ôm nay mệt quá.
- Changkhothuychung_: Ừ, cứ out đi.
-ThuyTien_Lonely: Sao lúc nào cũng bảo tôi out trước vậy?
- Changkhothuychung: Thích vậy!
-ThuyTien_Lonely: Thật…đặc biệt!
- Changkhothuychung: Yes..
-ThuyTien_Lonely: Ok. Vậy good night nhé.
- Changkhothuychung: Ừm, g9.
ThuyTien_Lonely đã offline
Nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, kính cận tiếp tục gõ tin nhắn cuối cùng:
-Changkhothuychung: Người Out trước sẽ tạo cho người out sau cảm giác hụt hẫng, và tôi không muốn cho cậu có cảm giác đó. Thủy Tiên, ngủ ngon nhé!!!
Kính cận ấn nút enter. Một dòng chữ báo lỗi hiện lên. Cậu mỉm cười, tắt máy rồi đi ngủ.
*
Sáng hôm sau Tiên lại năn nỉ Nguyên cho mình đi cùng, chả biết tại sao nhưng hôm nay vừa ngủ dậy cô đã có cảm giác mình đang bị ai đó theo dõi…
Sau khi năn nỉ ỷ ôi một hồi, thằng em ngoan ngoãn cuối cùng cũng cho cô đi nhờ..và không phải đèo vì theo lời nó thì:
-Chị đèo muộn học mất, thôi hôm nay chiếu cố!
Đấy, thế đấy. Mặc dù được ngồi đằng sau nhưng cô vẫn có cảm giác như Nguyên đang lầm bầm cái gì đó…tiếc là không nghe rõ. Mãi sau nó mới nói:
-Vậy chị tính để cái xe của mình đó cho nó mới hả? Cả năm số lần đi tính trên đầu ngón tay.
-Hôm nay chị định đi.. nhưng..
-Sao?
- Để lâu quá…hết hơi rồi.
-Chậc.- Nguyên chậc lưỡi, xong không nói gì nữa.
Thật ra thì không phải xe hết hơi, mà là cô lười đạp xe, lại có linh cảm không hay về ngày hôm nay (giác quan thứ 6 cơ đấy!) nên dù gì đi cùng Nguyên vẫn hơn.
Vừa vào trường, Tiên đã nhận ra rằng..hình như mình không dành được thiện cảm của mấy cô nàng khóa dưới thì phải.. “Sao cô nào cũng nhìn mình bằng ánh mắt giết người không dao vậy ta?” Tiên nghĩ thầm. Lúc đi cùng Nguyên, Tiên thì thầm:
-Cậu có nên bảo mẹ đi cắt cho cái số đào hoa đi không?
-Hả?
-Không có ngày chị chết vì cậu quá! Mà sao không ai biết chị là chị cậu nhỉ?
-Làm sao họ biết được.
-Vậy chắc chết chị quá!
-Chết em càng mừng..
-Cái gì?
-Thì khỏi phải mỗi ngày có một bà chằn bắt đèo đi học rồi lại nghe lải nhải, sướng thế còn gì.
-Đồ..độc ác- Tiên vừa nói vừa sút thẳng một cú vào ống chân của Nguyên.
Nguyên hơi nhăn mày, rồi ghé tai Tiên thì thầm:
-Chị không nên làm vậy giữa sân trường…hậu quả tự biết rồi đấy!
Nguyên nói xong bỏ đi trước để lại một mình cô đi lên lớp trong sự theo dõi của hàng trăm cặp mắt…ôi nếu có kiếp sau, hi vọng tôi không có quan hệ gì với thằng em đáng ghét đó….hu hu..
Và hôm nay, Thủy Tiên nhà ta đã quên mất một điều. Lớp của Nguyên hôm nay chỉ có 3 tiết…và nó đã về từ đời nảo đời nào rồi…a a a..giờ làm sao về đây..cứ nghĩ là hôm nay có xe vậy thì nên cô không mang tiền để đi xe buýt…a a a..Chả lẽ bây giờ lại đi vay tiền? Nhưng vay nhiều vay ít không vay lại vay có 5k..thôi chịu. Ai dám mở mồm vay như thế chứ, mà vay ai được bây giờ?
