Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Anh hận anh yêu em

tự lái xe nhất định rất tuyệt. Anh nâng cốc, mặt mày hớn hở nói: “Nếu bố đã hào phóng như thế, con sẽ tiếp tục phát huy và duy trì thành tích này. Cạn!”
Hình Phục Quốc cười gật đầu: “Có chí khí! Bố sớm đã biết con trai thông minh hơn người mà! Nào nào, hôm nay hai bố con mình phải uống một ly mới được!” Nói rồi ông rót cho Hình Khải một chén rượu trắng, con trai giỏi giang, ông cũng nở mày nở mặt.
Hình Khải sớm đã nếm qua vị rượu từ lâu, chỉ là ở trước mặt bố phải vờ ngoan ngoãn, nếu bố đã có lời như thế, anh lập tức mang hai chiếc ly tới, mở nắp chai rượu Mao Đài, rót đầy hai ly: “Muốn uống phải uống cho thoải mái, hôm nay con sẽ uống hết mình với bố.”
Hình Phục Quốc sững người lại, rồi cười độ lượng: “Được! Để bố xem xem tửu lượng của con trai thế nào?”
Thế là hai người nâng cốc cụng ly, trong nháy mắt không khí bắt đầu nóng lên.
Hình Dục cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, nhìn ly rượu cứ đầy rồi lại rỗng, rỗng rồi lại đầy, cảm thấy lo lắng cho sức khỏe của hai người, cô đứng dậy, gắp thức ăn vào bát cho cả hai.
Hình Phục Quốc nhìn bộ dạng ngoan hiền của Hình Dục, bật ngón tay cái lên, nói với cô: “Đúng là một cô gái ngoan, chú Hình đã không nhìn nhầm người!” Ông nhấp một hớp rượu, rồi nói: “Tiểu Khải, đối xử với Tiểu Dục của con tốt một chút, con phải nhớ, chỉ có vợ mình mới đối xử tốt với mình thôi.”
“Bố, bố lại nói đi đâu rồi. Cô ấy không phải vợ con.” Hình Khải nhớ tới chuyện Hình Dục không chịu thừa nhận rằng cô thích anh, vẫn canh cánh trong lòng.
Hình Phục Quốc chỉ cười không đáp, cũng phải, đều còn là trẻ con cả.
Hình Dục sắc mặt thản nhiên như không nghe thấy gì.
Hai bố con cứ mỗi người một chén, từ 8 giờ tối uống cho đến tận 12 giờ đêm, mượn rượu, Hình Phục Quốc đã mang hết tâm nguyện bao nhiêu năm nay của mình ra để nói. Tóm lại, thành một câu ngắn gọn: Mong con trai thành tài.
Thật ra trong lòng Hình Khải hiểu rất rõ, mấy năm nay anh liên tục gây rắc rối cho bố, chẳng qua cũng là vì buồn quá, cô đơn quá nên mới thế. Vì muốn được gặp bố, vì muốn bố nhớ rằng ông vẫn còn một thằng con trai là anh đây, anh chỉ còn cách gây sự để được ông chú ý. Nhưng sự thể hiện giữa những người đàn ông với nhau, vẫn luôn là sự gây gổ cho tới khi ai cũng buồn bực mới thôi, đúng là một vòng tuần hoàn ác tính.
Hình Khải không biết có nên cảm ơn Hình Dục hay không, ngoài việc chăm lo cho cuộc sống của anh, cô chưa bao giờ quan tâm tới những việc khác, vậy thì không thể nói tác dụng của cô mang tính quyết định trong việc cải thiện mối quan hệ giữa hai bố con anh được, chỉ có thể nói rằng cô cho anh cảm giác của một gia đình.
Gia đình quan trọng như thế nào, đây là vấn đề anh không cần phải tìm hiểu, có quan trọng hay không là ở bản thân mình cả.
