i hay cũ ? – Lão anh sẵng giọng, cốc đầu cu Bin.
- Chứ…chứ sao nữa ? – Cu cậu nhăn nhó ôm đầu.
- Trời, cái này là dạng toán tỉ lệ, thì mày phải áp dụng tính chất dãy tỉ số bằng nhau, rồi phân tích ra bằng dạng phân số, mày học dãy tỉ số bằng nhau chưa ? – Ông anh tôi bưng đầu la oai oái.
- Thì…thì em học rồi ! – Thằng Bin lắp bắp nói.
- Học rồi thì giải đi, mày chơi thì giỏi mà sao học ngu thế hở con ? – Ổng bắt đầu giở giọng bá đạo, dí cây bút ấn ấn đầu cậu nhóc xuống sát cuốn vở.
- Nhưng giải….giải làm sao ? – Cu Bin mếu máo.
- Trời đất, tao nói cái dãy tỉ số bằng nhau rồi đó, mày áp dụng vào thôi, có công thức sẵn rồi ! – Ông anh tôi sửng sốt.
- Công thức chỉ có a với b, đâu có c đâu đại ca? – Cu cậu thật thà hỏi.
- Mày biết c nằm ở đâu không ? – Ông anh tôi sầm mặt.
- Ở đâu đại ca ? – Thằng Bin ngơ ngác.
- Đợi tao lấy búa bổ đầu mày là lòi ra c chứ đâu, cái thằng ngu này mày lại còn hỏi thế à..aaaaaa ? – Nói rồi lão anh tôi ấn hai nắm tay vô đầu cu cậu.
- Á…ahhh….aaa…oa…oa… ! – Cu Bin ôm đầu lăn lộn rồi chạy bổ sang chỗ tôi nằm hi vọng nhờ bóng quan lớn.
- Mày giảng cho nó đi N, tao đuối quá ! – Ông anh tôi xua tay rồi bỏ sang ghế ngồi.
- Để đệ, đại huynh dữ dằn thế thì sao nó hiểu bài ! – Tôi nói ngon ơ – Bin ra đây, anh chỉ vài phút là hiểu ngay thôi !
- Dạ…. ! – Cu cậu nửa cười nửa mếu lò dò bước tới, nhưng coi bộ đã tin tưởng tôi hơn, vì trong mắt tụi nhỏ, tôi lúc nào cũng cưng tụi nó nhất.
Và sự thật lại chứng minh, tôi chỉ kiên nhẫn hơn ông anh một tí chút.
- Này nhé, bài toán này có dạng tỉ lệ thức, phải áp dụng tính chất dãy tỉ số bằng nhau, Bin hiểu không ? – Tôi nói dịu dàng như rót mật.
- Dạ, hiểu ! – Cu Bin gật đầu ngay tắp lự.
- Giỏi, nói cái hiểu liền ! – Tôi chủ trương khen phủ đầu để tạo hứng khởi cho học trò.
- Hì hì ! – Thằng nhóc khoái chí tử.
- Vậy, đem áp dụng vào bài này, theo đề bài là a: b: c = 2: 4: 5, viết theo dạng tỉ lệ thức, ta được gì Bin nhỉ ? – Tôi nhẹ nhàng hỏi.
- Được….a: 2 = b: 4 phải hông sư huynh ? – Cu cậu ngần ngừ đáp.
- Đúng rồi, nhưng mà thiếu ! – Tôi nhận xét.
- Thiếu gì huynh ? – Bin ngơ ngác.
- Còn c với số 5 đâu ? – Tôi nói.
- Nhưng…công thức chỉ có a với b, đâu có c ? – Cu cậu lí nhí.
- Ớ…thì mình ráp vô thêm, cũng giống vậy thôi chứ đâu ? – Tôi đần mặt ra.
- Huynh nói bậy rồi, công thức là không được đổi ! – Thằng Bin lớn gan nói.
- Bậy cái con khỉ, ai nói mày vậy ? – Tôi sầm mặt.
- Cô em nói, công thức thì phải viết đúng, không được đổi mà ! – Nó tiếp lời.