-Không về à?- cô bạn ngồi cạnh kính cận lên tiếng hỏi.
-Tài xế bỏ đi trước rồi…
-Vậy gọi điện đi..
-A, ừ nhỉ, điện thoại để làm gì cơ chứ!- Tiên hí hửng mở cặp với một nụ cười tươi nhưng chỉ 3 giây sau lại về trạng thái âm u ban đầu- A, mình bỏ quên điện thoại rồi…a a..
-Đành phải cuốc bộ thật rồi!- Tiên than thở rồi chán nản đi ra ngoài.
Thất thẻo đi từ lớp ra nhà cổng. Bất chợt Tiên ngẩng lên.. “Ủa, sao kính cận lại ở đây ta..cậu ta chưa về à?” Nghĩ vậy cô rảo bước đến đó, tính hỏi xem sao.
Có một cái gì đó bay từ đằng sau lưng cô đến…trước đây cô từng chơi bóng rổ, và có học vài chiêu aikido để phòng thân. Thật ra cô không thích học võ, mặc dù muốn mình giỏi võ như mấy võ sư Trung Quốc nhưng nghĩ đến mấy cảnh bị đấm tím mắt thì lại sợ. Tuy nhiên năm cô lên lớp 7 mẹ cho cô đi học võ, cho học teakwondo thì học được vài buổi rồi bỏ, học vovinam được đúng một buổi. Học karatedo được 2 buổi. Cuối cùng mẹ cho cô học aikido và yêu cầu không bỏ giữa chừng…lúc đó cô mới chịu học nhưng đến năm lớp 11 bận học quá nên không đi học nữa, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì tự tập luyện với Nguyên hoặc là..bao cát ở sân sau! Nhờ vậy mà cô có cảm giác có cái gì đó bay đến phía mình. Quay ngoắt người…tránh xa khỏi tầm bay đến của nó…một con dao gọt hoa quả.
Nhìn con dao nằm dưới đất rồi lại nhìn mấy đứa con gái đang đứng trước mặt mình, cô thầm nghĩ “Ta thề, ta hứa, ta đảm bảo ta sẽ không bao giờ đi với thằng Nguyên nữa..ta thề!”
Mấy đứa con gái này đều là mấy chị lớn trong trường, ăn mặc thì lố lăng, trang điểm như lũ yêu tinh vậy. Biết không thể tránh khỏi việc đánh nhau, Tiên lên tiếng trước:
-Lại là người hâm mộ của Nguyên sao?
-Phải! không phải mày cũng vậy sao?-Một cô nàng có mái tóc kì quặc lên tiếng, rồi lại hất hàm- Một con bé quê mùa như mày sao cứ bám lấy anh Nguyên dai như đỉa thế hả?
-Tất nhiên, từ khi sinh ra tôi đã “được phép” bám theo nó rồi. Đâu như mấy người..chỉ ỷ thế làm càn người khác chứ!
-A, con này mạnh mồm gớm..-Một con bé nhìn trông có vẻ như là đứa đầu sỏ lên tiếng- Mày nên biết trong trường hợp này mày nên tỏ ra biết điều..mày không nên khích bác tụi tao nếu mày không muốn được kỉ niệm vài vết rạch trên mặt.
-Chị hai..chị hai- Dương chạy đến bên con nhỏ được gọi là chị hai đó, thì thầm- Cô ta không phải là người hay bám theo anh Nguyên đâu, cô ta là chị gái anh Nguyên đó!
-Cái..cái…
-Vâng, trước đây em có đụng độ với cô ta một lần, sau đó cho điều tra thì đúng là cô ta là chị gái của anh Nguyên..
-Sao..mày không nói sớm?
