ớc giờ không đọc bây giờ đọc thấy thật..hài hước..ha ha. Bất chợt nhìn vào màn hình, có hai tin nhắn mới, ồ của Phong.
-Foreveronelove: Nè làm gì vậy?
-Foreveronelove: Không nhận ra à?
-ThuyTien_Lonely: Uả sao biết vậy?
-Foreveronelove: Mới kết bạn ban nãy đó.
-ThuyTien_Lonely: Ban nãy?- Tiên nhớ lại, lúc nãy có đến 5 người kết bạn, cứ ấn đồng ý hết nên chả để ý ai với ai..
-Foreveronelove: Ừ, hồi chiều mấy giờ dậy vậy?
-ThuyTien_Lonely: 5 rưỡi
-Foreveronelove: Oài, không thấy đói hả?
-ThuyTien_Lonely: Không, ngủ là quên hết à! ^0^
-Foreveronelove: Hì hì, hôm nay là một ngày vừa vui vừa buồn với tôi.
-ThuyTien_Lonely: Ưm, tôi biết rồi.
-Foreveronelove: Mà you cô đơn hả?
-ThuyTien_Lonely: No!- Tiên ngạc nhiên.
-Foreveronelove: Vậy sao đặt nick là Lonely vậy?
-ThuyTien_Lonely: Thích vậy, tôi chưa có người dòm ngó mà..
-Foreveronelove: Vậy giờ có rồi thì thay được không?
-ThuyTien_Lonely: No, kệ đi
-Foreveronelove: À, cho tôi hỏi..cái cậu Thanh đó..
-ThuyTien_Lonely: Thanh sao?- Tiên hỏi lại.
-Foreveronelove: Hôm nay..cậu ta…
-ThuyTien_Lonely: Sao?
Chương 39: THANH NGỐC NGHẾCH
-ThuyTien_Lonely: Nói xem cậu ta bị gì vậy?
-Foreveronelove: À, bị xe cán ngay trước cổng nhà tôi..
-ThuyTien_Lonely: Hả?????????????? Cái gì? Giờ cậu ta sao rồi?
-Foreveronelove: Nhà tôi đưa cậu ta vào bệnh viện rồi, mà cậu không được thông báo gì sao?
Đúng lúc đó, có tiếng chuông điện thoại bàn đặt ở đầu tầng hai, Tiên lập tức bỏ máy chạy đến chỗ điện thoại…
Bên này Phong đợi một lúc không thấy có người trả lời, cậu nhíu mày, lấy cái điện thoại di động gọi cho Tiên.
Mãi không có người nhấc máy, Phong để tay lên bàn gõ gõ năm ngón tay lên mặt bàn. Nghe bản nhạc chờ trong máy mà cậu thấy khó chịu. Sao vừa nghe tin cậu ta bị tông lập tức chạy mất là sao?
“Người ta đã xứng đáng tốt hơn em
Người ta đã yêu anh rất chân thành
Người ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc đời của em… ừ thì là định mệnh
Thế sao anh vẫn còn ngọt ngào khi ở bên em
Giữa dòng đời em vẫn không sao đâu anh đừng lo
Điều trái tim em rất cần là có một tình yêu thật sự em không muốn đơn phương vấn vương dối lòng
Đừng tội nghiệp em nữa xin anh hiểu cho em
Đừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xa
Đừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đau
Đừng bận lòng vì em đôi ta không còn nợ nhau”
-ThuyTien_Lonely: Xin lỗi Phong..tôi có việc phải đi bây giờ..
-Foreveronelove: Nhà cậu ta vừa gọi đến hả?
-ThuyTien_Lonely: Ừ, giờ tôi phải đến xem cậu ta sao rồi.
-Foreveronelove: Không sao, cứ đi đi.
-ThuyTien_Lonely: Ừm, cảm ơn..Bye..
-Foreveronelove: Bye..
