôi nhăn hí trán.
- Lúc sáng nghe mày kể giải đố ghê lắm mà, giải giúp bọn tao đi ! – Thằng D nói.
- Từ từ, tao nghĩ đã ! – Tôi xua tay.
- Thần nước ? – Tiểu Mai thắc mắc.
- Hay là tên vị thần nào đó ? Thuỷ tinh à ? – Tôi phân vân.
- Thuỷ tinh thì đâu có nghĩa gì để tìm vị trí trạm tiếp theo mậy ! – Thằng D lắc đầu nguầy nguậy.
- Có tên vị thần nước nào mà có ý nghĩa chỉ phương hướng hay vị trí không nhỉ ? – Tôi thắc mắc.
- Không đâu, chắc không liên quan đến tên ! – Tiểu Mai lắc đầu.
- Long Vương…..Poseidon….. ! – Tôi lẩm bẩm những cái tên nghĩ ra trong đầu.
- Bảo hộ là sao nhỉ ? – Tiểu Mai cũng suy tư cạnh bên.
- Nhanh đi, không là lớp khác nó tìm ra trước mất ! – Thằng D hối thúc.
- Thì mày cứ để yên coi ! – Tôi nhăn nhó – Hay là cái trạm ném nước gì đó, tao nghe Vy nói thế !
- Ai chả biết có vụ ném nước vào người, nhưng cái chính là trạm đó ở đâu kìa ! – Thằng này xuôi xị.
- Hề hề, đến đó tụi mày thể nào cũng dính vài bọc nước mà ướt…..à đúng rồi, nước, là nước ! – Tôi cười cười rồi ngưng bặt, mắt sáng rỡ.
- Sao cơ ? – Thằng D ngạc nhiên.
- Đưa tao chai Lavie đây ! – Tôi khoát tay.
Tôi chầm chậm rót ít nước trong chai ra tờ giấy trên tay, và trước ánh mắt sửng sốt của 3 đứa, nước lan ra đến đâu thì trên mặt giấy chữ hiện ra đến đấy, chốc sau đã hiện rõ địa điểm, phương hướng và cả gợi ý cho trạm kế tiếp.
- Tuyệt chiêu, thánh hiển linh đúng quá mà ! – Thằng D búng tay cái chóc.
- Hề hề, chú chỉ được cái nói đúng, chạy nhanh đi ! – Tôi khoái chí tử.
- Ờ, bye hai người nhé ! – Nói rồi nó hối hả chạy biến đi, cái bộ láo liên như thằng trộm gà vì sợ bị phát hiện.
- Hay ghê, vậy N cũng nghĩ ra được ! – Tiểu Mai nhìn tôi đầy thán phục.
- Hề hề, hên ấy mà, hồi đó nhớ xem ở đâu có cái dĩa gốm mà lúc đổ nước vào thì hiện hình ra ấy, thử phát ai dè lại trúng ! – Tôi phổng mũi vờ khiêm tốn.
- À, hình như dĩa đó của Samizu Kichiemon nhỉ ? Mình cũng không rõ nữa ! – Nàng suy nghĩ.
- Vậy nên mới nói hay hổng bằng hên mà ! – Tôi cười cười.
- Thế nếu…nãy gọi ý là thần Lửa thì sao ? – Tiểu Mai nheo mắt.
- Dễ ợt, cứ vậy thôi, đốt nó lên ! – Tôi nhún vai đáp tỉnh bơ.
- Đốt lên cháy mất mật thư rồi sao ? – Nàng hỏi xong rồi ngả người cười rũ rượi.
Tôi đần mặt ra sượng trân, vừa rồi đúng là hố thật sự mà, nhìn Tiểu Mai cười rung cả người mà tôi ngượng chín mặt.
- Không…không phải là đốt ! – Tôi nhanh trí chữa thẹn.
- Chứ là gì ? – Nàng tủm tỉm cười.