***
Hai bố con còn chưa uống đã thì điện thoại của Hình Phục Quốc lại đổ chuông. Hình Dục kịp thời mang canh giải rượu lên, tiện thể cũng làm cho Hình Khải một cốc.
Hình Phục Quốc gác máy, thở dài, từ từ đứng dậy: “Có việc, phải đi rồi.”
“Bố, vừa rồi bố uống không ít, hôm nay ngủ ở nhà đi.” Hình Khải khoác tay kéo bố lại, hai lông mày nhíu chặt.
Hình Phục Quốc xoa xoa đầu con: “Hiểu chuyện như vậy rồi à? Thế mà bố vẫn luôn nghi ngờ con không phải con bố đấy, ha ha!”
Hình Khải ngượng ngùng cười: “Nói ngọt ai chẳng biết chứ, bố ít đánh con thôi, ngày nào con cũng nói ngọt cho bố nghe.”
“Không đánh nữa, không bao giờ đánh nữa! Nếu bố còn đánh con, cho phép con phản đòn.” Hình Phục Quốc từ xưa đến nay nói một là một, giơ tay lên móc tay với Hình Khải.
Hình Khải vò vò tóc, giữa bố con với nhau đương nhiên không thù dai, mà hôm nay anh lại cười rất ngây ngô và vui sướng.
Hình Dục tiễn Hình Phục Quốc ra đến cửa, Hình Phục Quốc đón lấy áo khoác ngoài, nói: “Ngủ sớm đi Hình Dục, bàn ăn để ngày mai dọn cũng được.”
“Vâng, chú Hình đi cẩn thận.” Hình Dục nhét một hộp thuốc vào túi áo khoác của Hình Phục Quốc: “Thuốc giải rượu, chú ngậm nhé!”
Hình Phục Quốc lại một lần nữa cảm động, nếu Hình Khải có phúc mà cưới được Hình Dục thì có lẽ ông sẽ bắn pháo hoa để ăn mừng.
“Tiểu Dục, gọi chú một tiếng bố có được không?”
Hình Dục nhìn vào đôi mắt đang chờ đợi của Hình Phục Quốc, cô mỉm cười, khẽ gọi: “Bố!”
Hình Phục Quốc dang tay ôm Hình Dục vào lòng, có lẽ tuổi đã cao rồi, nên nói khóc là khóc ngay được: “Tốt lắm tốt lắm! Từ nay về sau, con chính là con gái của Hình Phục Quốc, Hình Khải bắt nạt, con cứ nói với bố.”
Hình Dục bẽn lẽn dạ một tiếng, vòng tay ôm lại Hình Phục Quốc, nhắm hai mắt lại, trước kia cô đồng ý vào nhà họ Hình là vì Hình Phục Quốc, bởi vì trên người ông có mùi vị của một người bố, bên trong vẻ bề ngoài lạnh lùng là một trái tim nhân hậu và ấm áp.
Khi Hình Dục đóng cửa xong đã thấy Hình Khải ngủ gục trên bàn, cô chạy vội lại lôi anh dậy, thầm than, rõ ràng biết không thể uống lại được bố mà còn muốn tỏ ra anh hùng trước mặt ông, còn Hình Phục Quốc cũng uống tới mức hai mắt đỏ ngầu, đàn ông con trai thật hiếu thắng biết bao.
Cô ra sức kẹp chặt Hình Khải, không ngờ anh lại nặng như thế, bước chân cô liêu xiêu, cả hai ngã soài ra nền.
Hơi rượu nồng nặc phả lên mặt Hình Dục, cô chau mày, một tay bám vào ghế sô pha, chân ấn chặt xuống nền, ra sức đẩy Hình Khải đang say mềm lên. Nhưng dù cô cố gắng thế nào, cả hai vẫn nằm chồng lên nhau dưới nền.
“Hình Khải, anh tỉnh lại đi…” Hình Dục vỗ nhẹ vào má anh.
