80s toys - Atari. I still have
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Anh hận anh yêu em

lấy quần và đi ghi lại hóa đơn đi.”
“…” Hình Dục thu nhặt những tờ hóa đơn rơi lả tả trên bàn, tổng giá trị tiền lớn tới mức khiến cô phải tặc lưỡi: “Anh mới học lớp mười một.”
Hình Khải giơ tay lên đập bàn, Hình Dục lập tức đứng bật dậy, bước những bước “đau khổ” quay về phòng mình.
Anh khẽ thở phào, cũng may là Hình Dục nhát gan nên lần nào anh cũng thoát rất thuận lợi.
Hình Khải ăn uống no say xong, thản nhiên như không, ngả người trên ghế sô pha sai phái: “Đừng thu dọn vội, thử quần đi đã.”
Hình Dục đặt bát đũa xuống, một phút sau, mặc chiếc quần mới đi từ trong phòng ra.
Hình Khải nhìn chăm chăm vào đôi chân thon dài thẳng tắp của cô, xoa xoa cằm, còn phải nói, chỉ trong nháy mắt đã quét sạch vẻ quê mùa kệch cỡm vốn có của cô.
“Đẹp lắm, mau cảm ơn anh đi!”
“Cảm ơn anh! Có điều hình như hơi béo.”
“Quần thể thao vốn rộng mà, em nói thế là sao? Vẫn còn muốn trả lại phải không?” Hình Khải nhướn cao mày.
Hình Dục lắc lắc đầu, quay vào phòng thay lại bộ đồ mặc ở nhà, rồi đi ra phòng khách thu dọn bát đũa.
“Sao lại cởi ra rồi?”
“Em sợ làm bẩn.”
“Ngày mai đi học có mặc không?”
Hình Dục đắn đo mất một giây: “… Mặc.”
Lúc này Hình Khải mới thỏa mãn mỉm cười, quay người đi thẳng lên tầng, nếu sớm biết cô mặc đẹp như thế thì đã mua thêm mấy chiếc nữa.
***
Ngày hôm sau, Hình Dục mặc trên người chiếc quần thể thao đắt đỏ, khiến cô đi đường cũng trở nên thận trọng hơn bình thường, bị Hình Khải cười chọc suốt dọc đường.
Khi cô vừa bước vào lớp, Phùng Xuyến Xuyến lập tức chú ý ngay đến chiếc quần mà Hình Dục mặc, đột ngột có cảm giác như đầu mình ù đặc.
Đến buổi trưa.
Phùng Xuyến Xuyến kéo tay Hình Khải ra ban công, cuối cùng cô bùng nổ.
“Rút cuộc là anh có ý gì?!”
Hình Khải không hiểu, đứng ngoài trời gió lạnh thấu xương, anh ngược lại còn muốn hỏi Phùng Xuyến Xuyến đang có ý gì đây?
“Hôm qua còn rất vui vẻ mà, hôm nay lại sao thế?”
Phùng Xuyến Xuyến nắm chặt tay lại, tức giận: “Hôm qua em đã nhắm chiếc quần thể thao đó rồi, không thấy em thử à? Em cứ nghĩ anh muốn mua cho em, vì vậy em mới không nhắc, thì ra là em ảo tưởng!”
Hình Khải thật không hiểu dựa vào đâu mà cô lại giận dỗi như vậy, chỉ cười nhẹ: “Chẳng phải chỉ là một chiếc quần thôi sao? Nếu em thích anh tặng em cả mười chiếc.”
“Rút cuộc là anh có hiểu hay không hả? Vấn đề không phải chiếc quần, mà là anh vốn chẳng thèm để ý tới cảm giác của em.”
Hình Khải thấy Phùng Xuyến Xuyến tức giận tới mức khuôn mặt đỏ bừng cả lên, muốn cầu sự bình an, nên lập tức anh mềm mỏng đầu hàng, vòng tay ôm lấy Phùng Xuyến Xuyến từ phía sau: “Được được được, anh sai rồi, lần sau anh sẽ chú ý.”
Phùng Xuyến Xuyến lúc này cơn giận đang bốc lên tận đầu, quay phắt người lại đẩy Hình Khải ra: “Hơn nữa anh mua quần cho em gái mình có cần lén lén lút lút như thế không? Cứ đàng hoàng mà mua! Làm gì mà như làm chuyện mờ ám thế?”
