gắt như vậy nữa, hì hì ! – Chị này khúc khích.
- Ơ…con trai ở thế đó thì đứa nào chả phải như vậy, trách sao được mà em cứ nói ! – Anh Triết nhún vai nói với chị Diễm.
- Là…là sao ? Hai người nói gì vậy ? – Tôi ngơ ngác chả hiểu hai người họ đang nói gì.
Rồi tôi tức thì im bặt, vì từ đằng sau, Tiểu Mai nãy giờ vốn im lặng đã véo khẽ vào hông tôi rồi thì thầm :
- Đừng có nói gì, hớ thêm bây giờ !
Tôi nghe theo, lạng xe tách ra giữ khoảng cách với cặp phía trước, nhưng vẻ như hai anh chị kia vẫn chưa muốn buông tha, họ giảm tốc lại rồi chọc tới tấp bằng thể loại ngôn ngữ mà tôi nghe xong vẫn chẳng hiểu rốt cuộc là đang nói về cái gì, đỉnh đầu đã thấy bốc khói khét lẹt vì não bộ hoạt động hết công suất.
- Nhưng lúc nãy thấy chú khí khái vậy, anh cũng đành theo đến cùng đấy chứ ! – Triết cười nửa miệng cà khịa tiếp.
- À…dạ…lúc đó em…khùng quá, xin lỗi anh ! – Tôi ngượng ngập thấy rõ, nhưng có vẻ hôm nay vì sượng quá lâu nên chai luôn cái mặt, thành ra lại là cười trừ.
- Không sao, không đánh nhau không biết huynh đệ ! – Anh này khoát tay.
- Dạ…may là chưa có đánh nhau ! – Tôi rụt cổ.
- Hê, anh nói đánh đấm ý là lúc nãy võ mồm ấy, chú tưởng đánh thật à ? – Triết nhìn tôi sửng sốt.
- Anh này, em thông cảm, hắn ỷ có đai đen Taekwondo ! – Chị Diễm đập vai Triết mỉm cười nói với tôi.
- “ Trừ phi là Judo, còn lại chấp thêm cái Karatedo cũng chả phải đối thủ “ – Tôi nghĩ thầm trong bụng, nhưng đang ở vai người chịu trận, tôi đành gãi đầu xuống nước :
- Dạ…vậy là lúc nãy may mà em chưa chọc giận anh !
- Thôi, nãy giờ chú xin lỗi mãi, anh nói không có gì cả ! – Triết thở hắt ra lắc đầu.
Quả thật là từ lúc ngồi ở nhà cô Nguyệt đến giờ, tôi ngoài hai từ “ Dạ “ với “ Xin lỗi “ ra thì chẳng biết nói gì thêm ngoài mấy câu đế thêm vào vô thưởng vô phạt, đến bây giờ mỗi lần nghĩ lại cái lúc hổ báo khi nãy trên nhà Tiểu Mai là tôi lại muốn quăng xe rồi đập đầu vô tường xỉu phứt đi cho rồi, nghĩ lại chỉ thêm phần bách nhục. Và Tiểu Mai thì chỉ đỏ bừng mặt ngồi cạnh bên cứ líu ríu đan tay rồi cắn môi bối rối, nàng cũng chẳng chống đỡ giúp tôi thêm được phần nào, vì bé Trân cứ nhìn nàng rồi liếc mắt sang tôi tủm tỉm cười, chị Diễm thì chốc chốc trêu Tiểu Mai sao ngồi gần tôi quá vậy, thành ra nàng cứ lần lữa dịch ra mãi, đến hồi cuối thì tôi ngồi dưới sàn, Tiểu Mai đã ngồi luôn trên giường bên.
Lúc đó, tôi mới hiểu cái “ hoạ lớn “ mà Tiểu Mai nói khi nãy là gì, bị chọc đến muối mặt từ đầu buổi đến cuối buổi, và bây giờ vẫn còn tiếp diễn.
- Nhưng mà anh chụp hình cũng ăn ảnh đấy chứ, chú N nhỉ ? – Triết hỏi tôi.