Hình Khải lờ đờ nhướn mắt lên, trước mắt mọi thứ đều biến thành hai, anh dụi dụi mắt, mãi một lúc sau mới nhìn rõ là Hình Dục, cười ngờ nghệch: “Anh phải đi học lái xe… sau này đưa em đi chơi, chỉ hai chúng ta thôi, không cho ai đi cùng hết…”
Hình Dục không trả lời, thấy anh đã tỉnh lại, tiện tay đẩy vai anh: “Lên tầng ngủ trước đã, mai hãy nói.”.
Hình Khải gắng sức đứng dậy, một cánh tay vắt ngang vai Hình Dục, loạng choạng đứng thẳng người lên, nhìn cô với ánh mắt lờ đờ.
Đột nhiên, Hình Khải nắm chặt cổ tay cô: “Rút cuộc em có định lấy anh hay không?”
Hình Dục rõ ràng là bị dọa cho sợ hãi, cô gỡ từng ngón tay Hình Khải ra, kéo chăn đắp lên người anh, nói: “Vừa rồi ở cửa chú Hình đã nói nhận em là con gái, sau này ba chúng ta là người một nhà rồi.”
“Em nói vậy là có ý gì?”
Hình Dục mím môi, nói tiếp: “Là muốn nói, cho dù em có lấy anh hay không, chúng ta đều là người nhà họ Hình.”
“…” Hình Khải hất hất tóc, vốn làm thế để khiến mình tỉnh táo hơn một chút, nhưng đầu óc lại càng trở nên loạn hơn.
Khi anh cho rằng người con gái này đã thuận theo mình, thì trong lòng cô dường như lại đang có một suy nghĩ khác.
Cũng có thể, cô hoàn toàn không có ý định lấy anh.
Thế là, anh giơ tay nắm chặt khuỷu tay cô, kéo cô ấn xuống giường.
Hình Dục bình tĩnh nhìn Hình Khải, đang định nói gì đó thì Hình Khải đã hôn lên môi cô, thô bạo khám phá cơ thể cô, cô hoảng loạn cầm cuốn sách trên giường đập vào đầu anh.
Góc sách đập trúng vào mắt Hình Khải, Hình Khải tức giận lồng lộn đấm “rầm” một tiếng xuống chiếc tủ đầu giường, khiến cả chiếc tủ đổ nhào xuống nền, đèn bàn rơi vỡ tan, phát ra những tiếng tít tít dài.
“Mẹ kiếp, nhất định phải ép tôi trói em lại em mới chịu phải không?” Mắt anh vằn tia máu, như chuẩn bị ăn tươi nuốt sống cô.
Hình Dục im lặng, tay thò vào túi quần một lúc, móc ra một chiếc bao cao su đưa cho Hình Khải.
“Em mang theo thứ này bên người để làm gì?” Hình Khải rõ ràng bị cô bức phát điên, người con gái này lúc nào cũng mang theo bao cao su trên người là vì đề phòng anh nổi thú tính bất thình lình?
“Đánh không lại anh, em đành phải tự bảo vệ mình.” Hình Dục xé vỏ bao cao su ra: “Nếu anh không chịu dùng, em sẽ tiếp tục phản kháng. Anh cũng biết em ra tay không lượng tình đâu.”
“…” Hình Khải sững người, vò chiếc bao cao su trong tay, không biết tâm trạng lúc này của mình như thế nào. Rõ ràng cô coi anh là hạng cầm thú!
Bất lực nghiêng nghiêng người, Hình Khải buông Hình Dục ra, hơi thở gấp gáp: “Đi ra đi, tránh xa tên lưu manh khốn nạn này một chút…” Nói xong anh lại vòng tay ôm lấy gáy Hình Dục.
“Giờ anh đã uống nhiều rồi, chỉ muốn hỏi em một lần, em phải trả lời nghiêm túc…”
“Vâng!”
“Nếu từ hôm nay trở đi anh chỉ đối tốt với một mình em thôi, em có yêu anh không?”