- Ơ cái thằng ranh này, công thức là công thức, mày học Toán thì phải linh động chứ, học máy móc vậy lỡ đề ra dạng khác thì ngồi ngó à ? – Tôi quắc mắt.
- Sao em biết đề ra như thế nào được ? Đâu có ai biết trước đề bài đâu ! – Cu cậu nói xàm.
- Thôi bỏ qua, làm toán đi, bây giờ tao bật mí cho mày, a: b: c = 2: 4: 5 thì sẽ viết ra được là a: 2 = b: 4 = c: 5 , mà mày lại có a+ b+ c = 22, vậy thì được gì ? – Tôi thở hắt ra.
- Được…. 0 : 6 = 22 phải hông đại ca ? – Cu Bin nói như máy.
- Ca cái đầu mày chứ ca, mày ăn cái gì mà ngu thế ? Còn c nữa mày bỏ ở đâu ? – “ Rầm “ Tôi đập bàn quát to.
- Công thức đâu…đâu…có c đâu ? – Thằng nhỏ dự là có biến, đã ngồi lùi ra.
- Không có c sao mày đem cái tổng a+ b+ c = 22 vào ? – Tôi mặt mày đã đỏ gay.
- Thì…thì….. ! – Đến đây cu cậu tắc tị.
- Thì cái con khỉ ! – Tôi nói rồi xách tai cu Bin lên mà nhéo – Này thì ăn lo đi chơi, cái bài dễ thế mà mày không biết làm à con ?
Chốc sau, thằng cu Bin khóc rống lên, chạy làng từ trên lầu xuống dưới mà la bài hãi, để rồi chút chiều, ông nội tôi gọi hai ông lớn ra ngoài sân, và tát cho vêu mồm mỗi thằng 2 nháy đúng chất Vịnh Xuân, hai quả rờ- ve từ trái qua phải chỉ bằng một cú phất tay của ông nội làm hai thằng tôi méo cả mồm, đau nổ đom đóm mắt vì cái tội ăn hiếp em nhỏ. Và sau vụ đó thì cu Bin hết dám vác mặt sang thọ giáo hai anh em tôi nữa.
Đó là mở đầu cho lịch sử, và diễn biến của vài năm tiếp theo vẫn y như cũ, khi thì ông anh tôi táng cho thằng Tũn sợ đến vãi cả mật, khi thì tôi nạt con bé Út khiến nó sì sà sì sụt nước mắt nước mũi tèm lem cả buổi. Rồi chuyện lan sang đến cả bên họ ngoại, khi thì ông anh dộng đầu thằng Tèo xuống vở do thằng này đã dốt lại còn cãi bướng, khi thì tôi cầm thước khẽ đến bầm cả tay méo cả mặt cu Nhí chỉ vì thằng này vừa lờ mặt đi đã vẽ bậy trong tập.
Sau mấy vụ động trời đó, hai thằng tôi bị giáng chức vĩnh viển không cho làm thầy thiên hạ nữa mà đày xuống làm thứ dân, và bị mẹ tôi nạt cho một trận nên thân, ba tôi thiếu điều còn xách roi mây rượt hai thằng tội đồ vừa chạy vừa la khắp nhà. Và tôi thì cũng hãi thầm biết thêm một điều nữa, đó là tôi cũng đang ở gần một ông anh lớn, chết cũng không nhờ ổng chỉ bài, không thì tôi cũng nối gót theo mấy thằng nhỏ em họ là cái chắc.
Vậy nên tối hôm qua, khi nghe mẹ nói tôi sẽ sang nhà cô Nguyệt dạy cho con bé Trân thì ông anh tôi phá lăn ra cười, tôi thì nhăn nhó suốt buổi :
- Mẹ biết tính con vậy rồi còn bảo đi dạy cho người ta ! – Tôi làu bàu nói.
- Con đảm bảo, qua đó thế nào nó cũng bị cô Nguyệt xách chổi đuổi về ! – Ông anh tôi nói chắc như đinh đóng cột.