- Dạ….sao anh hỏi em ? – Tôi lúng búng đáp.
- Thì lúc trước chú chả bảo “ ảnh đẹp nhỉ “ là gì ? – Anh này nói xong rồi cười sặc sụa.
- À….đúng là ăn ảnh thiệt, em…biết mà…dạ… ! – Tôi gãi đầu lia lịa.
- Khờ ơi, đừng có nói thêm nữa mà ! – Tiểu Mai nhăn mặt, lại đưa tay nhẹ véo tôi khẽ trách.
- Sao mà không nói cho được chứ ? – Tôi quay lại cố nói thật nhỏ, mặt chảy dài ra như trái dưa leo bị khô nước mùa hạn.
- Ôi…… ! – Nàng thở dài ngao ngán.
Nhận thấy tôi như sắp sửa đâm xe vào lề vì chết nhục đến nơi, chị Diễm mới lái câu chuyện phiếm trên đường về nhà sang hướng khác :
- Giờ bọn em qua đó rồi phụ bác gái nấu ăn hở anh ?
- Ừ, chứ anh đâu biết nấu ! – Triết nhún vai đáp tỉnh bơ.
- Hứ, chỉ giỏi ăn thôi mà, đâu làm được gì ! – Chị này công kích ngay tắp lự.
- Đúng đó chị, ảnh toàn ngồi đợi người ta nấu xong rồi dâng cơm sẵn mới ăn ! – Tiểu Mai cũng phụ hoạ theo.
- “ Phải rồi, tấn công ổng tiếp đi, gỡ thẹn giùm tui đi, cho ổng cứng họng đi ! “ – Tôi vỗ tay tán đồng theo trong đầu.
Nhưng lão Triết này đúng là miệng trơn như mỡ, chẳng hề mảy may lúng túng nói tiếp :
- Bậy, vậy là hai em không biết rồi, anh còn làm được nhiều chuyện bất ngờ lắm !
- Là chuyện gì ? – Chị Diễm thắc mắc.
- Anh bắt cá giỏi lắm, thiên hạ bắt 1 tay có 2 con, mỗi anh là một tay tóm luôn 3 cá ! – Nói rồi ông thần này lại ngửa mặt cười lớn.
Tôi ngượng chín người, nghe tay chân rã rời chỉ muốn lăn đùng ra đất, quả tình là mấy lần em Vy chọc tôi dù có ghê thế nào thì cũng không thấm thía và hiểm hóc như lần này anh Triết cà khịa.
May thay anh này đang cười lăn bò càng thì chị Diễm véo một phát vào hông rõ là đau, làm Triết la lên thất thanh rồi nhăn mặt nhíu mày một tay giữ lái, một tay ôm be sườn phòng thủ.
- Chạy xe sát vào anh Triết chút đi N ! – Tiểu Mai lay lay tôi bảo.
Tôi ngơ ngác không hiểu nàng định làm gì nhưng cũng theo lời mà tấp sát vào xe Triết, để rồi nàng mím môi nhéo thật lực vào hông ông anh họ, khiến anh này loạng choạng tay lái suýt ngã, mặt tái xanh chả thốt lên thành tiếng.
- Anh…hự…nói em rồi, em làm phước có giận thì đập lưng đập vai, chứ đừng nhéo, em nhéo có phải như bình thường đâu Mai ! – Triết than vãn sau vài phút được chị Diễm hồi sức cấp cứu, xuýt xoa ái ngại dùm anh này.
À, ra vậy, gì chứ tuyệt chiêu nhéo của Tiểu Mai thì tôi cũng nếm một lần rồi, không đau lâu như bọn con gái vẫn hay thường làm, mà là một cú giật điếng hồn toát cả mồ hôi rồi ngay sau đó hết đau luôn. Nhưng thà chịu cái đau lâu dài, tuy nó âm ỉ nhưng không đến nỗi giật bắn cả người như cái đau nhói buốt này.