Cả phần lưng Hình Khải bị đẩy đập mạnh vào tường, không may trên tường lại có một chiếc đinh bị đóng chồi ra, đâm thẳng vào xương sống, khiến anh đau đớn đưa tay ra xoa xoa, không ngờ cô bạn gái lại ra tay mạnh như thế.
Phùng Xuyến Xuyến vẫn không chịu thôi: “Tại sao anh lại không thể khiến em cảm thấy được an toàn chứ? Em thật sự không chịu đựng được anh nữa rồi Hình Khải, mình chia tay đi!”
***
Hình Khải khẽ khựng lại một phút, nhưng không đi tới dỗ dành cô như vẫn làm, mà rất bình tĩnh gật đầu.
Phùng Xuyến Xuyến sững sờ nhìn anh, nước mắt giàn giụa.
“Giờ thì anh đã tin rằng phụ nữ đúng là có giác quan thứ sáu. Xin lỗi!” Nói rồi Hình Khải quay người bỏ đi. Sự nghi ngờ của Phùng Xuyến Xuyến rất chính xác, Không sai, cho dù anh đã kiên quyết phủ nhận bác bỏ, cuối cùng vẫn không thoát được sự nhạy cảm của người con gái.
Một khi tình yêu đã không còn, miễn cưỡng ở bên nhau lừa mình dối người, càng khiến đối phương bị tổn thương nhiều hơn.
Mặc dù Phùng Xuyến Xuyến luôn nghi ngờ rằng anh đã thay lòng đổi dạ, nhưng ngay lúc này cô lại không dám tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy, cô ngồi bệt xuống nền, hai tay ôm mặt, nước mắt chảy ròng ròng.
Hình Dục thấy Hình Khải một mình quay lại lớp học, sắc mặt không tốt lắm, đoán chắc hai người bọn họ lại cãi nhau rồi. Nhưng kết quả mà Hình Dục muốn nhìn thấy lại không phải như thế, bọn họ vẫn luôn kết thúc trong cãi vã.
Có điều hôm nay rất lạ, cho tới tận giờ học buổi chiều, Phùng Xuyến Xuyến vẫn chưa quay lại lớp.
Hình Dục có chút lo lắng nên hỏi xem Phùng Xuyến Xuyến đi đâu, nhưng Hình Khải nói anh không biết.
Cô len lén mượn di động của Đặng Dương Minh, chuông đổ rất lâu, Phùng Xuyến Xuyến mới nghe máy. Phùng Xuyến Xuyến nói thấy không khỏe nên đã về nhà rồi, nếu tiện, hy vọng Hình Dục có thể mang giúp cô cặp sách về nhà.
***
Tan học, Hình Dục lần theo địa chỉ mang cặp sách tới nhà Phùng Xuyến Xuyến, lúc đầu Phùng Xuyến Xuyến không nói gì, nhưng khi Hình Dục quyết định ra về, cô lại ôm chầm lấy Hình Dục mà bật khóc. Phùng Xuyến Xuyến kể việc bọn họ chia tay nhau, cô nói lúc đó mình đang tức giận nên nói mà không suy nghĩ thấu đáo, nhờ Hình Dục về nói giúp với Hình Khải một câu.
Hình Dục an ủi Phùng Xuyến Xuyến một lúc, thấy cô vẫn chưa bớt buồn, nói thật ra thì, trong lòng Hình Dục cảm giác cũng chẳng dễ chịu gì.
***
Hình Dục về đến nhà, nhân lúc giúp Hình Khải sắp xếp lại phòng, vờ như vô tình nói: “Thì ra buổi chiều Phùng Xuyến Xuyến không đi học là vì bị ốm.”
“Ồ!” Hình Khải ngả người vào đầu giường đọc sách, thái độ rất bình thản.
“Anh gọi điện hỏi thăm người ta xem sao.” Hình Dục cầm điện thoại bàn lên đưa cho Hình Khải.
“Chia tay rồi.” Hình Khải chẳng buồn liếc mắt nhìn Hình Dục lấy một cái, thuận tay đẩy ống nghe đang chắn trước mặt mình ra.
“Chia tay rồi vẫn còn là bạn mà. Cũng có thể quan tâm một chút chứ sao!”
Phịch! Hình Khải đập quyển sách lên máy điện thoại, nhìn Hình Dục bằng ánh mắt dò xét.
“Em bị bệnh à?” Anh chất vấn Hình Dục với giọng cáu kỉnh.
“Không.”
“Em có còn nhớ em là gì của tôi không?”
“Nhớ.”