- Mày đi dạy cho nhà bạn thân của mẹ, mà lại là dạy cho con gái, thì coi liệu hồn làm sao cho phải, mày cũng lớn rồi con à ! – Mẹ tôi nghiêm nghị nói.
Nghe vậy thì ông anh tôi hết ham cà khịa nữa, mà tôi cũng chỉ biết vâng dạ nhận lời, trằn trọc mãi cả đêm chỉ để nghĩ cách dạy làm sao cho thật nhẹ nhàng và từ tốn với con gái, chứ làm mẹ tôi mất mặt thì dám bị nhịn cơm cả tuần chứ chẳng chơi.
Thế nên sáng hôm nay, trên đường đến nhà cô Nguyệt, tôi vừa đạp xe mà cứ vừa mường tượng cảnh ông thầy là tôi đây đang tức tối đập bàn quát mắng sa sả, để rồi sau đó co Nguyệt sẽ đá tôi văng ra ngoài cửa sổ rơi cái phịch xuống đất té bán thân bất toại. Chỉ mới nghĩ thôi tôi đã toát mồ hôi hột, đến nỗi lúc nhìn cái chuông cửa, tôi cứ ngần ngừ mãi chả dám bấm, vì y như là bấm lên…hồi chuông báo tử vậy !
Trở lại lúc ngồi ở phòng khách nhà cô Nguyệt đợi cô dẫn học trò ra mắt, tôi thở dài một hồi rồi nhìn quanh quất để tránh suy nghĩ vẩn vơ về Vy với Tiểu Mai. Nhà cô Nguyệt bài trí toàn đồ nội thất sang trọng, bàn thì gỗ thông ép nhỏ với mặt kính sáng bóng, sàn nhà lót gỗ đi mát rượi cả chân, đầu tay vịn cầu thang lại có quả cầu làm bằng thuỷ tinh, nhìn mà thích mê, ngoài vườn thì trồng đủ các loại hoa mà là hoa gì thì tôi không biết rõ, chỉ biết được vài chậu phong lan treo lủng lẳng bên trên. Tóm lại là ngược hẳn với phong cách giản dị ấm cúng ở nhà Vy, cũng không tinh tế trang nhã như ở nhà Tiểu Mai, nên tôi ngồi đây cảm giác cứ như không hợp gu chút nào.
Tầm 5 phút sau thì cô Nguyệt cầm khay nước bước ra, sau lưng cô là bé Trân học lớp 9 theo lời cô nói hôm qua. Tôi chỉ nhìn sơ qua cô bé chứ không dám nhìn lâu, cũng thở phào nhẹ nhõm vì không đến nỗi như tôi lo nghĩ, cũng tóc dài cột hờ như Tiểu Mai, và ánh mắt thì thoáng tinh nghịch như Vy, tổng thể thì không xinh bằng hai nàng, nhưng vậy cũng gọi là tạm chấp nhận.
Sau màn chào sân xã giao hỏi thăm qua lại, tôi mới phát hiện Trân có nụ cười răng khểnh cực duyên, không rạng ngời như Vy và quyến rũ như Tiểu Mai, nhưng lại khá là dễ thương, đáng để….liếc nhìn. Con gái đúng là lúc nào cũng dạn dĩ sớm hơn con trai, Trân bắt chuyện với tôi ào ào, làm tôi đã thập phần mơ tưởng đến tương lai tươi sáng của ông thầy vừa được phục chức này, cô bé trông sáng *** thế thì học hành chắc cũng khá lắm đây, ít nhất là phải nói gì hiểu nấy chứ lị.
Nhưng tôi đã lầm, vì đây chính là chiến thuật rào trước đón sau, tranh thủ tình cảm của cô bé, vừa bước vô phòng học thì Trân đã kéo ghế ngồi xuống, hăm hở thì thào :
- Anh nè, nói với anh chuyện này chút !
- Gì thế ? – Tôi ngồi xuống.
- Anh N đừng nói với mẹ em chuyện này nha ! – Vừa nói, cô bé vừa nhìn ra phía cửa phòng như sợ cô Nguyệt bất thình lình bước vào.