-Sau khi điều tra thì em phải đi xử lí vụ con nhỏ My, vừa xử lí xong thì nghe mấy người nói chị xử lí một con nhỏ lớp 12 hay đi với anh Nguyên nên em mới vội chạy đến đây…xin lỗi chị..chưa kịp báo..-Dương nhìn “Chị hai” với vẻ ái ngại.
Bên này, Tiên nhìn hai người đang thì thầm trước mặt mình. Hiện tại thì mặt “chị hai” đang nhìn cô với vẻ ăn năn, ồ nghĩa là cô đi được rồi phải không? Vậy là cô quay người đi về phía kính cận, ban nãy do tránh con dao nên cô bị ép vào góc này, từ chỗ kính cận không nhìn vào đây được. Cô bình thản bước đi trong khi đằng sau vẫn có mấy tiếng nói:
-Chị ơi, em xin lỗi….
-Xin lỗi cái mốc xì..tí làm hỏng mặt người ta rồi xin lỗi là được sao?- Tiên lầm bầm, nhưng vừa thấy kính cận, cô liền cười, hỏi- Chưa về à?
Kính cận lắc đầu rồi ra hiệu cho cô ngồi lên xe để về. Tiên vui vẻ ngồi lên đằng sau xe. Kính cận vừa định đạp xe đột nhiên ngoảnh lại. Tiên không đội mũ giữa cái nắng tháng tư này. Cậu nhíu mày rồi lấy cái mũ lưỡi trai mình đang đội, ấn lên đầu cô. Rồi mặc cô nói cậu vẫn đạp xe đi.
-Không cần đâu, mình có ô mà!- Tiên lấy trong cặp ra chiếc ô gấp, lấy mũ đội lại lên đầu cho kính cận, rồi che ô cho cả hai, nói- Trời nắng, đầu trần dễ bệnh lắm…
Đèo Tiên về đến nhà. Tiên vừa xuống xe chưa kịp nói cảm ơn thì kính cận đã quay xe đi thẳng, cô lắc đầu ngán ngẩm, nhìn cậu ta đi khuất mới lầm bầm:
-Kì cục!
Bước vào nhà, Tiên suýt ọc máu mũi mà chết khi thằng em giời đánh có số đào hoa đang nhàn nhạ nằm xem ti vi. Thấy cô về, Nguyên hỏi:
-Lội bộ hay sao mà giờ mới về?
-Chị cậu có taxi, nhưng nhờ số đào hoa của cậu mà giờ mới về được đến nhà đây.
-Lại bọn nào vậy?
-“Chị hai”!
Nghe vậy, Nguyên lập tức ngồi thẳng dậy hỏi:
-Bọn chúng làm gì chị?
-Phi dao gọt hoa quả!
-Có trúng không?- mặt Nguyên xa xầm.
-Không, trúng mà chị còn nguyên vẹn về thế này hả?
-…-Nguyên không nói gì nữa, Tiên đi lên phòng. Đi được hai bước, vẫn đang đứng ở cầu thang, cô nói vọng xuống:
-Nhiều lúc chị tự hỏi..thay vì đi xử lí lũ hâm mộ cậu sao chúng lại không xử lí cậu cho nhanh nhỉ? Hay cậu tự rạch vài đường trên mặt cho hết đẹp trai đi cho mấy cô nàng si tình đỡ khổ, chị cũng không bị vạ lây!
Nguyên nhíu mày, rồi giãn ra, cười ha hả:
-Phi dao gọt hoa quả vẫn còn nhẹ chán.
Tiên cắn môi, bỏ lên phòng, không thèm nói chuyện với tên phải gió này nữa! Hứ…
Chương 37: RẮC RỐI
Tối đó Tiên không lên bằng nick của Nguyên nữa mà lên bằng nick của mình. Nhưng kính cận không onl…chán quá, cô tắt máy rồi đi ngủ…
Sáng hôm sau..
Lên lớp với khuôn mặt không bình thường, Tiên hằm hằm đi vào chỗ ngồi, vứt cặp đánh phịch một cái rồi ngồi gác chân lên ghế theo thói quen, tay lấy chai C2 trong cặp, tu một phát gần hết chai đó. Kính cận đi qua, khẽ gật đầu chào nhưng cô không gật lại, đơn giản vì cô đang bực, bực, vô cùng bực là đằng khác. Chả là thế này…
Tua lại thời gian 30 phút trước.