“Thế giờ em đang làm gì? Nghĩ mình là Quan Thế âm Bồ tát chắc? Mau chạy về phòng cười thầm đi, đấy mới là việc em nên làm lúc này!”
Hình Dục bất lực chớp chớp mắt, bưng chậu nước quay người đi ra, trước khi ra khỏi phòng còn buông một câu: “Anh mới có bệnh.”
“…” Hình Khải giơ nắm đấm lên dứ dứ vào bóng lưng Hình Dục, ngay sau đó cầm sách lên. Em được lắm Hình Dục, coi như em giỏi! Em có quyền! Mẹ kiếp, anh quyết định rồi, lần này anh nhất định dựa vào thực lực mà giành được 85 điểm!
Chương 9 : Kết quả thi
Tối trước hôm bắt đầu kỳ nghỉ đông, cuối cùng Hình Khải cũng nhận được kết quả điểm thi cuối kỳ.
Anh vo chặt tờ giấy kết quả trong tay, tức giận tới mức những ngón tay cũng run rẩy theo.
Khi giáo viên chủ nhiệm lớp nhìn anh với ánh mắt đầy ngạc nhiên, khi thầy hiệu trưởng đích thân đến tận lớp chúc mừng anh vì thành tích đứng thứ nhất môn tiếng Anh toàn khối, khi tất cả các bạn trong lớp lần lượt lên tiếng chúc mừng anh, Hình Khải lại vô cùng phẫn nộ.
Trước mọi ánh mắt chăm chú đều đổ dồn về phía mình, Hình Khải đứng dậy đi đến trước mặt giáo viên chủ nhiệm, đập tờ giấy thông báo kết quả thi lên bàn của cô giáo, anh nhíu chặt mày, nhả từng chữ từng chữ với giọng chất vấn: “Thưa cô Lí đáng kính đáng kính nhất của em, xin cô hãy cho em biết, tại sao điểm trung bình cộng của em lại là 84,5 điểm? Làm tròn số đối với cô khó khăn tới mức ấy sao?”
Lời vừa nói ra, cả lớp đều choáng váng.
Giáo viên chủ nhiệm thấy tâm trạng của Hình Khải khá kích động, cười cười, ôn hòa nói: “84,5 điểm thì có vấn đề gì sao? Điểm thi là do các thầy cô giáo đã so đi so lại rất kỹ rồi, chắc chắn không thể có sai sót. Hình Khải, đừng đòi hỏi bản thân mình nhiều như thế, cô biết lần này em ôn tập học hành rất chăm chỉ, sự thay đổi của em đã khiến cô và các bạn phải kinh ngạc ngưỡng mộ rồi.”
Cả một cục tức bị đè nén trong lồng ngực, Hình Khải nắm chặt tay lại thành nắm đấm, định nói gì đó rồi lại thôi, đi thẳng ra khỏi lớp, rõ ràng anh vô cớ gây sự. Nhưng sự khác biệt 0,5 điểm đó, rõ ràng đã bóp nát sự tự tin trong anh.
***
Ngày mai sẽ có cuộc họp phụ huynh, toàn bộ học sinh trong lớp ở lại trường quét dọn vệ sinh, ngày kia chính thức bắt đầu nghỉ đông. Hình Phục Quốc chắc chắn chẳng có thời gian rảnh mà tham gia họp phụ huynh, giống như mọi năm, thư ký của ông sẽ nhận ủy thác đi họp thay. Có điều nói đi thì cũng phải nói lại, cho dù Hình Phục Quốc có thời gian ông cũng không muốn đến họp, bởi vì thành tích hàng năm của cậu quý tử cũng đều không ổn giống như “tình hình trong nước” vậy.
Hình Khải bỏ đi, sự tò mò của các bạn dồn cả vào Hình Dục, đặc biệt là Phùng Xuyến Xuyến, người vẫn đang đắm chìm lưu luyến tình yêu đã mất. Cô vừa quét dọn vừa tìm cách tiếp cận Hình Dục.
“Hình Dục, Hình Khải sao thế? Điểm tiếng Anh đứng thứ nhất toàn khối mà vẫn chưa thỏa mãn ư?”
“Anh ấy cho rằng bản thân có thể đạt điểm tốt hơn, nhưng không phải là anh ấy đã đánh giá quá cao chính mình, mà có những mục tiêu không phải cứ nỗ lực là có thể đạt được.” Hình Dục thu dọn sách vở cho Hình Khải, nhìn thấy từng cuốn sách, cuốn nào cũng quăn tít cả góc lại, bất giác mỉm cười.