- Ừm, mà chuyện gì ? – Tôi thắc mắc tợn, mới quen biết đã đem kể bí mật gì đây.
- Là…em bị mất căn bản môn Toán rồi ! – Nói ra chuyện động trời vậy mà cô bé cười tỉnh queo.
- Trời đất, phải không vậy ? – Tôi sửng sốt.
- Suỵt…nhỏ thôi mà ! – Trân nhăn mặt đưa tay lên môi.
- Còn gần 2 tuần nữa thi mà em nói mất căn bản ? – Tôi hỏi.
- Thì….thôi khó nói lắm, anh kèm em sao mà em thi trên trung bình là được mà ! – Cô bé nói giọng nài nỉ.
- Èo…chứ em đi học thêm thì thế nào ? – Tôi thắc mắc.
- Em….em ít đi học ở ngoài lắm ! – Trân lí nhí .
- Ơ…cô Nguyệt nói là cho em đi học hết 5 môn luôn mà ? – Tôi lại càng ngạc nhiên tợn.
- Mấy môn kia thì em có học, còn Toán thì…cách dạy của cô em ko hiểu, mà chán lắm, nên toàn nghỉ ở nhà hoặc ra ngoài đọc truyện ! – Cô bé thú thật.
- Đọc truyện ? – Tôi ngẩn người ra.
- Hì, em mê truyện lắm ! – Trân cười khoe răng khểnh.
- Thế…cô dạy sao mà em ko thích ? – Tôi nhìn lảng sang chỗ khác.
- Cô toàn viết công thức lên bảng rồi chẳng giải thích tại sao lại như vậy, cho bài tập làm luôn, em thấy….bức bối vì chỗ đó, thế là không thích, không muốn nghe, rồi…không hiểu bài luôn ! – Cô bé nhún vai đáp.
- Trời đất, dạy Toán ai chả vậy ! – Tôi thất thần.
- Anh N cũng vậy nữa hở ? – Trân tròn mắt nhìn tôi.
- Thì…anh dĩ nhiên phải khác rồi ! – Tôi lúng búng đáp, cái tính sĩ diện lại nổi lên.
- Vậy được òi, còn 2 tuần lận, anh dạy em trên trung bình là được, biết đâu lại hơn luôn hổng chừng, hi hi ! – Nói rồi cô bé cười khì.
- Ừm…. ! – Tôi thở dài gật đầu, nghĩ bụng đã mất căn bản rồi thì học hành thế quái nào mà trong 2 tuần lấy điểm trên trung bình được chứ, xui xẻo gì đâu, tự dưng nhận lời dạy cho con nhỏ tinh ranh này, vừa vào đã bắt hứa, chứ không thôi nãy giờ tôi đã xuống nói với cô Nguyệt mọi sự rồi tót đi về từ đời tám hoánh rồi.
Nghĩ thế nên tôi đâm ra chán nản, buổi đầu tiên chỉ dành để kiểm tra lại kiến thức của Trân xem thế nào, may thay tuy không đến nỗi gọi là mất căn bản trầm trọng nhưng với trình độ cô bé bây giờ thì làm bài thi chừng 3 đến 4 điểm là cùng. Kết thúc buổi học, tôi dặn Trân ôn lại một số công thức cơ bản để bữa sau tôi lại sang dạy cho áp dụng vào làm Toán, trông mặt cô bé rầu rầu vì chắc đang tưởng là tôi cũng giống cô dạy Toán trên lớp. Tôi lắc đầu rồi mở cửa phòng bước ra :
- Anh nè ! – Trân đi theo ra đến cửa.
- Gì thế ? – Tôi hỏi.
- Nhớ nha… ! – Cô bé cúi mặt.
- Là sao ? – Tôi chả hiểu mô tê gì sất.
- Thì….đừng nói với mẹ em đó… ! – Trân thỏ thẻ.
- Ừ, anh hứa rồi mà, em nhớ học công thức theo cách anh dặn đấy, mốt anh qua ! – Tôi gật đầu dặn thêm lần nữa.