Hôm nay tự nhiên cô dậy sớm..oa một kỉ lục thế giới, vừa ra khỏi cửa để hít thở chút không khí trong lành thì có một con xe máy chạy vụt qua…Vụt qua thì không sao nhưng lại cố đi gần cô rồi…xả khói…Lại không biết là ai nên cô đành đứng dậm chân bình bịch..
Lúc sau đi học. Hôm nay cô lôi cái xe đạp ra để đi..vừa ra đến cổng thì nghiến vào cái đinh ghim..thế là thôi bánh sau xe vừa được bơm căng lập tức phát ra tiếng xì xì vui tai và lại không còn tí hơi nào.
Vừa sáng mà đã gặp xui xẻo, lại những hai lần, cô đành lên xe buýt để đi học nhưng…chả hiểu tài xế hôm nay làm sao mà lại bỏ bến khiến cô đứng khóc ròng tại đó. Lúc đó thì có một cái xe máy đi qua rồi đột nhiên dừng lại. Cái tên đó hỏi:
-Muốn đi nhờ không?
-Không.
-Sắp muộn rồi đó.
-Đồ điên, quen biết gì mà phải quan tâm.
-Có quen đó Thủy Tiên.
-Ủa..
-Ủa..ủa cái gì, lên nhanh lên sắp muộn rồi.
-Ờ,..-Tiên trèo lên xe, lúc hắn phóng đi rồi mới lầm bầm- Sao mình lại trèo lên xe hắn ta? Mà hắn là ai vậy?
Tên đó nghe thấy nhưng không hề nói gì, chỉ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Thả cô trước cổng trường, cô vừa xuống xe hắn đã tháo chiếc mũ bảo hiểm cùng kính râm ra…Ọc, cấp cứu đâu rồi, hắn ta là Trịnh Thanh Phong.
-Sao vậy? –Tên đó nở nụ cười vô cùng tỏa nắng khiến vài phút nữa cô lại bị lôi ra làm tâm điểm cho coi.
-Nhìn mặt biến thái quá..-Tiên nhăn mày.
-Cái gì?- Phong hét.
-Này nhé..- Tiên gõ gõ vào cái mui xe.- Mặt cậu thì rất đẹp trai nhưng..
-Sao?
-Cái tính thì bẩn kinh khủng.. đời nào đã xì khói xe máy vào người ta lại rải đinh ở cổng…còn xe buýt thì tôi không biết làm sao mà cậu bảo nó bỏ bến được nhưng hai việc kia đã thể hiện cậu là người bẩn tính rồi.
-Cái..cái..-Mặt Phong xám ngoét.
-Đã chơi trội thì phải biết suy nghĩ tí chứ, vẫn dùng con xe này để xì khói tôi thì bị tôi nhận ra vẫn là thường đúng không?-Tiên cười vô cùng đểu.
-…-Phong không nói được gì..hôm qua cậu đợi suốt cả buổi tối cô vẫn không onl, hỏi Ngọc mãi Ngọc mới cho điện chỉ nhà cô.. sáng vừa đi lượn qua thì gặp đúng lúc cô đi ra nên muốn trêu chút chứ không nghĩ đến con xe có thể bị nhận dạng..a a ngốc quá.
-Ha Ha..lần sau muốn trêu người khác nên suy nghĩ kĩ tí nhé..ha ha..-Tiên nói rồi quay người bước vào lớp. Vừa đi được mấy bước thì điện thoại rung..mở ra thì thấy có tin nhắn từ một số lạ “Tối về onl tôi bảo cái này..cậu không onl thì tôi biết địa chỉ nhà lẫn số điện thoại rồi đấy, tôi biết mẹ cậu không thích cậu có bạn trai đến nhà tìm phải không ha ha!”