Cơ mà được, hề hề, ít ra nhờ thế nên anh Triết mới hết ham cà khịa tôi nữa mà chuyển sang nói chuyện tầm xàm khác, tôi thở phào nhẹ nhõm chăm chỉ làm phận tài xế, nếu được yên ổn thoát khỏi miệng lưỡi thế gian thì tôi tình nguyện đạp xe mãi luôn, chứ như lúc nãy thì dám tức nước vỡ bờ tôi lao xe vào cột điện bên đường lắm.
Bốn người hai xe bon bon chạy theo hướng đường dọc sông Cà-ty, rồi ôm sát bên hông trường chuyên nơi hai anh chị Triết- Diễm đằng trước đang học, chạy lên trên thêm một đoạn nữa, khi đã nhìn thấy hàng dương xa xa nơi bãi biển phía kia thì anh Triết tấp vào lề.
Hoá ra nhà cô của Tiểu Mai cũng khá gần với nhà nhỏ H, chỉ cách thêm một đoạn ngắn nữa là đến nhà H. Chúng tôi đứng trước một căn nhà với cổng kéo sắt màu xanh nhạt, anh Triết kéo cửa rồi bước vào nhà, để tấm sắt kê xe xuống bậc tam cấp :
- Dắt xe vào nhà đi N, để bên trong luôn !
Tôi thoáng ngần ngừ rồi dắt xe lên trên thềm, thầm chuẩn bị tâm lý vì bữa nay xảy ra nhiều việc quá, cuối cùng dẫn đến luôn nhà cô Ba hồi tôi gặp trong viện, và vẫn còn nhớ lời mời sang nhà chơi của cô.
- Ủa, sao không để xe ngoài sân luôn anh ? – Tôi thắc mắc.
- Chút ba anh lái xe trong gara chạy ra, dễ quệt vào xe đạp lúc ra cổng lắm ! – Triết đáp.
Ra thế, hèn gì tôi thấy có nhà để xe kế bên với cửa kéo sập từ trên, thầm nghĩ ông anh Triết sướng thật, ở trong nhà to đùng mà lại theo lối kiến trúc cổ, trước hiên có hai cây cột màu trắng dựng đứng cứ như cột trong đền thờ Pantheon, tôi nhìn sang cái xích đu dưới gốc sơ-ri xanh mướt, giá được ôm guitar chơi đàn dưới bóng mát này thì tuyệt.
Vừa bước vào nhà, anh Triết đã gọi lớn :
- Mẹ ơi, lên xem ai vào nhà mình nè !
- Gì thế ? – Tôi nhận ra tiếng cô của Tiểu Mai từ sau bếp vọng lên.
Chốc sau cô Ba đi lên, rồi dừng lại, đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác :
- Ôi…Mai, lâu quá con mới lên lại nhà cô đó !
- Dạ, hì ! – Tiểu Mai gật đầu cười lỏn lẻn.
- Ủa ? Diễm, đâu có nghe Triết nó nói gì nhỉ ?
- Hê, con để mẹ bất ngờ mà ! – Anh Triết ngồi phịch xuống ghế.
- Con chào bác ! – Chị Diễm cúi đầu lễ phép.
- Ừ, vào đi, ngồi chơi con ! Ơ…còn đây là…. !
- Dạ, con chào cô ! – Tôi cũng lễ phép chào rồi mới nhận ra mình bị hớ, vì chị Diễm lớn hơn tôi 2 tuổi còn gọi cô Ba bằng bác, thế mà tôi chỉ gọi là cô.
- Bạn con hôm bữa nằm viện kế bên cô đó, cô nhớ…. ! – Tiểu Mai định giới thiệu.
- Con từ từ, để cô nhớ đã…. ! – Cô Ba ngắt lời Tiểu Mai rồi nhíu mày suy nghĩ – À đúng rồi, con tên N phải không ?
- Dạ, đúng rồi cô…ơ…dạ bác…dạ…cô bác…. ! – Tôi lúng búng đáp nhặng xị cả lên.
- Gọi là cô Ba được rồi N, con vào đi, ngồi chơi, hết bệnh rồi nhìn khoẻ ra hén ? – Cô Ba đon đả kéo tôi vào ghế salon ngồi xuống.