“…”
“Trả lời!”
“…”
Hình Dục bị anh ép tới góc tường, đưa tay sang bên cạnh giường, ấn vào nút ngắt nguồn điện, phòng tối đen như mực.
Trong bóng tối, Hình Dục nghe thấy hơi thở của hai người, thật sinh động.
Hình Khải biết cô đang tìm cách né tránh câu trả lời, anh nhíu chặt mày, không biết mình đang nghĩ gì nữa, tại sao lại hỏi Hình Dục như thế, hay là anh uống say thật rồi?
Anh không nói gì nữa, mơ mơ hồ hồ nhắm mắt lại, hơi rượu xộc lên đầu, vô thức anh ngã nhào vào lòng Hình Dục, cứ thế mơ màng ngủ mất.
“…” Hình Dục thầm thở phào nhẹ nhõm, khó khăn lắm mới luồn được khỏi người anh, sau khi giúp anh đắp chăn, cô quay ra phòng khách thu dọn bát đũa trên bàn.
Chương 11 : Sự xuất hiện của Đại Dục
Sáng hôm sau, thư ký của Hình Phục Quốc mang đến một con chó con với bộ lông màu vàng, nói là tặng nó để làm bạn với Hình Dục cho cô đỡ buồn.
Hình Dục ngồi trên ghế dài trong sân, ôm con chó nhỏ đáng yêu trong tay, sau khi liếc nhìn nó một cái, rồi thả ngay xuống nền, đóng cửa nhà lại, vào bếp nấu cơm.
Hình Khải ngủ dậy thì đã là buổi chiều, tất cả những gì anh đã làm, đã nói với bố mình tối qua, anh đều rất muốn quên, nhưng lại nhớ rõ ràng.
Anh vươn vai uốn éo rồi mở cửa ban công ra, cơn gió lạnh đột ngột ùa vào mặt khiến anh tỉnh táo, rùng mình một cái, định quay vào trong thì ánh mắt vô tình liếc thấy một thứ gì đó nhỏ xíu như túm lông dưới sân.
Hình Khải dụi dụi mắt, kinh ngạc phát hiện ra một con chó nhỏ đang cuộn mình nằm cạnh chậu hoa tránh gió, bộ dạng nhỏ nhỏ xinh xinh rất đáng yêu. Anh giơ tay ra vẫy vẫy anh lính hậu cần, hỏi: “Chó nhà ai chạy tới đây thế? Trời lạnh thế này không sợ bị chết cóng à?”
“Là của thư ký Trương mang tới đấy.”
Hình Khải khoác thêm áo rồi chạy xuống tầng, thấy Hình Dục đang quỳ dưới sàn lau nhà, anh vừa đi vừa hỏi: “Có biết ngoài cửa có một con chó nhỏ không?”
“Biết. Đừng cho nó vào đây đấy.” Hình Dục bình tĩnh mấp máy môi.
Hình Khải nhướn mày, chạy ra ngoài ôm con chó nhỏ lên. Con chó run lập cập, ngay lập tức rúc vào lòng anh. Hình Khải vội vàng ôm chặt con chó nhỏ vào lòng, dùng thân thể mình để chắn gió lạnh cho nó.
Anh định bế con chó vào trong nhà cho ấm thì Hình Dục đã giơ hai tay ra chắn ở cửa: “Nó không thể vào.”
“Con chó này còn chưa đến một tháng, em cũng thật nhẫn tâm quá đấy!”
“Nó sẽ làm bẩn nền nhà, cắn dây điện, không thể vào được.”
“Xì! Nếu như anh làm bẩn nền nhà có phải cũng không được vào luôn không?” Hình Khải giận tới mức bắt đầu nói năng linh tinh.
“Nếu anh thật sự thương nó, hãy mau mang nó cho đi.”