Phùng Xuyến Xuyến nghe Hình Dục giải thích lại càng thêm mơ hồ, hàm hồ hỏi: “Đúng rồi, thi cuối kỳ cũng đã xong… Hình Khải, anh ấy và mình…” Từ sau khi cô đưa ra đề nghị chia tay, cô vẫn luôn mong Hình Khải chủ động tới làm lành, nhưng Hình Khải ngoài đọc sách thì lại học thuộc từ mới, cô chỉ dám ngồi bên cạnh lén liếc trộm anh, dần dần phát hiện ra Hình Khải có một sức hấp dẫn rất mới lạ, bộ dạng chăm chỉ học bài của anh càng khiến cô bị mê hoặc nhiều hơn.
Bàn tay đang thu dọn của Hình Dục thoáng dừng lại, rồi lắc lắc đầu tỏ ý xin lỗi.
Phùng Xuyến Xuyến nén tiếng thở dài, lí nhí nói: “Lẽ nào tất cả những mối tình đầu đều có kết cục cuối cùng là chia tay sao? Hình Dục, cậu hãy nói một câu thật lòng đi, vấn đề là ở mình hay là ở anh ấy?”
“Có lẽ vấn đề là ở chỗ ai cũng quá tham lam.”
“Tham lam?”
“Hai người bọn cậu ai cũng muốn người kia trở thành hình mẫu lý tưởng trong tim mình, vì vậy không có cách nào chấp nhận được nhược điểm của đối phương. Suy xét cho cùng cũng là vì tuổi đều còn quá trẻ…” Hình Dục đóng cặp sách lại, vỗ vỗ lên vai Phùng Xuyến Xuyến: “Nhìn thoáng một chút sẽ ra vấn đề.”
“…” Phùng Xuyến Xuyến nhìn chằm chằm theo bóng Hình Dục, Hình Dục có thật mới mười sáu tuổi?.
Hình Dục ôm cặp đứng ở cổng trường đợi xe, một chiếc xe dòng Sedam hiệu Hồng Kỳ dừng lại bên cạnh cô, lái xe bước xuống, mở cửa.
“Tiểu Dục, lên xe đi!” Đặng Dương Minh ngồi trong xe vẫy vẫy tay gọi cô.
Hình Dục mỉm cười, đang định bước lên xe thì nghe thấy có người gọi tên cô từ phía sau. Cô quay người lại, đứng cạnh cửa xe chờ Điền Húc chạy tới.
“Ngày kia là nghỉ đông rồi, cậu còn chưa cho mình số điện thoại.” Điền Húc lau lau mồ hôi, suýt nữa thì lướt qua cả Hình Dục.
“Mình đã nói rất nhiều lần rồi, mình không cho cậu được.”
“Chỉ là làm bạn thôi, mình còn có thể đối với cậu thế nào nữa chứ?”
“Đã nói là không được, hẹn gặp cậu sau.” Hình Dục quay người bước lên xe, tiện tay đóng cửa xe lại.
Đặng Dương Minh ngồi trong xe vui mừng đắc ý, Hình Dục là cô gái đặc biệt nhất mà anh từng gặp, đừng nói đám nam sinh trong trường không khiến cô động lòng, có lẽ ngay cả Hình Khải cũng chưa từng được chứng kiến bộ dạng e thẹn xấu hổ của cô.
***
“Anh chàng đội trưởng đội bóng đó xem ra rất có thành ý với em.” Đặng Dương Minh trêu cô.
Hình Dục trả lời: “Chưa có được nên mới thế thôi. Bệnh thường thấy của đám con trai.”
“Em mới bao nhiêu tuổi, hiểu gì về đàn ông con trai chứ?” Khóe miệng Đặng Dương Minh kéo cao.
Hình Dục chỉ cười không đáp, cúi đầu nghịch nghịch dây cặp sách.
Đặng Dương Minh ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp của Hình Dục, cô tĩnh lặng giống như một bức họa, anh thừa nhận anh rất tò mò về thế giới nội tâm của cô. Rút cuộc môi trường sống thế nào mà có thể tạo ra một người con gái vừa điềm tĩnh lại vừa gần như vô cảm như thế?
***
Bọn họ vừa bước gần vào cổng quân khu đại viện thì thấy sách vở bay như tuyết lả tả rơi xuống từ ban công tầng hai, sau đó là rơi tứ tung xuống sân. Đặng Dương Minh vốn định gào lên gọi Hình Khải, nhưng Hình Dục đã ngăn lại: “Anh Dương Minh, anh về trước đi, để em lên gặp anh ấy.”