- Dạ…. ! – Tôi trả lời.
Chưa ngồi nóng chỗ, anh Triết lại dẫn ba người bọn tôi lên lầu theo lời cô Ba bảo :
- Chào chú, hi ! – Tiểu Mai cười tươi khi vào phòng gặp chồng của cô Ba, và chú ấy đang đọc sách.
- Dạ, bác…. ! – Chị Diễm cúi đầu uý kị.
- À…con chào….bác.. ! – Tôi bối rối, cuối cùng quyết định bắt chước theo chị Diễm.
- Ừm, mấy đứa sang chơi à ! – Rồi chú ấy lại đọc sách tiếp, bọn tôi biết ý kéo nhau ra ngoài để giữ yên lặng như anh Triết nói.
Vừa xuống lại phòng khách, tôi lại phải chào tiếp, cúi đầu đến mỏi cả cổ.
- Đại huynh, nhậu về à ? – Anh Triết đấm vai vào ông anh hai mình.
- Nói bậy mậy, chị Tuyết nghe được là tao treo cổ mày à ! – Anh Minh tréo tay khoá cổ Triết lại, khiến ông này la oai oái.
Tôi đâm ra phì cười vì thấy hai ông này cũng y hệt tôi với lão anh bá đạo ở nhà, chẳng khác chút mảy may nào về mấy vụ đấu láo này.
- Anh Minh, em mới qua ! – Tiểu Mai vẫn cười nói tự nhiên.
- Ừm, chút chị Tuyết dẫn Bồ Câu qua đó, con bé cứ nhắc em mãi ! – Anh Minh cười.
- Dạ, chào anh ! – Chị Diễm và tôi đồng thanh.
- Ái cha, hai đứa chào mà cũng hợp xướng nữa ! – Anh này ngạc nhiên – Ủa, em là…. !
- À…cái hồi em ở trong bệnh viện tỉnh ấy.. .! – Tôi lúng búng nhắc lại.
- Đúng rồi…N phải ko nhỉ ? – Anh Minh vỗ vỗ trán.
- Dạ ! – Tôi gật đầu xác nhận.
Vậy đó, ấn tượng đầu tiên của tôi về gia đình người cô của Tiểu Mai là ngoại trừ chú của nàng có vẻ hơi nghiêm khắc ra, thì còn lại từ cô Ba đến cả hai người con đều rất vui vẻ và hiếu khách. Ba người họ cùng Tiểu Mai luôn cố tạo không khí tự nhiên và hoà đồng cho khách là tôi cùng chị Diễm, thế mà lúc nãy trên đường đi tôi cứ lo lắng chẳng biết qua bên đây để làm gì, hay lại ngồi một cục nghe ông anh Triết chọc quê nữa không biết chừng, may thay sau khi lãnh cái véo của Tiểu Mai thì anh này chẳng dám vọng động chi nữa, và tôi cũng chỉ cần có thế !
Vài phút sau, khi cả nhà vẫn còn đang trò chuyện rôm rả, cô Ba đem trà bánh lên mời mọi người thì chị Tuyết, vợ anh Minh dẫn Bồ Câu sang theo. Vừa vào nhà thì con bé đã được bà nội bồng lên ôm nựng khiến con bé phụng phịu muốn rời tay, mãi khi cô Ba giơ cái kẹo ra thì con bé mới nhe răng sún cười tít mắt mà chịu yên. Nhưng cô Ba vừa thả xuống đất thì Bồ Câu đã lật đật chạy đến chỗ Tiểu Mai ngồi, tôi đồ rằng nếu là nhóc Bột nhà tôi thì vài bước nữa là cu cậu sẽ té cái oạch ngay tắp lự.
- Cô Mai, cô Mai qua chơi ! – Bồ Câu nhảy cẫng lên làm nũng.
- Ừ, con ở nhà hôm giờ có ngoan hông đó ? – Tiểu Mai bồng Bồ Câu ngồi lên người.
- Ra biển chơi ném cát đi cô ! – Con bé nũng nịu giơ cái kẹo ra.