- Để trên ngọn lửa, hơ nó lên vừa đủ nóng thôi ! – Tôi đáp.
- Ừ, vậy nghe còn được, hì hì ! – Tiểu Mai gật đầu.
Lạy hồn, may mà giờ phút này tôi thông minh đột xuất, chứ không thì cũng ngậm mồm chịu nhục như mọi khi rồi.
- Uống trà nữa đi N, nguội mất rồi ! – Tiểu Mai rót thêm vào 2 tách.
- À…ừ… ! – Tôi vẫn còn ngạc nhiên vì hành động của nàng lúc nãy, cứ như vừa rồi lúc nàng nói ấm trà này chỉ pha cho mình tôi là sự thật vậy.
Tôi ngồi nhấm nháp tách trà, lại nhẩn nha nghĩ đến chuyện tập guitar, giờ tập hay là không, thật lòng tôi rất muốn tập để được đàn cho em Vy nghe. Nhưng khốn nỗi cứ qua nhà Tiểu Mai hoài cũng ngại, chưa kể bị Vy biết được thì tôi tiêu tùng ngay tắp lự, gì chứ chẳng thể giấu mãi được chuyện gì, cây kim để trong bọc cũng có ngày lộ ra.
Đang chưa biết phải tính làm sao với chuyện này thì lại có thằng phá đám cắt ngang dòng suy nghĩ đang trộn lẫn giữa mộng đẹp khi được đàn cho Vy nghe và thê lương khi bị em ấy chia tay không thương tiếc này của tôi.
- Đói bụng quá, nước gì thơm thế ? – K mập thình lình bước lại từ đằng sau, ngồi xuống cạnh tôi.
- Trà đấy ! – Tôi khó chịu đáp.
- Ờm, cho hớp cái coi ! – Nói rồi nó cầm tách trà lên làm cái ực một phát hết trơn.
Rồi ngay sau đó tôi tự dưng cảm thấy sát khí lành lạnh từ Tiểu Mai cạnh bên đang toả ra, và nàng nhìn thằng mập như dỗi, rồi thở dài đánh thượt lắc đầu.
- Uống nữa đi nè K, còn cả ấm nè ! – Nàng đưa ấm trà sang phía bên kia.
- Ừ, hề hề, trà thơm quá xá ! – K mập khoái chí cầm lấy.
- Ờ ! – Tiểu Mai cười lạnh.
Gì chứ nét mặt Tiểu Mai lúc lạnh lùng thì tôi thấy kinh hãi quá xá, cứ như mặt biển đang bình yên mà lại ẩn bên dưới là cả một đợt sóng ngầm mạnh mẽ, chẳng biết lúc nào sẽ trào dâng lên mà cuốn lấy đất liền. Bây giờ thì tôi cứ lo thằng mập đang hí hửng nốc trà kế bên mà bị Tiểu Mai hất tay ụp nguyên cái tách vô mặt thì chỉ có nước vêu mồm.
- Đói quá, kiếm gì ăn mậy ! – K mập liếm môi.
- Giờ này có gì mà ăn ? – Tôi lắc đầu – Không ngủ nữa à ?
- Cái bụng réo ầm ầm ngủ gì nổi ! – Nó rầu rĩ nói.
- Èo, ăn cho lắm vào ! – Tôi rụt cổ.
- Có gì ăn được không Mai ơi ? Hay nấu ăn đi ? – K mập chồm sang hỏi.
- Không biết ! – Tiểu Mai đáp gọn lỏn.
- Ơ….. ! – Và thằng K há hốc mồm ngậm tăm luôn.
Tôi cũng ngạc nhiên không kém K mập, vì trước giờ Tiểu Mai rất mực hoà nhã với mọi người mà bây giờ sao lại như vầy kìa.
- Tao nhớ lúc sáng có ôm thùng mì tôm từ xe vào đây mà, mày vào lấy đi, nấu ăn ! – Tôi lên tiếng xua đi không khí ngột ngạtxung quanh.