ThuyTien_Lonely đã offline
Ngồi nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, Phong có một cảm giác gì đó kì lạ, vừa bực bội, khó chịu, vừa có một chút gì đó hụt hẫng, lẽ nào..
Tiên đi cùng với bố mình đến bệnh viện, mẹ vẫn chưa về, Nguyên thì nó nói nó ở nhà trông nhà nên hai bố con đi. Vừa rồi là cô Nhi gọi cho Tiên nói Tiên đến bệnh viện thăm cậu ta. Đến nơi thì câu chuyện được miêu tả thế này:
Thanh xin về nhà sớm hôm nay vì cậu thấy trong người không được khỏe chứ không phải bận việc gì cả…Hôm qua sau khi chia tay mọi người trên sân thượng về thì Thanh không đi ngủ ngay mà lại ra ngoài ban công ngồi rồi ngủ gục luôn ở đó. Ngủ suốt đêm ngoài trời như vậy nên sáng ra Thanh thấy người không khỏe nhưng vẫn cố đi học, nhưng đi đến lớp thì lại cảm thấy không thể trụ được nên xin về. Đang đi đường vì đầu vẫn bị choáng nên bị lạc tay lái, đâm thẳng vào một cái xe máy đang đi ngược chiều. Mà không hiểu tại sao tài xế vừa bóp phanh thì cái phanh bị đứt luôn lên tông luôn vào Thanh. Thanh bị tông ngay trước cổng nhà Phong, lúc đó có mấy người giúp việc gọi giúp cấp cứu và người nhà đưa Thanh đi viện, chính vì vậy mà mọi người mới biết và đưa Thanh đi bệnh viện.
Giờ Thanh bị băng bó kín đầu với bị bong gân ở chân nữa. Không có gì quá nghiêm trọng nhưng mọi người vẫn lo lắng vì đầu Thanh bị đập xuống đường mà kết quả xét nghiệm thì một lúc nữa mới có.
-Con không sao mà!- Thanh nói bằng cái giọng thều thào, nghe vậy mà nói không sao được.
-Không sao gì chứ, lần sau đi phải chú ý nghe không? Mà mệt vậy nên nghỉ luôn từ sáng mới phải chứ? Sao cố đi làm gì mà để ra nông nỗi này? Mà sao lại ngủ ngoài ban công?- Tâm tuôn một tràng hỏi Thanh, thấy vậy Tiên đi đến bảo:
-Thôi cô Tâm, đằng nào cũng lỡ rồi, cậu ấy vừa tỉnh lại cô không nên mắng như thế…mọi người cũng mệt rồi, hay mọi người cứ về ngủ đi, cháu trông cậu ấy cho…
-Cháu không cần ngủ sao?- Tâm nhìn sang Tiên.
-À, hồi chiều cháu lỡ ngủ nhiều quá, giờ không ngủ được…-Tiên gãi đầu.
-Mẹ và mọi người cứ về đi..-Thanh lại cất giọng nhỏ nhỏ.
-Còn kết quả xét nghiệm thì sao?
-Cái đó để cháu lo được rồi, mọi người cứ về nghỉ đi…-Tiên nói rồi đẩy Tâm cùng mọi người ra ngoài- Cả nhà cứ ngủ ngon, cứ để cháu lo cho…
Sau khi cánh cửa được khép lại, Tiên thở phào, kéo ghế ngồi xuống cạnh kính cận, chăm chăm nhìn khuôn mặt của cậu ta..
-Sao..sao vậy?-Kính cận đỏ mặt, lắp bắp..
-Chậc chậc chậc..-Tiên đưa tay lên xoa cằm – Lần đầu tiên được thấy khuôn mặt cậu lúc không đeo kính, vậy mà…chậc chậc..
-Sao?
-Tiếc là lại nhiều vết thâm tím quá, hỏng hết cả tác phẩm nghệ thuật…
-..
Kính cận không nói gì nữa..cậu cảm thấy người mình đang nóng bừng bừng và tim mình thì đang nhảy nhót trong lồng ngực..cậu có nên nói cho cô biết điều đó không nhỉ?