- Ừm, Bồ Câu ngoan ăn cơm xong mới được đi chơi nha ! – Nàng dịu dàng dỗ.
Chốc sau, cô Ba cùng chị Tuyết xuống bếp nấu ăn, chị Diễm cũng muốn trổ tài làm dâu nên đi theo, riêng Tiểu Mai biết ý để chị Diễm trổ tài nội trợ trước mặt “ mẹ chồng tương lai xa “ nên nàng chỉ ngồi lại chơi với Bồ Câu.
- Bồ Câu nè, con nhớ chú này không ? – Nàng nói rồi hướng ngón tay nhỏ xíu của cô cháu sang chỗ tôi ngồi.
- ……. ! – Con bé nhìn tôi vẻ e dè rồi nép vào người nàng, cầm cái kẹo nhìn lom lom.
- Sao vậy ? Chú N đó, chào chú đi ! – Nàng lắc lắc tay con bé.
Nhưng Bồ Câu chỉ làm được một hành động ngắn ngủn là nhìn tôi và núp sau cây kẹo mút, rồi cúi đầu chào thật thấp, xong lại nép vào người Tiểu Mai.
Tôi phì cười, cũng phải, gặp có một bữa thì con nít nhớ sao được mà nhớ, thấy người lạ thì càng phải sợ chứ sao. Thế nhưng tôi đã lầm to hoặc đánh giá quá thấp trí nhớ của con bé, vài phút sau, khi Tiểu Mai xuống bếp phụ thêm, tôi đang ngồi uống nước tán dóc với anh Triết về mấy vụ trường tôi có đá bóng giao hữu với trường anh này thì tôi thấy có ai đó đang khều khều tay mình.
- Hửm ? Gì thế Bồ Câu ? – Tôi quay lại, hoá ra là con bé.
- Chú ơi, chú có dẫn Bột qua chơi hông dzạ ? – Con bé níu tay tôi.
- Ơ…à không, bữa nay Bột học rồi ! – Tôi ngớ người, rồi phịa đại lí do.
- Ứ…chú dẫn Bột qua chơi với con đi ! – Bồ Câu phồng má lên lắc đầu.
- Bột học rồi, bữa sau chú dẫn qua chơi với con nha ! – Tôi phì cười xoa đầu con bé.
- Chứ bộ Bột học dở hở chú ? Chủ nhật mà cũng học nữa ! – Con bé nhìn tôi nói.
- À…không…Bột đi học…ném cát ! – Tôi bất ngờ quá xá, chưa gì nó đã chê cu Bột.
- Bleu, ném cát mà cũng học, con ném trúng Bột luôn ! – Bồ Câu thủ thỉ.
- Ừ, con giỏi mà, ha ! – Tôi cười cười đáp, nựng đôi má đang phúng phính của con bé.
Nhận thấy có đứng mãi ở đây thì đến tối tôi cũng không thể là ông Bụt quơ đũa phép biến cu Bột hiện ra, chốc sau Bồ Câu chạy loạch xoạch xuống bếp chơi với mẹ, không quên hốt thêm mớ kẹo trên bàn cho vào túi áo váy.
- Ngồi không làm gì ? Chú biết đánh cờ không ? – Anh Triết thấy phòng khách lúc này chỉ còn lại hai người, anh Minh thì đã lên trên lầu.
- À, cờ gì anh ? – Tôi thắc mắc.
- Cờ vua, cờ tướng chẳng hạn ! – Anh này nói.
- Dạ biết ! – Tôi gật đầu, rồi anh Triết đi lên lầu nói là lấy bộ cờ xuống.
Bỏ xừ rồi, cờ tướng thì tôi còn tự tin chứ cờ vua thì cũng hơi hãi, vì nhìn phong thái anh Triết với cả sân nhà to đùng sang trọng này thì tôi đâm ra mất tự tin, con nhà giàu mà học đến trường chuyên thì thể nào cũng thông minh và sẵn có điều kiện, đánh cờ chắc ác chiến lắm đây.