Quả y chang, tôi vừa dắt xe ra cổng thì cô Nguyệt trước khi đóng cửa còn gọi tôi lại hỏi vài chuyện về bé Trân, tôi nhất ngôn cửu đỉnh, chỉ bảo là cô bé học tàm tạm, giờ chỉ nên gắng học thêm nữa mới được, rồi dông xe về thẳng, bụng rủa thầm mình đúng là ngu mới rước nợ vào thân mà, làm phí mất bữa tự tập guitar .
Về ăn trưa mà tôi cứ nghĩ ngợi mãi cách dạy làm sao cho cô học trò này hiểu được mà tôi chẳng phải mở mồm quát tháo như hồi đó nữa, nhưng nghĩ mãi chẳng ra, vậy mà mẹ tôi cứ dặn dò kế bên hoài rằng phải nhỏ nhẹ với Trân, không được nói nặng nhẹ, tôi dạ vâng cho qua chuyện rồi chuồn lên lớp học, quyết định sẽ nhờ đồng minh hiến kế.
Giờ ra chơi tôi lò dò đến chỗ em Vy ngồi, rồi chậm rãi tường thuật lại tình huống khó xử này và nhờ em ấy giúp đỡ cho cách dạy, vì ít nhất tôi nghĩ là con gái thì sẽ dễ hiểu nhau hơn, nên biết đâu tôi lại được thêm vài lời khuyên hữu ích.
Nhưng hổng dè nghe xong thì Vy chỉ hỏi gọn lỏn mà chẳng ăn nhập gì vấn đề :
- Con bé đó có dễ thương không ?
- Ừ, thì nhìn cũng được, mà sao ? – Tôi thật thà gật đầu đáp, dù chẳng hiểu Vy hỏi vậy là có ý gì.
- Hừ, lớp 9 lớn tướng rồi còn phải nhờ người đi dạy kèm, N xin nghỉ đi ! – Em ấy nói giọng không vừa ý.
- Bậy…là bạn thân của mẹ N đích thân nhờ đấy, không bỏ liều được đâu ! – Tôi rụt cổ.
- Vậy….N tự đi mà nghĩ ra, hứ ! – Nói rồi Vy đứng lên bỏ đi ra ngoài.
Tôi đần mặt ra ngồi đơ luôn tại chỗ cả buổi mà chẳng hiểu vì sao tự dưng Vy lại có thái độ gay gắt như vậy, trong khi hôm giờ tình tứ biết bao nhiêu. Thế là kế hoạch nhờ viện trợ thất bại, tôi chỉ còn cách…nhờ đến Tiểu Mai.
Vậy là tối hôm đó đến nhà nàng tập Guitar, tôi khấp khởi mừng thầm khi thấy Tiểu Mai bước ra cười tươi mở cổng, rồi vui vẻ hỏi tôi đã tập đến đâu rồi. Thấy tình hình thế này hết sức thuận lợi, tôi đặt vấn đề ngay tắp lự :
- Tiểu Mai nè ?
- Ừ ? – Nàng để khay trà xuống bàn rồi nhìn tôi.
- Tư vấn giúp N chuyện này nhé ! – Tôi nói chầm chậm.
- Ừa, N nói đi ! – Nàng mỉm cười gật đầu.
Thế là tôi hăm hở kể hết sự tình, từ chuyện cái tính tôi hổ báo ra sao đến chuyện Trân bị mất căn bản toán, rồi một tuần phải qua dạy đến 3- 4 buổi liên tục, rồi phải dạy ra làm sao cho phải phép mà lại có hiệu quả tức thì. Tôi kể xong rồi mà chỉ thấy Tiểu Mai im lặng, rồi nàng lật quyển giáo trình Guitar ra đáp gọn lỏn :
- N cầm đàn lên đi, mình học bài mới !
- Ơ…còn chuyện N hỏi thì sao ? – Tôi ngơ ngác.
- Học xong rồi hẵng tính ! – Nàng nhăn mặt đáp.
- Ờ…ừm… ! – Tôi đâm chột dạ.