-Sao vậy?-Tiên nhìn khuôn mặt lo lắng, đỏ bừng của cậu ta, hỏi lại.
Kính cận hơi lắc đầu nhưng vừa lắc đã cảm thấy đau hết vùng cổ cũng như vùng vai.
-Ế, đừng có lắc đầu..cậu quên là cậu đang băng bó hả?- Tiên lấy tay áp nhẹ vào má cậu ta rồi giữ lại…Thanh giật mình..hai khuôn mặt cùng nhìn nhau. Tiên bất chợt bỏ tay ra, mắt chớp chớp, hơi lắc đầu:
-Ở đó đi, tôi đi xem kết quả xem não bộ cậu có bị gì không!
1h sáng.
Kính cận thiu thiu ngủ lại, Tiên ngồi trên cái ghế tựa gần cửa sổ, hai chân theo thói quen lại gác lên thành cửa sổ. Kết quả xét nghiệm cho biết là kính cận chẳng có vẫn đề gì ở đầu cả…đang ngồi cầm cái điện thoại để lên facebook thì tự nhiên nó rung lên bần bật..
Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely
Tiên giật mình, tí thì đánh rơi điện thoại xuống đất. Là Phong gọi. Vội vàng ấn vào nút nhận cuộc gọi rồi nói khe khẽ:
-Alô..
-Vẫn chưa ngủ hả?- Giọng Phong phát ra có chút không vui.
-Chưa, lúc chiều ngủ nhiều rồi thì không ngủ được..-Tiên nói nhỏ rồi khẽ khàng nhìn xem kính cận có bị đánh thức không.
-Vậy hả? Đang ở nhà hả?
-Không.
-Hả? 1h rồi đấy, đừng nói với tôi cậu vẫn đang ở cạnh cậu ta nhé.
-Ừ, tôi đang ở cùng Thanh đây!
-Cái gì? Cậu..không về mà..sao?
-Cậu ấy ngủ rồi, cậu cũng ngủ đi nhé..bye..
-Ơ, này…
-Cụp..
Phong nhìn cái điện thoại mà cảm thấy không vui chút nào, tại sao chứ? Hay là…
Tiên tắt máy xong lập tức đổi chế độ im lặng, lại nhìn kính cận vẫn đang ngủ mới thở ra nhè nhẹ, rồi tắt máy, ngồi ngả ra ghế rồi nhắm mắt lại nhưng không biết rằng, khi cô nhắm mắt thì lại có một đôi mắt khác mở ra..Đôi mắt mang một nỗi buồn nhìn vào bóng tối bao trùm quanh nơi mình đang nằm. Cảm giác yêu thầm mà không giám nói chỉ biết đứng nhìn người đó nói chuyện với người con trai khác thật chẳng dễ chịu chút nào.
Sáng.
Tiên mở mắt nhìn xung quanh, nhận ra mình đang nằm ở ghế trong bệnh viện lại bất chợt nhìn sang bên cạnh, kính cận vẫn đang ngủ. Cô đứng dậy nhón chân bước ra ngoài tính mua cái gì đó lát cho kính cận ăn, vừa nhón chân đi được hai bước thì:
-Đi đâu vậy?- Giọng nhỏ nhỏ của kính cận phát ra nhưng đủ làm Tiên giật bắn mình lên. Mất ba giây trấn tĩnh, cô ngoảnh lại nhìn Thanh nhưng tim vẫn đập thình thịch. Đưa tay đặt lên ngực, cô nói:
-Làm gì vậy? Thót cả tim!
-…-Kính cận không nói gì, Tiên nhìn cậu ta rồi đi lại gần hỏi:
-Sao thế này? Đêm qua ngủ không đủ sao?
-Có.-Kính cận trả lời một cách không hứng thú.
-Ờ, vậy cậu ở đây nhé!- Tiên nói rồi quay người đi.
-Đi đâu?- Kính cận lại hỏi.