Tiên vừa đọc cái tin nhắn vừa nghiến răng kèn kẹt..được lắm, hôm nào có gặp lại Ngọc thì nó nhất định sẽ biết tay cô..a a a..sao lại đi dây với cái tên bệnh hoạn này chứ..?
Đi qua canteen mua chai nước rồi cô đi lên lớp trong tâm trạng bực tức…
Kết thúc phim…
Nghĩ đến là lại bực mình, muốn đập đầu vào gối tự tử quá đi…Nghĩ vậy cô lại cầm chai nước tu ừng ực..
Kính cận ngồi đằng sau bỗng ngước lên nhìn, hình như cậu cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu rồi thì phải. Đúng lúc đó cậu lại nghe tiếng nhạc chuông điện thoại ở ngay bên tai..
Tiên nhìn chiếc điện thoại mà lòng ngao ngán, tên biến thái đang gọi. Ôi giờ nghĩ lại cô nghĩ hôm đó không nên thức khuya như vậy mới phải.
-…-Mở máy nghe nhưng không nói gì.
-Nè, sao không nói gì vậy?
-…
-Nè, đừng câu giờ chứ, nói một tiếng coi..
-Cụp!
Phong nhìn cái điện thoại mà nhíu mày, thái độ gì đây? Là cô làm quen trước mà, sao phải giả vờ? À, bây giờ cách gây ấn tượng với trai đẹp là phải tỏ ra không quan tâm đến vẻ đẹp của người đó đúng không? Phong nở nụ cười nham hiểm, gọi không được thì nhắn tin vậy.
Bên này Tiên đang méo mặt nghĩ thầm “Sợ quái gì chứ, mẹ có biết cũng đâu có sao, là hắn theo mình chứ không phải mình theo hắn mà bỏ bê học hành. Yes, sợ quái gì hắn chứ!?” Đang hỉ hả với ý nghĩ vừa thông suốt, điện thoại lại báo hiệu có tin nhắn.
“Muon gay an tuong voi toi phai khong? Khong can đau!”- from “Ten bien thai”
Nhìn cái dòng chữ một lần, rồi lại nhìn lại lần nữa.. cái gì mà gây ấn tượng chứ đồ bại não.. xem ta đáp trả đây.
“Ban co nuong can gi phai mat cong vay chu, neu thich thi can gi phai lam cao. Chi co may ten nhieu chuyen bien thai moi muon gay an tuong voi nguoi khac nhu vay thoi!!! Ha ha.” – from “bx”
-Cái gì thế này? –Phong nhìn màn hình mà mắt cứ giật giật.- Dám nói mình nhiều chuyện biến thái sao( Ông anh tự nhận mà!!! 0__0) được đấy.- Thay vì bực tức, Phong lại bật cười khiến Ngọc ngồi trên thấy vậy lập tức đi xuống giật điện thoại của Phong, đọc cái tin nhắn đó, rồi hỏi Phong:
-Bx là ai? Sao nó mắng cậu mà cậu vẫn cười như vậy?
-Chị họ cậu đấy.- Phong đưa tay ra với cái điện thoại, rồi cười với Ngọc- Cậu giới thiệu cho tớ được không?
-Tiên hả?-Mắt Ngọc tối lại –Cậu muốn làm quen với chị ấy?
-Phải, cô nàng đó rất thú vị.
-…-Im lặng một lát, Ngọc cười- Được thôi, tớ sẽ nhắn cho chị ấy ngay bây giờ rồi lát cậu sẽ được gặp chị ấy.
-Cảm ơn..-Phong cười.
Ngọc đi về chỗ mình, trên môi dần dần lộ ra một nụ cười nửa miệng:
-Muốn gặp chị ta hả? Đơn giản thôi…
Sau khi đốp hắn mà không thấy hắn nhắn lại, Tiên vô cùng hỉ hả khi nghĩ đến khuôn mặt méo xệch của hắn thì máy lại báo có tin nhắn, là tin nhắn của Ngọc:
“Lat ve chi doi em o cong truong nhe, toi nay la sinh nhat em chung ta di shop mot luc roi ve nha em luon nhe!”- from Ngoc Tp
Nhìn cái tin nhắn, Tiên mỉm cười đầy ẩn ý:
-Được thôi, chị cũng muốn xem cái vẻ mặt của hai người khi kế hoạch bị lộ một cách dễ dàng..chắc sẽ thú vị đây!.