Đặng Dương Minh ừ một tiếng, Hình Khải cũng quá cực đoan. Hoặc là thi hỏng tất cả các môn anh cũng chẳng buồn quan tâm hoặc là phải đạt được thành tích khiến tất cả mọi người kinh ngạc anh mới chịu buông tay. Đúng là kỳ quái.
Hình Dục vội vội vàng vàng chạy lên phòng ngủ của Hình Khải, với tay giật lại cuốn từ điển trong tay anh.
“Cẩn thận ném trúng người khác, anh đừng có ném nữa. Chẳng phải chỉ có 0,5 điểm thôi sao? Em làm tròn cho anh.”
Hình Khải nghe thấy thế càng tức giận hơn: “Tôi không phải vì muốn em cởi quần áo nên mới đi tranh giành 0,5 điểm đó!”
“Biết rồi, là em muốn cởi cho anh xem.” Hình Dục vừa nói vừa bắt đầu cởi cúc áo, khi Hình Khải còn chưa kịp phản ứng lại thì cô đã cởi xong cúc.
***
Hình Khải ngẩn người, thấy cô với tay ra đằng sau cởi khuy áo lót, vội vàng vớ lấy chiếc áo khoác trên giường trùm lên người cô.
Nhưng ngay sau đó, lại cảm thấy hành động của mình thật sự không ngôn ngoan.
Hình Dục ôm chặt chiếc áo khoác, cảm nhận được tâm tư vốn đang phẫn nộ của anh dần dần ổn định trở lại.
Hình Khải ngồi xuống mép giường, day day huyệt thái dương, vẻ mặt rất buồn bã.
Hình Dục ngồi xổm xuống cạnh anh: “Em không muốn an ủi anh, đúng là anh có thể đạt được một kết quả tốt hơn nữa, nhưng dù sao anh cũng không phải là người ra đề, không thể nhìn thấu tâm can của người khác. Nhưng, người nhận được kiến thức là anh, chẳng ai có thể tước đoạt được điều đó. Tại sao anh lại nổi giận với những người vô can?”
“…” Hình Khải từ từ ngước mắt lên, nhìn cô chăm chú không rời. “Hành động coi trọng điểm số của anh có phải rất ngu ngốc không?”
Hình Dục cười lắc đầu, trả lời: “Thứ mà mỗi người theo đuổi là tương tự nhau, đàn ông thích danh lợi quyền thế, phụ nữ thích những người đàn ông xuất sắc. Tính hiếu thắng của đàn ông lớn như thế, có lẽ là do bị phụ nữ ép mà ra.”
“…” Hình Khải nghe mà trong lòng dễ chịu vô cùng, cuối cùng anh cũng đã tìm được cách để hóa giải tâm tư của mình, nghĩ kỹ lại thì chẳng phải đúng như thế sao, đàn ông liều mạng là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn ngẩng cao đầu ưỡn ngực trước mặt phụ nữ hay sao?
Anh lấy tay nâng cằm cô lên: “Vậy em có thích anh lúc này không?”
Hình Dục lại cười: “Em chưa bao giờ ghét anh.”
“Hỏi em có thích anh không, em lại trả lời vòng vo gì thế?” Hình Khải nhướn mày.
Nụ cười trên môi Hình Dục như co lại: “Em chưa từng nghĩ đến điều này.”
“…” Hình Khải tặc tặc lưỡi, rồi vỗ vỗ vào đùi, ra lệnh: “Ngồi lên đây!”
Hình Dục do dự một lát, đứng giữa hai chân anh, chầm chậm ngồi xuống một bên đùi.
Hình Khải vòng tay ôm lấy eo cô, cảm nhận thấy cơ thể cô cứng lại rất rõ ràng.
“Em dám đứng trước mặt anh cởi áo, tại sao không chịu suy nghĩ xem tình cảm của em dành cho anh như thế nào?”
Hình Dục mím chặt môi, im lặng không đáp.
Hình Khải xoay mặt cô lại, tấn công dồn dập: “Hàng ngày em đều hầu hạ phục dịch anh như một tiểu bảo mẫu, lẽ nào không phải là vì thích anh sao?”
Hình Dục bất lực thở dài: “Nếu anh nhất định bắt em phải nói là thích anh thì mới thỏa mãn, vậy em thừa nhận là được chứ gì?”