Và đó là buổi học guitar khủng bố tinh thần đầu tiên mà tôi được biết, Tiểu Mai dường như khó chịu ra mặt, liên tục lắc đầu như không vừa ý, đôi lúc lại thở dài nhìn tôi cứ như bữa nay tôi học ngu lắm không chừng, dù rằng tôi tự thấy mình tập cũng không đến nỗi, tốt là đằng khác ấy chứ !
- Sao mình bảo N chuyển hợp âm phải từ từ, đúng thế tay cho tiện mà N toàn nhảy cóc không vậy ?
- Ơ… !
- Tập gì mà toàn lạc nhịp, điệu Ballad đâu có dư ra 3 nhịp ở giữa bass với treeble chứ ?
- ……….đang tập rock ballad mà ?
- Rock ballad cũng sai luôn !
- Ớ………. !
Cuối buổi học, tôi líu ríu dắt xe không dám hó hé nửa lời, còn Tiểu Mai thì lạnh lùng bước ra mở cổng rồi đóng lại cái sầm ngay sau đó, cũng chẳng thấy đả động gì đến chuyện tôi nhờ nàng lúc đầu.
Tôi đạp xe về mà mặt đần ra vì ngạc nhiên không biết để đâu cho hết :
- Tiểu Mai với em Vy bị làm sao thế này ? Mình có làm gì sai đâu kìa !
Tôi thở dài lắc đầu ngao ngán, thế này thì đành phải tự lực cánh sinh rồi, thôi đến đâu hay đến đó vậy, cứ giữ nguyên “ phong cách “ dạy học, trò đã dở rồi thì thầy có giỏi cách mấy cũng đành chịu.
Nhưng tôi đã lầm, phước chủ may thầy làm sao khi trong cái rủi lúc nào cũng có cái may, tôi hăng hái tiếp nhận cái điều may mắn đó, mà quên mất là trong cái may cũng ẩn chứa rập rình cái rủi !
Cái phận làm thầy của tôi lần này nó hên gì đâu, không đến nỗi xui như tôi đã trằn trọc nghĩ cả đêm hôm qua. Sáng nay, tôi lò dò đến nhà Trân, trong cặp chuẩn bị sẵn xấp bài tập Toán thuộc loại căn bản của căn bản, nhòm cái vô là thấy đáp án ngay, chỉ để gọi là tạo….niềm vui cho cô học trò khi tôi chắc mẩm cô bé này chắc cũng giải được hơn một nửa số bài toán tôi ra.
Sau màn nhấn chuông, cô Nguyệt đon đả mời tôi vào nhà, chào hỏi xã giao xong tôi được cô dẫn lên….giảng đường, rồi bảo tôi đợi chút, Trân chỉ vừa mới ngủ dậy.
- Ngủ gì lắm thế ? À, chắc là tối qua con bé thức khuya học mớ công thức của mình cho đây mà ! – Tôi nghĩ thầm trong đầu, lục tục mở cặp lấy tập vở ra.
Nhưng tôi đã nhầm, nhầm to, chỉ vì ít phút sau, khi Trân đã yên vị ngồi khoanh tay trước mặt tôi thì tôi mới biết :
- Hôm qua học quá mắt thâm quầng luôn à ? – Tôi hỏi.
- Dạ…không ! – Cô bé lắc đầu.
- Chứ sao ? – Tôi thắc mắc.
- Dạ…em thức đọc truyện, hì hì ! – Trân nói xong rồi khoe răng khểnh trắng ngần cười khì tỉnh bơ.
- Cái gì ? Em giỡn mặt với anh hả ? – Tôi ngã bổ ngửa ra sau.
- Hông đâu, em mê truyện lắm, nhưng mà bây giờ em học nè anh ! – Cô bé vội lật tập ra nhưng vẫn nói liên hồi.
- Bây giờ học thì sao anh kịp giảng bài cho em ? – Tôi cau giọng.
- Kịp mà, thật đó ! – Trân đáp.
- Hừ, vậy anh cho em 15 phút, tụng hết mớ công thức đó đi ! – Tôi hừ nhạt.
- Em chỉ cần 5 phút ! – Nói rồi cô bé chăm chú nhìn vào vở.