Hình Khải không ngờ thái độ của Hình Dục lại kiên quyết như thế, nhưng anh thật sự rất thích con chó nhỏ với bộ lông màu vàng này. Nếu đổi lại là trước kia anh sẽ chẳng bận tâm Hình Dục có thích hay không, nhưng sau chuyện tối qua, anh đã mất đi bản tính ngang ngược ngông nghênh của mình, bởi vì anh đã quyết định đối xử tốt hơn với Hình Dục, vì vậy bước đầu tiên là phải học cách chiều theo ý cô.
Thế là, anh mặt mũi nhăn nhở cười cười giải thích: “Kim Mao lớn lên chắc chắn sẽ rất đẹp, loài chó này rất biết nghe lời, không cắn người, cũng không sủa linh tinh. Em mang nó đi dạo rất đẹp đấy. Để anh nuôi, nếu nó làm bẩn nền nhà anh lau, em suy nghĩ thêm đi nhé…”
Hình Dục không trả lời, đóng cửa lại, nhốt cả anh đang bế con chó nhỏ trên tay ở ngoài.
Một cơn gió lạnh luồn vào cổ Hình Khải, anh cúi đầu nhìn tiểu Kim Mao trong lòng, buồn bã than: “Nhìn tao cũng chẳng ích gì, vì muốn cho mày vào nhà, giờ tao cũng bị đuổi luôn rồi…”
Có điều, anh thấy khó giải thích được hành động của Hình Dục, nếu nói Hình Dục sợ chó cũng được, nhưng cô chẳng những không sợ, mà thậm chí còn đem cơm thừa, thức ăn thừa cho đám chó mèo hoang. Kim Mao là loài chó to xác ngoan ngoãn nhất trên thế giới này, Hình Dục không thể đã từng bị Kim Mao cắn, nhưng cô nhất định bắt con chó nhỏ bé đáng yêu và hết sức thuần khiết này phải ở ngoài.
Hình Khải nhìn cánh cửa, quay người đi sang sân bên cạnh, nhấn chuông cửa nhà Đặng Dương Minh..
“Cậu và con chó này bị Hình Dục đuổi ra ngoài?” Đặng Dương Minh còn đang ngái ngủ, cuộn tròn trên ghế sô pha, nhìn con chó nhỏ nhảy nhót trên sàn nhà. “Làm gì mà nói khó nghe như thế. Đấy gọi là phong độ, anh chú nhường cô ấy biết không hả?” Hình Khải tự rót cho mình một cốc sô cô la nóng, cuối cùng cũng được ủ ấm. Đặng Dương Minh cười, nghiêng người nằm trên ghế trêu con chó: “Đực hay cái? Đặt tên chưa?”
“Đực, bên ngoài gió lạnh thấu xương, mình còn tâm trí nào mà đặt tên cho nó… hay gọi nó là Đại Dục đi? Ha ha ha!” Hình Khải châm một điếu thuốc, giơ ngón tay ra ngoắc ngoắc con chó: “Đại Dục, Đại Dục, Tiểu Dục nhà chúng ta không cho mày vào, thật đáng thương quá…”
Đặng Dương Minh thật không chịu được sự ấu trĩ của bạn mình, vớ quyển tạp chí đập vào đầu Hình Khải.
Hình Khải lắc người né được, làm tư thế “Lý Tiểu Long sờ mũi”.
“Tạm để ở nhà cậu hai ngày, ngày mai mình tìm ít nguyên liệu, làm cho nó cái ổ.”
“Cậu vẫn định đặt tên nó là Đại Dục đấy à?”
Hình Khải nghiêm túc gật gật đầu: “Đúng thế, nếu sau này Hình Dục làm mình giận, mình sẽ mắng nó.”
Đặng Dương Minh vuốt vuốt đầu con chó nhỏ, rơi vào tay chủ nhân như Hình Khải đảm bảo chẳng phải việc tốt lành gì.
“Ồ… có gì đó không ổn. Hình Khải, bình thường chẳng phải cậu đều hô phong hoán vũ với Hình Dục, giờ sao lại đổi ngược lại thế?”
“…” Nụ cười của Hình Khải cứng lại trên môi, bất giác khịt khịt mũi, nằm bò trên ghế sô pha cho con chó nhỏ ăn.
Đặng Dương Minh phát hiện ra hành vi của bạn rất kỳ lạ, đá chân Hình Khải một cái: “Làm gì thế, nói chuyện với cậu, cậu lại vờ như không nghe thấy phải không? Sao lại ngượng ngùng như gái sắp về nhà chồng thế?”
“Gia biến gia biến, cậu đừng hòng thăm dò.” Hình Khải đá lại ba phát.
Đặng Dương Minh ngửa cổ phá lên cười: “Mắt cậu đỏ vằn vì thiếu ngủ, tối qua đã làm gì thế?”
“Xì, mình đang phát điên lên đây! Bảo cậu hỏi ít thôi cậu lại còn làm tới phải không? Cậu mà cứ phát triển theo cái đà này thì hai mươi năm sau cậu sẽ giống hệt mấy bà dì bà cô chuyên ngồi lê buôn chuyện thôi.” Hình Khải trả đũa.
“Cậu chẳng phải ông lớn sao? Mang con chó của cậu ra ngoài đi dạo đi, mình không chứa cậu được.” Đặng Dương Minh cười cười.
Hình Khải lập tức vênh mặt: “Xì xì, cậu tưởng anh cậu không có chỗ đi chắc? Em út của anh cậu rải khắp thành Tứ Cưu này! Có điều anh cậu không thích! Mau tìm chút gì để ăn đi, đang đói trợn cả mắt đây này.”
Vừa hay Đặng Dương Minh cũng chưa ăn cơm, hai người bàn bạc, trời lạnh thế này mà ăn lẩu là nhất.
Đặng Dương Minh nhấc điện thoại, nhà bếp lập tức mang nồi lẩu và rau lên.
Hình Khải nhúng miếng thịt bò béo ngậy rồi cho vào miệng, nhai ráu hai cái rồi nuốt luôn, anh nghi hoặc chớp chớp mắt: “Bình thường Hình Dục cũng dùng thịt mua sẵn, tại sao ở đây ăn không giống vị gì cả?”
Đặng Dương Minh lại chưa nhận thấy có gì khác biệt, anh chế giễu: “Cậu cứ nói thẳng ra là cậu quen có người hầu hạ lúc ăn cơm đi. Hay là mình bón cho cậu nhé? Uống thuốc trừ sâu không?”
Hình Khải cười khùng khục, lại hỏi: “Cậu hãy phân tích xem, tại sao Hình Tiểu Dục lại không cho Đại Dục vào nhà nhỉ?”
Đặng Dương Minh nuốt vội thức ăn xuống: “Tiểu tử cậu cũng sắp mười tám tuổi rồi, có thể người lớn hơn một chút không?”
Hình Khải tặc tặc lưỡi, nói: “Sao mình cảm thấy hễ mình cứ nói xấu Hình Dục là cậu lại cuống lên thế nhỉ?”
Đầu đũa của Đặng Dương Minh thoáng dừng lại, sau đó lại thò vào nồi lẩu gắp thức ăn, nhếch miệng cười: “Coi như mình ghen tị với cậu được chưa?”
“Được được được! Mình thích nghe điều đấy!” Hình Khải vốn cũng chỉ là nói đùa, càng không định suy nghĩ nhiều về việc đó, nhưng anh lại để ý thấy động tác vừa rồi trên tay Đặng Dương Minh. Giờ anh có thể khẳng định, Đặng Dương Minh chắc chắn là có tơ tưởng tới Hình Dục nhà anh, nhưng cụ thể là ở mức độ tình bạn hay tình yêu thì anh không rõ, anh cũng không muốn nghĩ đến giả thuyết ở vế sau.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Đặng Dương Minh ra mở cửa, Hình Dục lập tức nhìn thấy Hình Khải đang ngồi ở giữa nhà, Hình Khải cố tình liếc mắt nhìn cô với vẻ bất cần. Xì, thấy tôi không về nhà, lo phải không? Mềm lòng rồi chứ gì? Haizz, đúng là con gái mà…
Hình Dục đứng ở cửa nói với Hình Khải: “Em phải ra ngoài, sang đưa chìa khóa cho anh.”
“Khụ khụ…” miếng thịt dê mắc cứng ở cổ Hình Khải, anh vừa đấm ngực vừa đi ra cửa: “Em định đi đâu?”
Hình Dục mím mím môi: “Việc riêng. Một lát sẽ về ngay. Còn nữa, không được cho chú cún con vào nhà.”
Hình Khải định truy hỏi thêm, nhưng anh biết tính Hình Dục, chuyện cô không muốn nói thì cho dù có trăm người cạy miệng ra cô cũng không nói.
Hai người nhìn nhau im lặng, trong lúc không khí đang đặc quánh lại vì sự gượng gạo, Đặng Dương Minh ra mặt giảng hòa, đầu tiên là dặn dò Hình Dục vài câu, sau đó kéo Hình Khải quay vào tiếp tục ăn lẩu.
Nhưng, từ sau khi Hình Dục ra khỏi cửa, Hình Khải bắt đầu băn khoăn. Hình Dục có bạn ở Bắc Kinh không? Lén lút đi gặp ai chứ?
Đặng Dương Minh liếc xéo anh: “Đừng băn khoăn nữa, cô ấy chắc chắn không đi hẹn hò đâu.”
Hình Khải ném đũa xuống, lập tức phủ nhận: “Cô ta muốn đi gặp ai thì gặp, mình nghĩ chuyện khác mà.”
Đặng Dương Minh nhún nhún vai, vừa khoắng khoắng đáy nồi vừa nói bóng gió xa xôi: “Có một số người, ăn cơm trong bát nhưng lại nhìn cơm trong nồi, cho dù không ăn được nữa thì cũng phải ôm về mình, sao lại có loại người bá đạo như thế nhỉ?”
Hình Khải tức tối trừng mắt với Đặng Dương Minh: “Mẹ kiếp, cậu đúng là đồ phiền phức! Đừng có hiểu mình theo cách ấy được không hả?”
Đặng Dương Minh làm bộ làm tịch gắp mấy miếng thịt bỏ vào bát bạn: “Mình thật sự không muốn hiểu cậu đâu, nhưng từ nhỏ cậu đã độc đoán có tiếng, cả đại viện này trừ mình ra, ai dám động vào đồ chơi của cậu không?”
Hình Khải nghe xong lòng lại thấy bực bội, những thứ đồ chơi khác có thể cho hết Đặng Dương Minh, chỉ riêng Hình Dục là không được.
Anh không biết mình bỗng quan tâm tới Hình Dục từ bao giờ, lẽ nào là do câu nói đùa “Nhân lúc cậu không có nhà tìm vợ cậu tâm sự” của Đặng Dương Minh sao? Lẽ nào là do Đặng Dương Minh rung cây dọa khỉ với anh nên anh mới để ý tới Hình Dục?
Hình Khải lắc lắc cốc bia trong tay, một hơi uống cạn. Mặc kệ, dù là ai đi nữa, tranh giành Hình Dục với anh, anh sẽ liều mạng với kẻ đó.
***
Khi hai người bọn họ cơm no rượu say xong, Hình Khải ở lại nhà Đặng Dương Minh khoảng ba tiếng nữa, thấy cũng đến giờ rồi nên mới lò dò đi về nhà.
Anh mở cửa, mùi thơm c
<<1 ... 56789 ... 27>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 183
Trong tuần: 778
Trong tháng : 183
Tổng Lượt: 382032
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt
80s toys - Atari. I still have