Hên làm sao, lúc anh Triết từ trên cầu thang xuống thì tôi chỉ thấy anh này cầm mỗi bộ cờ tướng với bàn cờ bằng gỗ thông bóng loáng.
- Cờ vua anh tìm không ra , thôi chú chơi với anh vài ván đợi giờ cơm đi ! – Triết nói.
- Dạ ! – Tôi gật đầu, bắt tay vào bày cờ ra.
Anh Triết nhường tôi đi trước vì tôi cầm quân đỏ, nhưng nói thật là tôi thích khiển quân xanh hơn, đó là màu ưa thích của tôi. Nhưng cũng được, đi trước có lợi, tôi sử ra chiêu “ Tiến chốt tòng quân “ , sau đó đẩy mã bắt đầu bày trận. Những nước cờ đầu tiên, tôi chủ trương thăm dò quân địch, xem thử trình độ cờ của đối phương đến mức nào để còn biết đường mà tiếp. Vì bữa nay là tôi đang đắc tội lớn với anh Triết, may phước là được bỏ qua và lại còn mời về nhà ăn cơm, thế nên nếu trình độ tôi cao hơn thì tôi sẽ đánh nhường, có thể để anh này thắng vài ván gọi là hoà hoãn tình hình, còn nếu Triết giỏi thật thì tôi yên tâm đánh thẳng tay.
Thế nhưng anh Triết này trình cờ cũng gọi là khá, tôi có vài phen gặp kịch biến phải ứng phó điều quân liên tục, nhưng tóm lại là mọi nước cờ đều trong tầm dự liệu. Ván đầu tiên, tôi để anh Triết thắng sát nút khi tôi bị chiếu tướng bắt xe, dẫn đến chiếu bí bởi quân mã. Thế là anh Triết hăm hở bày cờ rủ làm thêm ván nữa, tôi vẫn y như chiến thuật cũ, cứ tỏ ra đánh thật nhưng lại là nhượng cờ, hễ tôi ăn một quân thì để anh này ăn hai quân.
Nói thì là như vậy nhưng thật ra cũng rất khó làm, vì đánh cờ thắng người ta thì dễ, thua cũng không khó, nhưng làm cho người yếu hơn thắng mình mà không để họ biết là mình nhường thì khó gấp bội. Tôi ngoài mặt vừa ra vẻ đăm chiêu suy tư, gãi đầu suy nghĩ liên tục, vừa trong bụng phải tính đến hai nước tiếp theo của anh Triết để còn biết đường mà…nhường cờ.
Hai ông mãnh ngồi nhìn chăm chăm vào bàn cờ gỗ trước mặt, tập trung cao độ chẳng để ý gì xung quanh. Đến khi tôi chuẩn bị hạ pháo của anh Triết, làm mồi câu cho anh này thúc xe chiếu tướng thì sát bên có giọng nói trầm ấm cất lên :
- Thằng bé nó nhường cờ con đấy, đừng chiếu tướng !
Tôi hoảng hồn vì bị phát giác, ngẩng mặt lên đã thấy chú của Tiểu Mai, ba của Triết đang đứng chắp tay sau lưng nhìn vào thế trận cờ lúc này.
- Vậy hả ba ? Hèn gì con cứ cảm giác mấy nước này sao N nó đánh dễ tay quá ! – Triết nheo mắt nhìn tôi.
- Tại…à không…em… ! – Tôi nửa muốn chối là mình không nhường cờ nhưng chả dám hó hé vì như thế thì khác nào cãi lại ba anh Triết, mà thừa nhận thì cũng chết với ông anh nầy, đánh cờ mà âm thầm nhường thì y là khinh thường địch thủ rồi. Thế là cùng trong 1 ngày mà tôi đâm ra chết trân, ngồi bất động đến hai lần.
- Chà, nhường cờ nữa, chú em ghê thật. Đánh thẳng tay anh xem nào, coi có thắng nổi không ? – Anh Triết cười nửa miệng.
- Được rồi, con nghỉ đi, để ba đánh với N một ván ! – Ba anh Triết ngồi xuống làm anh này tức thì ngồi dịch ra.