“Ok, sinh nhat vui ve x:”- From T.Tien.
Nhìn cái tin nhắn, xong ngoảnh xuống giơ tay ra hiệu ok với Phong. Ngọc ngoảnh lên:
-Rất tiếc chị họ à, chị có thể có mọi thứ..ngoại trừ Phong!
*
Tan học.
Tiên đứng ở cổng trường như đã hẹn với Ngọc. Nguyên thì đã về mất tiêu rồi, kính cận thấy cô đứng đấy cũng đi đến, nhưng Tiên giơ tay ra hiệu:
-Cứ về trước đi, hôm nay mình có việc..
Kính cận không nói gì, quay xe đạp đi thẳng. Cậu ta vừa đi khuất thì có hai cái xe máy đỗ ịch ngay trước mặt cô…Đương nhiên hai người này thì ai cũng biết rồi phải không?
-Lên xe chứ?- Phong vỗ vỗ vào sau xe mình.
Tiên không để ý gì đến Phong, quay sang hỏi Ngọc:
-Mình sẽ đi đâu?
-Shop thời trang Lena của nhà Phong.
-Vậy hả?
Tiên nói rồi trèo lên xe Ngọc, Ngọc lên tiếng:
-Chị sang xe Phong đi, lát em còn đón một người bạn nữa.
-Vậy thế này đi, em sang xe hắn, chị đi xe em cùng bạn em, Ok?
Ngọc nghĩ một lúc rồi nói:
-Vậy cũng được.- Nói rồi đi sang xe Phong, trèo luôn lên xe. Mặc cho khuôn mặt khó chịu của Phong, Tiên thản nhiên trèo lên xe, đội mũ rồi..phóng.
Trong shop Lena.
Ngọc đi lăng xăng chọn hết cái nọ đến cái kia, rồi không nhờ cô ngắm mà nhờ..Phong ngắm giùm. Cô nàng vô cùng tự nhiên mặc dù nhờ con trai ngắm hộ nhưng lại chọn đến mấy chục bộ. Tiên đứng một góc, lấy tay che miệng ngáp, rồi lấy máy tiếp tục chơi đập chuột…
Phong nhìn theo Tiên mà thở dài..đây đâu phải làm quen chứ, Ngọc đang đùa à?
Sau khi chọn được mấy bộ áo váy, Ngọc đi đến gần cô hỏi:
-Không mua gì à?
-Không!
-Sao? Quần áo ở đây đẹp mà.
-Không có hứng!
-Mua quần áo cũng phải có hứng sao?-Phong đứng ngoài thắc mắc, nhưng hai người bên này vẫn nghe thấy, Tiên lơ đễnh nhìn cậu ta rồi nói.
-Phải, bất cứ cái gì cũng vậy. Không có hứng thì có gí súng vào đầu tôi cũng không làm!
-Có cần phải vậy không?
-Cần.- Rồi quay sang Ngọc- Về thôi.
-Ừm..đến nhà em luôn nhé!
-Sao cũng được.
Tối hôm đó.
Tiên giúp cô Nhi nấu ăn, hồi chiều Ngọc đã tổ chức một bữa tiệc để thiết đãi bạn bè rồi, tối nay sẽ là dành cho gia đình. Nghe cô Nhi nói thì sẽ mời bố mẹ cô, gia đình cô Tâm đến nữa, điều đó rất vui vì cô đã lâu không gặp cô Tâm và chú Khánh rồi, chỉ biết là cô chú cũng có một người con trai bằng tuổi cô nhưng chưa gặp nhau bao giờ vì từ bé cậu ta đã sống ở Mĩ với bà nội. Ai da, con trai mà sống ở Mĩ liệu sẽ ăn chơi đến mức độ nào nhỉ?