- Tô đâu mà nấu ? – K mập trố mắt.
- Ớ…mớ tô giấy đâu ? – Tôi hỏi.
- Lúc chiều lấy đổ canh ra ăn hết rồi ! – Nó đáp.
- Éc…hay ăn sống ? – Tôi lắc đầu.
- Giỡn mậy, tối đói ăn mì tôm sống đau bụng chịu gì nổi ! – K mập nhăn mặt.
Hai đứa tôi dòm nhau trân trối chẳng biết nên làm gì cho qua cơn đói của thằng mập, và Tiểu Mai ở cạnh bên lại chẳng buồn nói gì để giúp đỡ tụi tôi. May phước sao cái khó ló cái khôn, ít phút sau món mì tôm trứ danh mang độc quyền thương hiệu 10A1 ra đời do tôi với bọn thằng T sáng kiến, và tôi dám chắc sau này cơ hội để thưởng thức lại món mì này hầu như là gần bằng không !
Tôi đứng ngây ra vì chưa biết phải làm sao, K mập xoa bụng nhăn mặt lắc đầu ngao ngán, thú thật là giờ này tôi cũng thấy hơi đói, do nãy giờ nốc trà nên ko chú tâm lắm, giờ thằng mập nhắc thì tôi mới cũng cảm thấy đói, mà giờ đêm hôm khuya khoát thì kiếm đâu ra đồ ăn chứ.
- Lúc trưa tao thấy có mấy bịch bánh mì lát mà ? – Tôi sực nhớ ra.
- Tao ăn hết từ hồi chiều rồi ! – K mập quệt mũi.
- Cái gì ? Cả gần 5 tới 6 bịch bự lận mà ! – Tôi sửng sốt.
- Ờ, tao với thằng L với Y ù xử hết rồi ! – Thằng này thú nhận.
- Ăn cho lắm vào, giờ còn quái gì nữa mà ăn ! – Tôi cau mặt – Trong mấy thùng trái cây còn gì không, lấy ra ăn đỡ đi ?
- Toàn xoài với ổi, ăn vào cào bụng chết ! – Nó lắc đầu lia lịa.
- Èo, đem thùng mì tôm ra đây đi ! – Tôi thở dài.
- Đem ra lấy gì mà nấu ? – K mập thắc mắc.
- Thì đem ra rồi tính ! – Tôi nhún vai.
Nhưng thật ra tôi chả biết tính gì sất, chỉ là kêu nó đem thùng mì ra để nhìn vào mà dễ suy nghĩ thôi, bây giờ thì lửa đun cũng chẳng có, mà tô để nấu mì thì lại càng không, chỉ có mớ đũa tre còn nguyên xi trong bọc giấy dư lại lúc ăn cơm hộp hồi trưa.
- Giờ sao….Tiểu Mai ơi ? – Tôi đưa mắt cầu cứu nàng.
- Sao phải hỏi mình chứ ? Là K đói thôi mà ! – Nàng đáp.
- Ừm…thì nấu ăn chung, N cũng…đói ! – Tôi thở hắt ra.
- Vậy…nấu mì lên thôi ! – Tiểu Mai trả lời.
- Nấu sao giờ ? Nước sôi không có, tô chén cũng không nốt ! – Tôi nhăn mặt.
- Mình cũng chịu thôi… ! – Nàng lắc đầu.
Tôi còn đang lo ngay ngáy không biết nên làm thế nào với cơn đói từ K mập truyền nhiễm sang đang hoành hành trong bụng thì từ phía trong trại tiếng thằng T la oai oái :
- Ahhhh….giết người….sao mày đạp bụng tao….ahhhh !!
- Tao bị vấp chân mày….xin lỗi nhá….. ! – K mập đang lăn đùng ra đất, và hình như do vấp chân thằng T mà nó thượng nguyên cái đầu gối vô bụng thằng này.
Thằng T la khá to, nên chốc sau đến lượt thằng C với thằng Q cũng mò đầu ra sân trước, thế là tụi tôi đứng quây lại nhìn thùng mì Hảo Hảo to đùng nhưng không cách nào xử lí.
- Nấu lên đi tụi bây, làm bữa khuya ăn chơi ! – Thằng Q lên tiếng.
- Nước sôi đâu mà nấu ? – Thằng C liếm môi.
- Rồi tô đâu mà đựng ? – Thằng T tiếp lời.
- Hay….đổ nước thẳng vô bịch mì ăn luôn ? – K mập hiến kế.
- Mày đói quá hoá điên à ? Nhựa nylon chảy ra ăn độc chết ! – Thằng T rụt cổ.
Gì chứ vụ này mà cán sự Hoá đã phán thì tụi tôi tin răm rắp ngay tắp lự.
- Bây giờ tính vụ nước sôi nấu mì trước, kiếm đâu ra lò lửa đây ?
- Lúc nãy tao thấy bên A3 nó nướng thịt đó, qua hỏi có bếp gas mini hay lò gì không, mượn thử xem !
- Hơ, A1 mà đi mượn đồ A3 !
- Đói rã họng ra còn bày đặt sĩ diện, không mượn thì mày cạp đất ăn đi !
- Thế thằng nào xung phong qua mượn ?
Tôi rụt cổ lùi khỏi hội bàn tròn ngay tức khắc, rầu rầu thú nhận :
- Tao không được rồi, lúc chiều tao với thằng L câu rớt diều của tụi nó, chắc bị nhớ mặt rồi, qua có khi không toàn mạng mà về !
- Tao chắc cũng không được, lúc sáng tao chọc gái bên đó, sợ tụi nó thù dai lắm !
- Có hai thằng đang ngồi đàn guitar kìa, chạy qua hỏi mượn đi !
Thằng Q được mỗi cái tài chỉ tay năm ngón chứ không dám làm, nó hạ lệnh xong rồi mà cả đám bọn tôi vẫn còn đứng nhìn nhau.
- Mày ngon đi mượn đi !
- Tao mò mặt qua nhỡ nó thấy gai ưa đập nguyên cây đàn vào mặt thì sao ?
- Mày vỡ mặt, nó cũng…vỡ đàn, huề cả làng !
- Hay là….Trúc Mai qua mượn dùm nhé ?
Thằng C vừa nói xong tức thì gần 6 cặp mắt chuyển hướng sang nhìn Tiểu Mai :
- Mình….à ? – Nàng e ngại.
- Ừ, Mai mượn chắc được đó ! – Thằng C mắt sáng rỡ.
- Đúng rồi, qua đó dụng mỹ nhân kế là đảm bảo xong việc ! – K mập hớn hở.
- Sao mày không kêu nhỏ H ra mà qua đó mượn ? – Tôi sừng sộ vô cớ.
- Ơ…cái thằng này, mày ngon vô kêu H dậy đi ! – Thằng mập nói lại.
Thằng Q thấy tình hình không ổn liền xua tay dàn hoà để tập trung vào chuyên môn giải quyết vấn đề cấp bách lúc này là nạn đói toàn cầu đang hoành hành dữ dội.
- Bây giờ vầy, chia ra 3 nhóm, 1 nhóm đi mượn bếp gas mini với ấm nước, 1 nhóm đi kiếm tô chén, nhóm còn lại chuẩn bị mì tôm gia vị với nước nấu, vậy đi !
Tốn thêm nước bọt và sức lực vung tay tán loạn chỉ để phân nhóm, cuối cùng tụi tôi cũng tạm bằng lòng với trách nhiệm chung vừa được phân công. Nhóm đầu là Tiểu Mai với thằng C sẽ sang 10A3 mượn bếp gas, nhóm K mập với thằng Q ở lại trại chuẩn bị hậu cần, tôi với thằng T thì lãnh nhiệm vụ khó nhất, kiếm tô chén.
Tôi nhìn thằng T c
Lượt xem :