Lạy hồn, mớ công thức này nếu là một người mất căn bản mà muốn học thuộc thì cũng phải tầm 30 phút, tôi cho Trân 15 phút là đã đánh đố cô bé rồi, cho chừa cái tật không nghe lời tôi. Ấy vậy mà giờ chỉ nói là cần 5 phút, ừ thì được, 5 phút thì 5 phút, tôi ngồi bắt đầu canh giờ.
- Xong 5 phút ! – Chốc sau, tôi gõ gõ lên bàn.
- Rồi, em cũng vừa thuộc hết ! – Trân gấp vở lại.
- Chắc không ? – Tôi nghi ngờ.
- Chắc như bắp Mĩ, anh dò hết đi ! – Cô bé nhún vai đáp tự tin.
Và quả thật là con bé đọc ro ro hết gần 5 công thức và 15 cái định lí đi kèm, tôi giờ đã bắt đầu nhìn Trân bằng con mắt khác, nhưng hãy còn nghi hoặc vì biết đâu đây chỉ là học vẹt, tụng đâu thuộc đó chứ không áp dụng vào thực tiễn làm bài được.
Tôi đoán y chóc, Trân nhìn vô trang đầu tiên của xấp bài tập tôi đưa rồi xịu mặt xuống :
- Em…hông biết làm !
- Thì cứ áp dụng công thức vào mà làm thôi, em thuộc hết rồi còn gì ! – Tôi sửng sốt.
- Nhưng tại sao lại có công thức này chứ ? – Cô bé chỉ tay vào vở hỏi.
- Thì các nhà toán học đặt ra và phân tích như vậy ! – Tôi trả lời.
- Nhưng lí do tại sao người ta lại tìm ra công thức chứ ? – Trân hỏi tiếp.
- Ớ…em làm Toán hay học Lịch sử thế ? – Tôi ngơ ngác.
- Ý em là, không biết rõ ràng cụ thể công thức thì em không chịu học Toán đâu, gì mà nhìn vào toàn a với b với c, khô khan lắm ! – Cô bé lắc đầu nguầy nguậy.
- À, hiểu rồi ! – Tôi vỗ vỗ trán.
Hoá ra Trân là thuộc dạng người mà chỉ học tốt qua thực tiễn ví dụ có minh hoạ hẳn hoi, chứ không phải dạng dân Tự nhiên khô khan như tôi hay bọn thằng L thằng T. Nếu biết trước thế thì tôi đã nghĩ ra cách dạy khác rồi, gì chứ vụ này thì tôi có thừa tự tin, vì tôi cũng từng một thời cày xới hết các công thức đến tận cùng mà.
- Như vầy nhé, còn 2 tuần nữa là trường em thi học kỳ đúng không ? – Tôi hỏi.
- Dạ đúng òi ! – Trân gật đầu.
- Vậy, giờ em hứa với anh một chuyện ? – Tôi nói.
- Không chịu đâu ! – Cô bé đổi nét mặt lắc đầu ngay.
- Anh đã nói gì đâu mà em không chịu ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Em biết, anh định bảo em hứa là anh sẽ nói với mẹ em toàn bộ mà em không được giận anh chứ gì ! – Trân làm mặt dỗi, lùi ra khỏi bàn.
- Vớ vẩn, không có đâu, lại đây ! – Tôi lắc đầu khoát tay bảo.
- Vậy thì là gì ? – Cô bé ngồi lại gần hỏi như thở.
- Từ giờ đến lúc thi học kỳ, anh dặn em học gì thì phải nghe đó, đừng viện lí do là em bận hay là bài khó, anh không cần biết ! – Tôi bắt chước lời giáo huấn của Tiểu Mai.
- Dạ…. hứa ! – Trân phụng phịu gật đầu, vẻ như hơi bị ép buộc.
- Nhưng đổi lại, nếu em thi Toán được 6 điểm trở lên thì anh sẽ tặng em một bộ truyện bất kỳ ! – Tôi ra phần thưởng.
- Thiệt hở anh ? – Cô bé mắt sáng rỡ.
- Ừ
Lượt xem :