Bưng đĩa thức ăn ra bàn, lại nghe mấy tiếng lao xao ở ngoài, cô đi ra ngoài. Ngọc cũng bước xuống từ cầu thang…Hôm nay Ngọc ăn vận khá cầu kì, tóc thì đã đi làm lại, không xoăn tít nữa mà chỉ xoăn nhẹ, mặc bộ váy ngắn màu đỏ hồng có mấy lớp bèo dún bồng bềnh. Gương mặt trang điểm, mang theo một đôi giày cao gót nữa…
Tiên thì vẫn ăn mặc bình thường thôi. Mặc một cái áo phông màu xanh lam, một cái quần ngố màu trắng, mang một đôi dép gỗ quèn quẹt, vô cùng bình thường. (Đâu có biết nữ tính là gì!)
Ra ngoài thì thấy là cô Tâm vừa mới đến, mọi người đang nói chuyện với nhau, thấy cô đi ra thì cô Tâm vẫy vẫy:
-Thủy Tiên, lại đây.
-Vâng.- Tiên cười, chạy đến chào- Đã lâu không gặp hai cô chú rồi.
-Ừ, mấy năm rồi- Khánh cười- càng lớn càng giống mẹ nhỉ?
-Vâng.- Tiên cười, mặc dù đã thay đổi ngoại hình mà vẫn có người bảo vậy.
-À, hôm nay con trai cô có đến đó, cháu gặp chưa?-Tâm hỏi.
-À, chưa ạ.
-Ủa, nó học cùng trường với cháu mà.
-Ai nhỉ? Mà chỉ biết mỗi cùng trường thì làm sao biết được ạ?
-Xoạch- Cửa mở. Một người con trai bước vào…Tiên há hốc mồm..cậu ta cũng vậy..nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ban đầu, đi đến ghế ngồi.
-Đây là con trai cô đó, cháu không quen à?- Tâm hỏi.
Tiên gật đầu nhưng cằm thì vẫn có cảm giác đang ở dưới đất…cậu ta là..kính cận.
-Ồ, có quen thì tốt rồi- Khánh cười.
-Tốt về cái gì ạ?-Tiên ngoảnh lại hỏi.
-Không sao, có bạn là tốt mà.
-À, cháu hiểu rồi..
Lúc đó có tiếng cô Nhi:
-Tiên, đang nấu mà chạy đi đâu rồi?
-A, cháu quên mất…-Tiên chỉ nói vậy rồi lập tức đứng dậy chạy vào bếp.
Phong ngồi với Ngọc nhưng nãy giờ đều nghe cuộc nói chuyện của mọi người, bất giác cậu nhìn sang kính cận. Kính cận vẫn nhìn theo hướng Tiên vừa chạy vào, môi thấp thoáng nửa như cười nửa như không.
-A, Ngọc đây là bạn trai cháu hả?-Tâm hỏi.
-Không ạ, chỉ là bạn cùng lớp thôi ạ…-Ngọc nở nụ cười tự hào, tuy nói không phải nhưng nụ cười đã khiến mọi người ngồi đó nhận ra rồi.
-Nụ cười đó chứng minh điều ngược lại đấy.- Tâm nhìn Ngọc, con gái mới 18 tuổi đầu đã ăn chơi thế này không biết sau này sẽ thế nào đây?
-Vậy…vậy ạ?- Ngọc đưa tay lên lùa vào tóc, rồi đánh trống lảng, ngoảnh sang hỏi kính cận- Bạn tên là gì?
-Thanh!- Kính cận trả lời.
-Ồ, bạn học cùng chị Thủy Tiên hả?
-Ừ…
-Ồ, sau này có thể có tiến triển tốt đấy nhỉ..-Ngọc cười ha hả, lúc đó Tiên từ nhà bếp đi ra gọi mọi người vào ăn cơm lại nghe tiếng của Ngọc liền hỏi:
-Cái gì tiến triển? Ai cơ?
-Tất nhiên là…
-Vào ăn thôi…
Lượt xem :