“…” Hình Khải nghiêng đầu nhìn cô dò xét, cô cứ như cô vợ nhỏ bị chồng ức hiếp, trả lời qua loa trước sự uy hiếp của anh.
Dường như để che đậy sự ngượng ngùng, Hình Dục giơ tay chắn ngang, bịt mắt anh lại: “Được rồi, chuyện em hứa với anh em đã thực hiện, đến đây thôi.”
“…” Hình Khải sao có thể để miếng ăn đã đến tay rồi lại còn bị rơi mất, anh tách những ngón tay của Hình Dục ra, thấy cô đã lấy chăn đắp lên người, thò một tay ra với lấy ống nghe của điện thoại bàn, rõ ràng cô không có ý định tiếp tục hợp tác nữa.
“Thế không được, quần còn chưa cởi mà…” Hình Khải cố chèo kéo.
“Anh thiếu 0,5 điểm.”
“…”
Hình Dục nhân lúc anh còn đang ảo não, vội trườn người khỏi người anh, nhặt mấy chiếc áo dưới nền lên, cô hoàn toàn không định ôm mớ áo đó hoảng hốt bỏ chạy, mà đứng trước mặt anh, mặc lại từng chiếc từng chiếc một.
“Em còn dám ngang nhiên như thế? Không sợ anh xông đến đè em xuống à?” Hình Khải ấn ấn vào phần ngực đang nhói đau của mình, không phải anh không dám có hành động bừa bãi với Hình Dục, chỉ là, cảm giác đó thật khó tả, anh muốn có được sự đồng ý của cô.
Hình Dục điềm tĩnh cười: “Buổi tối muốn ăn gì?”
“Ăn em.”
Hình Dục đi tới bên cạnh bàn học của anh, lấy một đĩa VCD từ trong chiếc hộp giấy dưới gầm bàn ra, cho vào đầu đĩa, vặn âm lượng về mức nhỏ nhất, đặt hộp giấy ăn xuống gối của anh, bật máy điều hòa lên, sau đó đóng cửa đi ra.
Trong nháy mắt, màn hình bật sáng, tiếng rên rỉ của người nữ, tiếng thở gấp gáp của người nam vang lên…
“…” Hình Khải giờ mới bừng tỉnh lại. Muốn anh tự giải quyết?! Sao cô còn hiểu cả những chuyện này nữa nhỉ?!.
Chương 10 : Liệu em có yêu anh không?
Qua báo cáo của thư ký, Hình Phục Quốc được biết con trai đứng thứ nhất toàn khối môn tiếng Anh và điểm thi cuối kỳ đạt 84,5 điểm, ông dừng mọi công việc đang dang dở lại, vui mừng quay về nhà.
Vừa vào nhà ông đã gọi ầm tên Hình Khải, nụ cười rạng rỡ lan ra cả khóe mắt, như ánh mặt trời chói lọi.
Hình Khải tính ngày, gần hai tháng anh không được gặp bố rồi.
Hình Phục Quốc xoa xoa đầu Hình Khải, sung sướng tươi cười, ông tin sự thay đổi của con trai mình chắc chắn liên quan tới búp bê nhỏ bé xinh đẹp kia.
Tối nay không cần Hình Dục phải đứng bếp trổ tài, bộ phận cấp dưỡng đã trổ hết tài năng của mình ra, làm một bữa tiệc vô cùng thịnh soạn.
Cả nhà ba người quây quần bên bàn ăn, Hình Phục Quốc từ đầu tới cuối vẫn luôn giữ nụ cười tươi tắn trên môi, Hình Khải thật không thể chịu đựng được ông bố vui buồn thất thường này.
Ăn ăn uống uống, đột nhiên Hình Phục Quốc hỏi: “Tiểu Khải, đến tháng Ba là con đủ mười tám tuổi rồi phải không?”
Hình Khải đáp vâng một tiếng, đây là câu hỏi mà một người làm bố nên hỏi sao?
“Được! Chẳng phải con vẫn luôn muốn tự mình lái xe sao? Bố sẽ tặng con một chiếc, ha ha ha!”
“…” Hình Khải nhất thời cảm thấy không thể hiểu được, nhớ lần đầu tiên khi anh đề cập tới chuyện này, đã bị bố lôi ra đánh cho một trận, giờ chỉ vì thành tích của một kỳ thi, sao có thể khiến bố vui tới mức này?
Có điều nghĩ thì nghĩ thế thôi, chứ cảm giác được
<<1 ... 45678 ... 27>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 129
Trong tuần: 724
Trong tháng : 129
Tổng Lượt: 381978
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt