Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Anh hận anh yêu em

rồi, không ép con, nếu con không muốn làm quân nhân thì có thể lựa chọn một trong hai trường kia. Cho con ba ngày để suy nghĩ. Chọn xong gọi điện cho bố. Nghỉ đông xong đến thẳng trường mới nhập học.”
Hình Phục Quốc thổi thổi tách trà, nói tiếp: “Tiểu Dục, muốn học trường nào cứ nói với bố.”
Hình Dục chầm chậm lắc đầu: “Bố, con muốn học Học viện Y, định sẽ tự mình thi.”
Lời vừa nói xong không chỉ khiến Hình Phục Quốc sững lại mà còn khiến Hình Khải kinh ngạc. Cô quả là một người con gái có rất nhiều ý tưởng.
Hình Phục Quốc thấy lòng cô đã quyết, ngập ngừng định nói lại thôi. Cuối cùng ông nói: “Tùy theo ý nguyện của con vậy, có điều nghe nói Học viện Y không dễ thi đâu, nếu chỉ thiếu ít điểm bố sẽ nghĩ cách giúp con.”
Hình Dục mỉm cười gật đầu: “Con cảm ơn bố!”
Con gái gọi “bố” nghe thật thuận tai, Hình Phục Quốc càng ngày càng quý cô con gái Hình Dục này. Bất giác, ông để ý bộ đồ cô mặc trên người chẳng khác mấy so với hồi cô mới tới đây, thế là ông thò tay vào túi áo lấy ra một xấp tiền mặt đặt lên bàn, cười nói: “Ngày mai bảo Tiểu Khải đưa con đi shopping, sắp Tết rồi, mua thêm vài bộ đồ mới.”
“Bố, tuần trước bố mới cho con 3 nghìn tệ rồi.” Hình Dục giơ tay đẩy lại từ chối.
“Đấy là tiền sinh hoạt phí của hai đứa, bảo con nhận thì con cứ nhận đi.” Hình Phục Quốc nghiêm khắc ra lệnh.
Hình Dục không muốn làm bố nổi giận, liền nhận tiền. Tiền chi tiêu hàng ngày cô đều ghi chép cẩn thận, Hình Khải vẫn tiêu tiền như nước, nhưng Hình Phục Quốc chỉ làm bộ nghiêm khắc, thật ra chưa bao giờ ông xem sổ chi tiêu của Hình Dục.
Hình Phục Quốc chỉ có một tiếng, nên ông vội vã đi ngay.
Hình Khải tiễn bố ra ngoài, đứng cạnh cửa xe nghe bố cằn nhằn dặn dò. Anh không đủ kiên nhẫn, giơ tay lên: “Bố, con biết rồi. Ngày mai con sẽ đưa cô ấy đi mua quần áo. Đảm bảo khiến bố hài lòng, bố mau đi đi, bố đi cẩn thận nhé!”
Hình Phục Quốc dùng ngón tay dí dí vào trán con trai, thằng ngốc này, bố đích thân ra tay là tạo cơ hội cho con, cố gắng mà nắm lấy.
***
Ngày hôm sau, trời rất đẹp.
Hình Khải đưa Hình Dục vào trung tâm mua sắm, nghĩ kỹ lại thì, đây là lần đầu tiên họ ra ngoài cùng nhau với tư cách là một đôi nam nữ.
Hình Dục nhìn những sản phẩm được bày kín trong tủ, những thứ quần áo nhìn thì bình thường, chẳng có gì đặc biệt song lại được gắn mác với giá tiền trên trời, cô nghĩ ai mua thì người đó thật điên khùng.
Hình Khải hai tay đút túi, lười nhác đi theo sau cô, trong mắt anh, cô vẫn chỉ là một cô bé quê mùa không hơn không kém, chỉ có điều cô gái quê mùa này khi bước chân vào nơi mua sắm sang trọng, trông còn bình thản điềm tĩnh hơn những cô gái sống ở thành phố vài phần.
Anh biết Hình Dục hợp với kiểu quần áo như thế nào, cũng có thể nói đấy là cách ăn mặc mà anh rất thích, vì vậy anh đưa Hình Dục vào cửa hàng chuyên bán đồ hãng Fairyfair. Mỗi bộ quần áo ở đây dường như đều được người thiết kế phủ lên màu sắc của những câu chuyện thần thoại, màu vàng trang nhã, màu tím mộng mơ, màu xanh kín đáo, màu sắc được chọn không quá lòe loẹt nhức mắt, đơn giản nhưng không mất đi vẻ tao nhã tinh khiết. Đương nhiên, cũng không phải cô gái nào khi mặc những bộ quần áo đó lên người cũng có thể làm nổi bật sự độc đáo của chúng, đặc biệt là loạt áo sơ mi “Công chúa bướm” mang phong cách Anh quốc, chúng đòi hỏi người mặc phải có phần eo đặc biệt mảnh dẻ. Vì vậy, Hình Khải thấy thương hiệu trang phục có phong cách thiết kế như thế rất phù hợp với Hình Dục ngọt ngào và tươi mát như một trái táo xanh.
Đương nhiên, bản thân Hình Dục không thấy mấy chiếc áo sơ mi điểm hoa ở gấu và viền áo rút cuộc đắt giá ở điểm nào.
“Hình Khải…”
“Vào thử đi!”
Tách, Hình Khải dùng máy ảnh chụp lại bộ dạng của Hình Dục trước khi vào thử quần áo. Sau đó, anh đi đến trước mấy giá hàng chọn trang sức.
Năm phút sau.
“Mau ra đi tiểu thư, em mặc bộ đồ đó rất đẹp mà, hơn nữa cũng rất phù hợp với khí chất tinh khiết của em.” Nhân viên bán hàng đứng ngoài cửa phòng thay đồ, cười chân thành.
Đầu tiên Hình Dục mặc thử một bộ quần áo mùa thu màu tím nhạt, cô tính nhanh, cả áo và quần tổng cộng là hơn 7 trăm tệ, cô thật sự không đủ dũng khí bước chân ra khỏi phòng thử đồ.
Hình Khải nghe thấy tiếng nói chuyện, đưa mấy chiếc áo vừa chọn xong cho nhân viên bán hàng, đi thẳng đến trước cửa phòng thử đồ, anh nhìn Hình Dục như vừa được lột xác từ đầu đến chân, còn Hình Dục hai mắt mở to long lanh, để lộ ra vẻ hốt hoảng ngốc nghếch. Hình Khải túm lấy tay cô kéo ra đứng trước gương, hai tay đặt lên vai cô, nhe răng cười: “Anh biết ngay em mặc vào nhất định sẽ rất đẹp mà, bộ quần áo này thiết kế dành riêng cho những cô gái có thân hình mảnh dẻ như em đấy.”
“…” Hình Dục ngần ngừ chỉ vào giá tiền gắn trên mác áo, ở chợ cũng bán kiểu y hệt như thế này.
Hình Khải biết suy nghĩ của cô, anh bĩu bĩu môi, thầm mắng Hình Dục đúng là người không biết nhìn hàng. Anh vờ như không nhìn thấy sự do dự của cô, gọi nhân viên bán hàng mang những bộ đồ phù hợp với cô đến, hiếm khi anh lại tự nguyện tham gia vào việc mua sắm của con gái, không định để tính khí nhỏ nhen keo kiệt của Hình Dục làm cho mất hứng.
Thế là, Hình Dục trở thành ma nơ canh thử đồ, từ quần áo mùa hè cho đến quần áo mùa đông, đi ra đi vào phòng thử đồ. Hình Khải chỉ đứng bên cạnh chụp ảnh cho cô, Hình Dục hỏi anh tại sao phải chụp nhiều ảnh như thế, nhưng anh không trả lời.
Cuối cùng, đợi Hình Dục thay lại quần áo của mình đi ra khỏi phòng thử đồ xong, tất cả quần áo mũ giày mà cô đã thử qua đều được thanh toán và cho vào túi, tay Hình Khải xách đầy các túi đựng đồ, nhìn cô hất hất cằm ý nói, được rồi, đi thôi.
“Khụ khụ, anh lấy tư cách là người kế thừa đời thứ hai nhà họ Hình chính thức thông báo với em, sau khi về đến nhà hãy ném ngay đống quần áo kinh khủng mà em tha từ ngoài chợ vào thùng rác cho anh, đừng để anh phải ra tay.” Hình Khải hừ một tiếng, lại nói: “Chẳng sợ mất mặt gì cả”, tay cầm đống túi nặng trình trịch, nặng tới mức hai tay đau nhức..
Hình Dục hơi khựng người lại, cũng chẳng để ý tới sự hà khắc trong lời nói của anh, ngược lại cô còn cảm nhận được sự quan tâm dành cho mình trong đó. Cô đứng lại suy nghĩ, thấy Hình Khải đã đi xa, vội vàng chạy đuổi theo, đón lấy vài cái túi từ tay anh, rồi lại lấy một chai nước từ chiếc túi màu xanh bộ đội đeo ngang hông ra đưa cho Hình Khải.
“…” Hình Khải vừa nhìn nhãn trên chai nước là biết ngay cô mang từ nhà đi, thật phục cô quá!
Đang đi, Hình Dục đột nhiên bước chậm lại, kéo kéo gấu áo Hình Khải: “Toàn là đồ mua cho em, anh có muốn mua gì không?”
“Anh? Không.”
“Nghĩ kỹ đi.”
“À…” Hình Khải chớp chớp mắt nhìn trời: “Anh nghĩ, có lẽ là một chiếc Porsche.”
“Porsche là cái gì?”
“Xe đua.” Hình Khải nhếch môi cười, trêu chọc: “Sao, em muốn tặng anh một chiếc à? Chỉ hơn 3 trăm vạn thôi.”
Hình Dục thoáng sững lại, ngượng ngùng cúi đầu xuống: “Em, không mua được…”
Hình Khải thấy cô tưởng anh nói thật, liền phá lên cười.
***
Mua sắm xong, trước thái độ kiên quyết của Hình Dục, cả hai đành về nhà ăn cơm tối.
Tối nay Hình Khải ăn đặc biệt nhiều, không chỉ vì đói, mà còn vì tâm trạng anh rất tốt.
“Đúng rồi, em thích anh vào trường quân sự hay trường đại học thường.”
Hình Dục chậm rãi nhai cơm, hỏi: “Có gì khác biệt không?”
“Trường quân sự ở thành phố W, quản lý theo phương thức khép kín trong vòng ba năm. Hai trường đại học thường thì ở ngay trong thành phố, anh có thể về nhà bất cứ lúc nào, sau khi tốt nghiệp có thể lựa chọn công ty vào làm. Em muốn anh ở hay đi?”
Hình Dục khựng lại, không biết anh thật lòng muốn nghe ý kiến của mình hay là chỉ nói chuyện vu vơ, đợi khi cô nói xong rồi liệu có chê cười cô lắm lời hay không… Cô đặt bát đũa xuống: “Quản lý khép kín có nghĩa là, trong trường chỉ toàn nam sinh sao?”
Hình Khải từ từ ngước mắt lên: “Có lẽ họ không chiêu sinh nữ, cho dù có thì cũng hiếm như lông phượng thôi, mà sao em lại hỏi việc này?”
Hình Dục lắc lắc đầu, cầm đũa lên, im lặng không nói.
“Nói đi, em muốn anh vào trường đại học nào?”
“Anh thật sự muốn nghe ý kiến của em sao?”
“Ừ!”
“Vậy thì vào trường đại học thường đi, vào trường quân sự sẽ phải vất vả.” Hình Dục trước sau vẫn không buồn ngước mắt lên nhìn, cúi đầu và cơm trắng trong bát.
Hình Khải rõ ràng đã đạt được câu trả lời khiến anh thỏa mãn, anh gắp một miếng cá bỏ vào bát Hình Dục: “Ăn thức ăn đi.”
Chính vào tối đó.
Hình Khải ngồi trước bàn viết, nghiêm túc điền vào tờ giấy nhập học của trường Quân sự Lục quân. Anh không phải muốn làm ngược lại mong muốn của Hình Dục, mà từ lâu anh đã quyết định rồi, nếu không đã không chụp nhiều ảnh của Hình Dục để giữ làm kỷ niệm như thế, đồng thời, câu trả lời của Hình Dục khiến anh càng quyết tâm hơn, điều đó cho thấy cô không nỡ rời xa anh, vì vậy anh có thể yên tâm đi học..
Chương 13 : Ngả bài trước khi đi
Từ sau khi Hình Khải đưa tờ đơn nhập học cho Hình Phục Quốc, Hình Phục Quốc cười tới mức không khép được miệng lại, ông đương nhiên hy vọng con trai sẽ làm rạng rỡ tinh thần chủ nghĩa anh hùng cách mạng, tiếp tục tận tâm vì đất nước, vì nhân dân. Nhưng, việc học tập ở trường quân sự quả thật không phải là vất vả bình thường, cho dù con cái nhà ai, nhà trường cũng không ưu tiên, mùa đông thì rét căm căm, mùa hè nóng như đổ lửa, về cơ bản không khác gì so với cuộc sống trong quân ngũ.
Hình Phục Quốc nói trong điện thoại: “Học xong lớp mười một, hết hè thì đến trường mới nhập học, cố gắng mà học, đừng có giở trò nghịch ngợm ra đấy!”
Hình Dục không có ý kiến gì đối với lựa chọn này, đương nhiên, càng không cần thiết nêu ra những ý kiến khác.
Thời gian trôi qua thật nhanh, thoắt cái, Hình Khải sắp phải tới trường mới nhập học rồi.
Trong phòng ngủ.
Hình Khải ngồi bên bàn chơi game, Hình Dục ngồi xổm bên cạnh giúp anh thu dọn hành lý.
“Máy chơi game cầm tay có mang không?” Hình Dục quay đầu hỏi.
“Không mang… cứ mang đi, nếu không bị tịch thu hẵng nói.”
“Truyện tranh có mang không?”
“Không”
“Tạp chí sex mang không?”
“Mang… à, không mang…” Hình Khải quay người nhìn va li hành lý đã bị Hình Dục nhét đầy chặt, chỉ riêng quần lót và tất cũng đã chiếm nửa va li. Anh nói: “Có phải anh đi chơi đâu, mang theo vài bộ quần áo để thay là được rồi.”
Hình Dục không đáp, vẫn ngồi nhét tất vào những khe hở.
“Anh sắp đi rồi, em vẫn còn định làm mặt giận với anh phải không?”
Hình Dục nghiêng đầu, vờ cười một cái, rồi lại cúi đầu thu dọn.
Hình Khải lăn ghế trượt về phía Hình Dục, huých huých vào khuỷu tay cô: “Này, có phải em không nỡ để anh đi không?” Anh phát hiện ra mấy hôm nay tâm trạng Hình Dục không ổn, thỉnh thoảng cứ ngẩn người ra, nhiều lúc gọi ba bốn tiếng cô mới nghe thấy.
“…”
“Có phải không, có phải không?” Hình Khải truy hỏi.
“…” Hình Dục ngồi quay lưng lại phía anh gấp áo sơ mi, rõ ràng không muốn trả lời.
Hình Khải nhún chân đẩy chiếc ghế xoay tới trước mặt cô: “Nói đi, em là quả hồ lô đầu thai à?”
“Anh muốn em nói gì?” Hình Dục bình thản ngẩng đầu lên.
“Nói… Thôi!” Hình Khải thở dài, hỏi đi hỏi lại, hỏi mãi khiến chính bản thân mình cũng mất hứng nghe trả lời rồi.
Hình Dục đi đến trước bàn máy tính, vừa sắp xếp lại vừa hỏi anh muốn mang gì, không muốn mang gì, giọng như một cái máy.
Hình Khải giật giật khóe môi, có chút bất mãn.
“Phải rồi, anh nhờ Đặng Dương Minh nuôi giúp Đại Dục, em đừng nhân lúc anh không có nhà mà làm những việc đại loại như đi lạc gì gì đó nhé!”
“Vậy thì tốt nhất anh hãy bảo Đặng Dương Minh trông nom nó cẩn thận, em thường xuyên quên đóng cửa khu.” Thái độ của Hình Dục vẫn mâu thuẫn như thế.
Hình Khải sờ sờ cằm, Hình Dục đối với ai cũng rất tốt, chỉ riêng con chó nhỏ trong nhà là cô không bao giờ hỏi đến: “Anh đang băn khoăn Đại Dục đã làm gì em mà khiến em ghét nó như thế?”
“Không thích là không thích, chẳng có lý do gì cả.”
“Vậy em có thích anh không?” Hình Khải buột miệng.
“Em cũng không rõ nữa, sao anh cứ hay hỏi em thích hay không thích thế?” Hình Dục hỏi lại.
“…” Hình Khải hít một hơi thật sâu, rồi lại từ từ thở hắt ra.
Một người con gái chăm sóc anh chu đáo từ đầu đến chân, lúc nào cũng răm rắp nghe lời anh, từ sau khi bước chân vào nhà họ Hình đã biết sớm muộn gì cũng sẽ trở thành vợ anh, nhưng cô ấy lại không thể nói thích anh cho dù chỉ là giả vờ hay sao?
Ồ! Anh hiểu rồi, Hình Dục tuổi còn nhỏ, có lẽ sợ rằng mọi việc tiến triển nhanh quá sau này bản thân khó có chỗ đứng trong gia đình.
Nghĩ tới đây, đột nhiên anh lại cảm thấy vui mừng phấn khởi, anh không định ép Hình Dục phải thừa nhận ngay nữa, huống hồ lần này đi là đi tới ba năm, ngộ nhỡ cô thút thít khóc lóc nước mắt rơi lã chã, trong lòng anh chắc chắn sẽ không dễ chịu gì.
Có điều trước khi đi phải “tiêm phòng” cho Đặng Dương Minh, để cậu ta đừng nhân cơ hội anh không ở nhà mà làm chuyện xấu “táng tận lương tâm”.
Suy nghĩ này chỉ vừa lóe lên trong đầu Hình Khải, anh lập tức quay người đi, lấy bình rượu quý Ngũ Lương Dịch mà bố cất rất kỹ trong tủ rượu, đồng thời nói với Hình Dục rằng, không phải đợi cửa, buồn ngủ cứ đi ngủ trước.
Người anh em tốt bao nhiêu năm, bố mẹ và vợ chỉ là sự chăm sóc quan tâm bề ngoài, người thật sự đồng hành cùng anh trong những năm tháng cô đơn là Đặng Dương Minh, vì vậy tối nay anh phải cùng Đặng Dương Minh uống một trận không say không về.
Đặng Dương Minh lúc nào cũng bày ra bộ dạng chán ngấy sự quấy rầy của Hình Khải, nhưng thực ra hai người bọn họ không ai có thể rời xa ai, nếu tính nhanh, họ ở bên nhau cũng đã gần hai mươi năm rồi.
***
“Dương Minh, mình sắp đi rồi, Đại Dục nhờ cậu chăm sóc, Tiểu Dục sẽ tự biết cách chăm sóc bản thân…” Hình Khải cầm chén lên, tuy nói đùa, nhưng trong đó vẫn có chút vị chua chua của dấm.
Đặng Dương Minh cụng chén với Hình Khải, nói thẳng không úp mở: “Vợ bạn không đùa được. Mẹ kiếp, đừng rào trước đón sau tìm cách nhắc nhở mình.”
Hai người nhìn nhau cười, được lắm! Có câu nói này của Đặng Dương Minh, anh coi như có thể yên tâm rồi.
Nói hết chuyện nhảm sang chuyện chính, Đặng Dương Minh ngồi bên cạnh Hình Khải, vòng tay qua vai anh ôm thật chặt: “Trường quân sự không giống cấp ba, đừng vào đó làm loạn, cố gắng kìm nén tính nóng nảy của cậu, mình không muốn nhìn thấy cậu trở về trong tình trạng thiếu tay gãy chân.”
Hình Khải chăm chú nhìn bộ dạng lo lắng của Đặng Dương Minh, vò rối tóc cậu ta lên, đập bàn cười: “Sao bộ dạng cậu lo lắng như cậu là vợ mình không bằng thế, còn quan tâm tới mình nữa, đợi anh cậu khải hoàn trở về đi.”
Hai người nói chưa được mấy câu đã bắt đầu “động tay động chân”, từ phòng khách đánh ra tới tận phòng tắm, trêu đùa nhau như hồi còn nhỏ.
“Cộc!” Hình Khải không cẩn thận ngã xuống nền, lăn lông lốc trên sàn, Đặng Dương Minh ném khẩu súng nước trên tay xuống, vội vàng đỡ lấy lưng Hình Khải: “Không sao chứ?”
“Không sao.” Hình Khải hất hất đầu, lảo đảo túm chặt lấy cổ áo của Đặng Dương Minh, trịnh trọng nói: “Giúp mình chăm sóc cho Hình Dục, đợi mình về mình sẽ cưới cô ấy.”
Đặng Dương Minh nắm tay anh, giơ ba ngón tay chỉ lên trời thề: “Yên tâm đi Hình Khải, người con gái cậu nhắm trúng chính là đối tượng mà mình có trách nhiệm chăm sóc, chỉ cần Đặng Dương Minh còn trên đời này, tuyệt đối không để bất cứ ai bắt nạt Hình Dục.”
Một lời thề từ đáy lòng, cũng là lời thề cả đời này, bắt đầu từ ngày hôm nay, trong đầu Đặng Dương Minh, Hình Dục chỉ tồn tại ở một dạng xưng hô: vợ bạn.
Hình Khải ho khan hai tiếng vẻ thiếu tự nhiên, khịt mũi, cười, Đặng Dương Minh thấy anh cười cũng cười theo, hai người bắt đầu phá lên cười ngây ngốc.
“Đợi cậu cưới vợ rồi, mình sẽ tốt với vợ cậu gấp mười lần.” Hình Khải thành tâm thành ý nói.
“Đừng mơ, cậu chẳng có ưu điểm gì, chỉ là dẻo miệng và đẹp trai thôi, gọi cậu tới để cậu lại dụ mất à?”
Đặng Dương Minh bắt đầu không nghiêm túc.
Hình Khải cố ý bày ra bộ dạng điển trai nhất của mình: “Thế này đi, vậy đợi khi nào cậu muốn ly hôn mình sẽ ra tay dụ dỗ vợ cậu phạm lỗi…”
“Ông nội ơi!”
Thế là hai người lại bắt đầu đánh nhau..
Trong một tiết mục giải trí, một nhà sản xuất nổi tiếng nói: Thực ra mỗi người đàn ông đều là “gay”, tình bạn của đàn ông ngay cả trong tiềm thức cũng đã quan trọng hơn đàn bà, đặc biệt là trong lúc bạn gặp khó khăn, cho dù là nửa đêm canh ba hay thời tiết giá rét, nóng nực, chỉ cần một cuộc điện thoại, họ dám vứt vợ ở nhà để chạy tới giúp bạn. Đấy gọi là nghĩa khí. Câu này sau đó còn được in trong sách của ông.
Chẳng cần phải nói gì nữa, đời này có người bạn như thế, Hình Khải thấy mãn nguyện lắm rồi.
Khi Hình Khải tỉnh lại đã là 4 giờ sáng, Đặng Dương Minh vẫn ôm bình rượu rỗng ngủ, Hình Khải mơ mơ màng màng đứng dậy, đắp lên người Đặng Dương Minh một chiếc áo khoác dày, sau đó nhẹ nhàng mở cửa ra về.
Nhiệt độ sáng sớm xuống âm 10 độ C, Hình Khải rùng mình, kéo chặt áo khoác chạy về nhà.
Nhưng khi anh vừa chạy đến phía cổng vòm của khu nhà, một thứ âm thanh rất mảnh lọt vào tai.
Hình Khải quay người áp sát bên cửa đá, nghiêng đầu ra ngó… chỉ thấy Hình Dục ăn mặc chỉnh tề, nhón chân đứng im trong sân ngó ngó nghiêng nghiêng. Chú chó nhỏ thấy Hình Dục ra ngoài, vẫy vẫy đuôi chạy lên phía trước cọ cọ vào ống quần cô, Hình Dục ngồi xổm xuống, hướng về phía con chó làm động tác suỵt một cái, rồi lấy từ túi áo khoác ra một nắm thức ăn dành cho chó, nhân lúc con chó vục đầu xuống ăn, cô bí hiểm đi ra khỏi cổng khu.
Hình Khải thấy thế chau mày lại, ngay lập tức hơi rượu bay sạch, lặng lẽ đi theo phía sau cô.
Trên con phố gió Bắc thổi xào xạc, ngoài đám lá rụng thì chỉ có hai người đi cách nhau khoảng năm mươi mét này thôi. Hình Dục đi rất nhanh, thỉnh thoảng lại dừng chân quay lại nhìn quanh, Hình Khải đề cao cảnh giác, vừa đi theo vừa nấp, cứ như hành động bí mật của đặc vụ và tội phạm vậy.
Bốn giờ sáng cô định đi đâu? Mà hình như còn rất sợ bị người ta phát hiện.
Hình Khải đi theo cô qua ba con hẻm, trong hẻm đèn đóm tối om, Hình Khải lại không dám đi gần quá, hai con mắt chỉ nhìn chằm chằm vào bóng của Hình Dục phía trước mà không để ý tới một người đi xe đạp vừa hết ca đêm, anh lao ra khỏi con hẻm, người đi xe đạp lại vòng vào trong hẻm, hai người đâm sầm vào nhau.
Người đi xe đạp là một người đàn ông trung niên, cảm giác như bánh xe đã đâm vào đùi của Hình Khải, bác ta vội vàng nhảy xuống xe hỏi: “Cậu nhóc, đêm hôm đi lang thang ngoài đường nguy hiểm lắm, có bị thương không?”
Hình Khải nhịn đau xua xua tay, thấy ông bác đó túm chặt tay mình không chịu buông, anh rút từ trong túi ra tờ một trăm tệ nhét vào tay bác ta, rồi vội vàng đuổi theo Hình Dục…
Khi anh chạy ra khỏi con hẻm, không cần nghĩ cũng biết, Hình Dục đã biến mất không dấu
<<1 ... 7891011 ... 27>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 48
Trong tuần: 643
Trong tháng : 48
Tổng Lượt: 381897
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt
XtGem Forum catalog