Tiên vừa chạm tay vào nắm cửa, quay lại nhìn cậu, nói:
-Muốn nhịn đói sao?
-Không…
-Vậy nằm đó đi, đợi tôi một lát nhé. –Tiên nói rồi mở cửa bước ra ngoài xong nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Thanh nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, hôm qua từ lúc tỉnh dậy đó đến sáng cậu không hề ngủ được. Vừa thấy Tiên cựa mình tỉnh dậy cậu lập tức nhắm mắt lại, nhưng nghe tiếng nhón chân nhẹ nhàng đó cậu không nén nổi mà bật tiếng hỏi, giờ mới biết là cô đi mua đồ ăn sáng. Lòng cậu có một chút gì đó vui vui nhưng sau này khi cậu khỏi là cô sẽ lại rời đi phải không? Cô sẽ đến bên Phong, một người con trai dễ thương, hiểu tính cách con gái và rất hợp với cô, còn cậu chỉ là một tên ngốc kiệm lời, không biết gì về con gái hết lại hậu đậu liệu rằng có thể yêu một ai đó không?
Mải suy nghĩ, Thanh không biết Tiên đã về từ lúc nào rồi, cho đến khi ngửi thấy mùi cháo trứng và mùi sữa nóng hôi hổi thật gần lại thoang thoảng mùi hương hoa Thủy Tiên nhè nhẹ trong không khí, cậu mới thoát khỏi suy nghĩ của mình mà nhìn xung quanh.
Tiên mua một tô cháo trứng và một li sữa đậu nóng ở ngay cổng bệnh viện. Mang lên phòng thì thấy kính cận đang nằm ngây ngốc nhìn trần nhà và không nhận ra sự có mặt của cô ở trong căn phòng. Tiên phì cười đặt tô cháo và li sữa lên một cái khay rồi mang đến gần kính cận, mãi một lúc mới thấy cậu ta giật mình rồi nhìn xung quanh.
Nhìn Tiên đang đứng bưng cái khay ở gần mình, Thanh lập tức gượng dậy. Thấy vậy, Tiên đặt cái khay xuống cái bàn bên cạnh rồi đỡ cậu, nói:
-Cẩn thận.
-Không..không sao..-Mặt Thanh lại bắt đầu chuyển màu rồi.
Tiên đỡ cậu ta ngồi thẳng dựa vào thành giường lấy cái gối kê lưng cậu ta cho đỡ mỏi nhìn mặt cậu ta đỏ quá bèn đặt tay lên trán cậu ta. Không sốt mà:
-Hình như cậu lại bị làm sao rồi, sao mặt đỏ ké vậy?
Kính cận nuốt nước bọt cái ực rồi lắc đầu nhè nhẹ. Thấy vậy Tiên không nói cái gì nữa với lấy tô cháo hỏi:
-Tự ăn được không?
-Được..được..-Kính cận lắp bắp rồi lấy tay đỡ lấy tô cháo. Vì chỉ đỡ bằng một tay, bát cháo lại nóng nên tí thì làm đổ mất, may mà Tiên nhanh tay đỡ lại, rồi cầm luôn:
-Phải cẩn thận chứ!
Thấy kính cận không có phản ứng gì, Tiên bèn cầm lấy cái thìa, múc một thìa, thổi nhè nhẹ rồi đưa lại gần kính cận, nói:
-Há miệng ra…
Thanh lại nuốt nước bọt lần nữa rồi cũng há miệng ra, vừa mới nuốt được thìa đầu tiên thì cửa phòng bị mở ra bằng một lực khá mạnh. Phong bước vào cùng với Ngọc. Thấy hai người đang tròn mắt nhìn mình, lại nhìn Tiên đang bón cho Thanh, mắt Phong xa xầm, cậu đi đến, lấy tay đón lấy tô cháo trong tay Tiên rồi đặt xuống bàn, xong kéo tay Tiên đi ra ngoài.
-Cái gì vậy?- Tiên giật mình hỏi.
-Cậu im lặng cho tôi.