- Dạ…chú… ! – Tôi nghe gọi đến tên mình thì giật thót cả người.
- Gọi là chú Ba luôn được rồi, con xếp cờ lại đi ! – Chú Ba khoát tay.
Tôi gật đầu ngoan ngoãn xếp cờ lại, thầm rùng mình vì vừa rồi mình đắc tội với con của ông chú này, thể nào bây giờ cũng bị sạc một trận nhớ đời cho xem.
- Rồi, đánh đồng nhé, con mà chấp là chú biết ngay đấy ! – Chú Ba nhìn tôi.
- Dạ, con nhớ rồi ! – Tôi nghe theo thập phần uý kị.
Năm phút đầu tiên, tôi còn e dè đánh thăm dò lực lượng đối phương.
Tầm mười phút sau, tôi đánh thẳng tay, đưa bộ ba xe pháo mã vượt Sở hà Hán giới, thâm nhập sâu vào trận địa quân địch. Chú Ba vẫn bình tĩnh ứng biến, sử ra bộ đôi pháo nguy hiểm liên tục bắn tỉa tướng bên tôi.
Chốc lát nữa, tôi cảm thấy đánh cờ cực kì thoáng tay, cứ như đã gặp được địch thủ lâu này, có bao nhiêu mưu chước trong đầu cũng đều dùng hết chẳng e dè, khoái chí cực kì, chăm chú chơi cờ đến quên cả thời gian.
Tầm mười lăm phút nữa, tôi đã đổ mồ hôi hột, vì tấn công liên tục như vũ bão mà hàng thủ bên chú Ba vẫn điềm đạm an nhiên giữ vững trận địa, lâu lâu lại còn bài sơn đảo mã khiến tôi thất thần mấy phen.
Càng đánh cờ với chú, tôi càng thấm thía câu “ Gừng càng già càng cay “, nguyên cặp pháo với hai con mã và xe của tôi đã bị chú Ba nuốt gọn, trong khi tôi chỉ mới luộc được hàng chốt, một xe và một con pháo. Chốc sau tôi đã thấy khói bốc lên đỉnh đầu khét lẹt khi đến lượt tướng bên mình bị chú Ba vây hãm, đành phải kéo toàn bộ quân về phòng thủ bảo vệ đầu lĩnh.
Vài phút sau đó, tôi chỉ biết chống trả liên tục cầu mong một kết quả hoà, chứ chẳng hi vọng gì thắng nữa, vì bây giờ tôi chỉ còn 1 pháo 1 xe, 2 tốt trong đó 1 chú sắp bị chém, tướng thì đang bị 2 mã và 1 xe của chú Ba công kích liên tục.
Nếu cứ tiếp diễn như thế này, độ trong mười nước đi nữa thì tôi sẽ bị chú Ba chiếu bí, giỏi lắm kéo dài được thêm 3 nước là cùng. Cảm giác gặp phải đấu thủ bề trên khiến tôi vừa thầm phục vừa hãi hùng, quệt mồ hôi trán liên tục.
May thay có tiếng cô Ba gọi ở dưới nhà, bảo mọi người nghỉ tay xuống dưới ăn tối.
- Nghỉ thôi, đến đây là biết rồi nhỉ ! – Chú Ba khoát tay.
- Dạ…con thua rồi ! – Tôi cúi đầu lí nhí.
Lúc xếp cờ, ngẩng mặt lên thì đã thấy Tiểu Mai ngồi xem kế bên nhìn tôi đầy thán phục, anh Minh bồng Bồ Câu đứng coi nãy giờ, thấy tôi anh cười gật đầu, chập sau còn rủ tôi hôm nào chơi thử ván cờ với anh. Chỉ có mỗi anh Triết là choàng vai tôi cười gằn :
- Chú đánh giỏi thế mà giữ sức, làm anh mày quê rồi nhé !
- Ơ…em thua mà…giỏi gì ! – Tôi lúng búng đáp.
- Hờ, cầm cự với ba anh thế là khá lắm rồi, chứ
Lượt xem :