-Im lặng cái gì chứ?- Tiên bực mình.
Không cho Tiên nói tiếp, Phong quay sang nói với Ngọc:
-Ở đây nhờ cậu.- Rồi kéo tay Tiên đi luôn.
Phong thật không thể chịu nổi khi nhìn thấy cảnh vừa rồi, tại sao chứ? Cậu đang ghen sao? Mặc dù mới biết cô mấy tuần nhưng cậu đã có thiện cảm rồi, cô không bám theo cậu vì vẻ đẹp trai của cậu dù có một lần vì cái avatar mới làm quen với cậu. Thời gian trò chuyện giữa hai người cũng không nhiều nhưng mỗi lần nói chuyện với cô cậu vẫn thấy thích hơn nói với người khác, sáng gọi điện mãi thì không thấy cô nhấc máy cậu bèn hỏi người giúp việc bệnh viện mà họ đã đưa Thanh đến rồi lập tức đến đây. Vừa đi một đoạn thì cậu gặp Ngọc nên hai người cùng lên đây, nhưng vừa lên lại nhìn thấy cái cảnh khiến người khác khó chịu này, cậu đành phải lôi Tiên đi cho đỡ khó chịu.
Ngọc nhìn theo hai người cho đến khi Phong kéo Tiên khuất sau cánh cửa mới thở dài, xong nhìn sang Thanh gương mặt Thanh cũng có cảm xúc không khác gì so với Ngọc nên Ngọc cũng nghĩ ra… Nhưng lại nhìn ra phía cửa, Ngọc nghĩ thầm: “ Tôi đã từng nói rồi Thủy Tiên, chị có thể có mọi thứ, ngoại trừ Phong!”
Chương 40: VALENTINE ĐÁNG NHỚ
Nghĩ vậy Ngọc bỏ ra ngoài mặc kệ kính cận ngồi một mình trong phòng, cậu chẳng còn tâm trạng ăn hay uống cái gì nữa. Vậy là thật sự Phong cũng thừa nhận tình cảm của mình rồi. Tình yêu là thế, nó có thể nảy sinh bất cứ lúc nào kể cả lúc ta không ngờ nhất và nếu cho một mồi lửa nó sẽ bùng cháy. Cậu cũng tâm trạng như vậy, cậu thích Tiên từ lần bắt đầu bước sang năm lớp 11. Vì mới trở về Việt Nam sau 10 sang Mĩ nên cái gì đối với cậu cũng trở lên lạ lẫm. Vì không quen với môi trường này nên cậu trở thành kính-cận-to-ít-nói như bây giờ đây. Thật ra thì lần đó cậu cũng không có để ý đến bất kì ai trong lớp cả ngoại trừ Thủy Tiên.
Thật ra thì Thủy Tiên cũng không hề có gì đặc biệt. Nếu nói xinh thì có xinh nhưng nếu so với lớp thì Tiên vẫn nhạt nhòa vì có nhiều người xinh hơn rất nhiều. Chỉ vì Tiên có một số đặc điểm nổi bật khác hẳn với các cô bạn ở lớp. Như chẳng hạn Tiên không chạy theo mốt thời trang chẳng hạn, hay có một số cái tính nết trời đánh không đổi là hay ngồi gác chân lên bàn, ghế. Và cũng là người duy nhất( Ngoại trừ Thanh) còn ở lại trong lớp khi có một cô nàng hot girl hay hot boy gì đấy xuất hiện ở trường. Lần ấn tượng nhất đối với Thanh là vào dịp valentine lớp 11, có một tên nào đó trong lớp muốn gây ấn tượng với các bạn gái nên đã đặt chocolate trong tất cả ngăn bàn của các nàng trong lớp ngoại trừ ngăn của Thủy Tiên.
__
Sáng 14-2.
Trời lạnh như chưa từng được lạnh vậy, khoác thêm chiếc áo bông to sụ, Tiên dắt xe ra cổng để đi học. Vừa ra đến cửa thì đã thấy bốn, năm cô nàng đứng túm tụm ở cổng nhà mình rồi. Nhìn thấy cô đi ra là bọn đó lại lủi mất, thật ra đây là bọn người thích thầm Nguyên, năm nào cũng vậy cứ đến 14-2 là bọn họ lại đến tặng quà cho Nguyên, Nguyên có số đào hoa từ lúc rất nhỏ nhưng giờ vẫn chưa tìm được ai thật sự phù hợp.
Lên lớp với một khuôn mặt bình thường, bỏ qua những lời bàn tán râm ran trong lớp về một vụ gì đó, Tiên đi thẳng đến chỗ của mình. Vứt cặp đánh phịch một cái rồi hỏi cô bạn bàn dưới:
-Có chuyện gì vậy?
-Không biết có anh chàng nào đó đã để chocolate trong tất cả ngăn bàn của bọn mình.
-Hửm?- Tiên nghe vậy cũng liếc xuống ngăn bàn, nhưng nó..trống rỗng, rồi lại liếc xuống cô bạn- Tất cả?
-Hả? Cậu không có hả?- Cô bạn đó nhoài người nhìn cái ngăn bàn trống rỗng của Tiên xong há miệng to hết cỡ, lát sau mới nói- Sao kì lạ vậy? Cả lớp đều có mà, sao cậu không có?- Tiếng cô nàng hơi to, đủ cho mấy mem bàn trên cũng tò mò ngoảnh xuống, sau khi biết sự tình, họ nói:
-Chắc bạn ý không coi Tiên là con gái rồi..
-Cũng đúng…Cậu phải thay đổi Thủy Tiên ạ.
-..
-Xùy, bỏ đi- Tiên khoát tay- Ta đây không cần con trai, ta có thể sống thay phần con trai mà..
-Sao được?
-Tất nhiên là được, với lại chỉ là một hộp chocolate thôi, có gì to tát đâu chứ, ta có thể tự mua mà ăn mà, tự túc là hạnh phúc.- Tiên cười, rồi lôi Ipod ra nghe nhạc. Thấy vậy mấy cô bạn bàn trên cũng không nói gì nữa ngoảnh lên tiếp tục nói chuyện..
“Có gì đâu chứ? Chả phải cũng chỉ là một hộp chocolate thôi sao? Hắn tặng cả lớp chứ có nhắm riêng vào cô nàng nào đâu mà phải như vậy chứ?” Tiên nghĩ thầm rồi ác ý cười với cái ý nghĩ ấy, rồi với lấy cái cặp trong đó có một hộp chocolate mà vừa sáng mở cửa để đi học đã thấy nó ở trước cổng rồi, trên này có ghi là tặng Nguyên nhưng thôi, tặng Nguyên thì người được lợi luôn là Tiên mà nên cầm luôn không phải nói với Nguyên nữa.
Đang mở cái hộp ra thì bất chợt Tiên nhìn xuống dưới, một anh chàng có cái kính to tổ trảng trên mặt đang ngồi nhìn Tiên, nghĩ đi nghĩ lại, lục tung trí nhớ thì Tiên mới nhớ ra đó là Thanh mới về nước năm ngoái..mà nhìn cái gì mà nhìn nhỉ? Chả lẽ cậu ta muốn ăn chocolate? Nghĩ vậy Tiên lấy một viên sô cô la trong đó, ném vào tầm bắt của cậu ta. Và tất nhiên là Thanh chụp được. Còn đang ngớ người chưa hiểu chuyện gì thì Thanh thấy Tiên cười một cái thật tươi với mình rồi ném thêm một viên nữa, có đính kèm một tờ giấy “Happy valentine day! Nè không được hiểu nhầm nhé, tớ thấy ấy y như tớ nên tớ mới tặng thôi, dù gì cũng cười lại một cái coi, sao suốt ngày mặt mũi bí xị vậy? 0_0?”
Thanh đọc xong cái đó thì mặt đã đỏ bừng lên từ khi nào rồi, cậu lén lút ngẩng lên nhìn Tiên, Tiên thì mở mắt tròn xoe khi thấy mặt cậu ta đỏ bừng xong rồi cũng cười rồi xua xua tay trước mặt rồi lại ngoảnh lên tiếp tục nghe nhạc không quên bóc một cái kẹo cho vào miệng.
Từ lần đó thì lúc nào vào lớp Thanh cũng gật đầu chào Tiên một cái và cũng xin cô giáo để ngồi sau cô. Mọi việc vẫn y như xưa ngoại trừ việc Thanh để ý thêm một chút, như là hay nán lại để xem Tiên tập bóng rổ, hay thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tiên bằng một ánh mắt..kì lạ chẳng hạn.
____
Phong lôi Tiên ra khỏi bệnh viện, yêu cầu cô đi lên xe rồi phóng vù đi..nơi mà hai người dừng lại là sân tập bóng rổ của trường Phong. Vì hôm nay là ngày nghỉ nên rất vắng người chỉ có một vài người của câu lạc bộ bóng rổ vẫn đang tập luyện. Phong đưa Tiên vào đó rồi không nói không rằng lấy quả bóng rổ bắt đầu tập luyện. Tiên nhìn cậu bằng một ánh mắt khó hiểu, đứng một lát chán quá mới lên tiếng:
-Cậu sao vậy?
Đáp lại lời của cô chỉ là tiếng vọng lại trong căn phòng này. Bực mình quá, Tiên đi đến cái sọt trong đó có đựng mấy quả bóng. Chọn quả bóng căng nhất, đập đập xuống sàn rồi bất chợt ném..nhưng không phải ném vào rổ mà đích đến của Tiên là…
-Bốp!- Một âm thanh vô cùng giòn rã vang lên trong cái không gian này, đến nỗi mấy cậu bạn đang ngồi nghỉ cạnh đó cũng phải nhìn sang.
Quả bóng hạ cánh trúng đầu Phong, vì không đề phòng gì cả lên Phong hứng trọn quả bóng rồi nằm quay đơ như chết luôn.
-Ơ này..-Tiên thấy Phong ngã xuống thì giật mình chạy lại, lấy tay kéo Phong dậy- Nè có sao không vậy? Phong?
-…- Phong mở mắt, nhìn người vừa gây ra tai nạn cho mình rồi lấy tay ôm đầu lắc lắc, lát sau quay sang hỏi- Làm cái gì vậy?
Thấy Phong đã bình thường trở lại, Tiên thở phào rồi nói:
-Ai bảo cậu đưa tôi đến đây rồi bơ tôi luôn chứ?
-Tôi bơ cậu bao giờ?- Phong cãi lại.
-Vậy sao không trả lời tôi?- Tiên bực mình nói.
-Trả lời? Cậu đâu có hỏi gì?- Phong vẫn ngang bướng.
-Cậu…được lắm..-Tiên đứng dậy, lấy tay vò đầu- Grừ…
Phong nhìn bộ dạng Tiên mà bất chợt bật cười, thấy vậy Tiên quay ngoắt đi, nhặt quả bóng lên rồi nhắm tiếp vào Phong…
-Ê này, tôi không đùa đâu..- Phong giật mình giơ tay ra xua xua rồi chặn quả bóng nhưng không kịp. Cái thứ nặng trịch đó một lần nữa rơi trúng đầu Phong..
-Bốp..-Lại một âm thanh vô cùng vui tai vang lên.
-Ha ha..-Tiên ôm bụng cười khi thấy Phong lại ngã xuống lần nữa, xong lại nhặt quả bóng nhưng không nhắm vào Phong nữa mà bắt đầu dắt bóng về phía rổ. Khi đã ngắm được góc chính xác, cô ném…
Quả bóng rơi vào rổ, Phong nhổm dậy buột miệng kêu:
-Mười điểm!
Tiên ngoảnh sang phía tiếng nói, thấy Phong đã ngồi dậy từ lú
Lượt xem :