nay anh chàng cũng được nếm cái mùi ghen tuông. Cuối cùng cũng có người có thể đe dọa đến sự tự tin tuyệt đối của Nguyên.
-Cậu biết nghề nghiệp chính của Thanh Lâm không?- Thiên Anh hắng giọng hỏi tiếp.
-Có, anh ấy và tôi không giấu nhau chuyện gì cả.
-Vậy cậu có biết gần đây Thanh Lâm có đắc tội với ai hay băng nhóm xã hội đen nào không?
-Làm nhà báo chuyên viết phóng sự thì đắc tội với ai đó là bình thường mà.- Quân nhún vai.
-Vậy Thanh Lâm có nói gần đây anh ta đang viết hay điều tra về việc gì không?
-Trước khi ra đây anh ấy có gọi cho tôi nói sẽ ở lại đây một thời gian để tìm tư liệu gì đó. Nhưng anh ấy không nói rõ, bí mật nghề nghiệp mà. Có khi nào anh ấy làm việc gì chọc vào bọn xã hội đen ở đây không?
-Rất có thể.- Thiên Anh gật gù.
-Tôi còn hẹn anh ấy đợi có tour ra đây sẽ xin đi cùng để cùng anh ấy leo núi tìm Hải Thạch Lan.- Quân thở dài.
-Cậu ở đây lâu không?
-Ba ngày.
-Nếu có thời gian thì cứ đến phòng khám tìm tôi.- Thiên Anh đưa cho Quân tấm card rồi nói tiếp- Bây giờ tôi phải về cơ quan rồi.
-Được, tôi cũng phải về đoàn để giao việc cho cậu hướng dẫn viên.- Quân đứng dậy bắt tay với Thiên Anh rồi quay sang Hạ Chi- Em đọc cho anh số điện thoại đi.
Lưu số của cô xong, Quân nói tiếp với Thiên Anh.
-Nếu sắp xếp xong việc ngay, tôi muốn mời mọi người đi ăn, coi như cảm ơn các anh thời gian qua đã chăm sóc cho Melia.
-Cậu có thể mời họ.- Thiên Anh chỉ vào Nguyên và Chi- Tối nay tôi có hẹn ở Paradise rồi.
-Không sao, khi khác cũng được, tôi có ba ngày mà.
-Cũng được.- Thiên Anh gật đầu lấy lệ.
-Vậy tôi đi trước nhé!- Quân gật đầu chào, trước khi đi quay sang Hạ Chi, vỗ nhẹ lên đầu cô mỉm cười- Ngoan nhé! Anh sắp xếp xong sẽ gọi cho em.
Hạ Chi lúng túng đáp lại không rõ ràng, hiển nhiên là cô không quen với thân tình này lắm. Nguyên hơi bĩu môi nhìn theo dáng đi của Quân, anh đã muốn gạt tay hắn ra khi hắn chạm lên đầu cô vừa rồi.
Thiên Anh trả tiền café xong quay lại hỏi Nguyên và Chi:
-Hai người đến Paradise chứ? Hình như Long có mời mà.
-Anh ấy có gọi cho em, nhưng em từ chối rồi.- Hạ Chi cười lúng túng.
-Sao vậy?- Thiên Anh ngạc nhiên.
-Đây là buổi gặp mặt của hội đua xe mà.
-Ừm… vậy bọn anh đi trước đây.- Thiên Anh gật đầu rồi nắm tay Hương đi ra khỏi quán.
Còn lại Hạ Chi và Nguyên ngồi lại. Chi chậm rãi uống nước dừa, thỉnh thoảng lại nhìn ra biển, cố sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu mình.
Thấy cô mãi im lặng, Nguyên hỏi:
-Sao thế? Nếu em thích đến bữa tiệc thì anh đưa em đi.
-Thôi. Anh nói không thích đến đó mà. Em không thích đi một mình. Mình kiếm quán nào ven biển ăn cũng được mà, em không thích ăn nhà hàng.
-Không phải anh cấm em tới đó.- Nguyên giải thích- Mà anh ghét cái thằng cha công tử kênh kiệu và phách lối đó.
-Ai? Anh Hải Long hả?- Chi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn anh- Em thấy anh ấy ngoài hơi lạnh lùng chút thì có gì đâu.
-Anh ghét cái thái độ kẻ cả của hắn khi nói chuyện với anh. Em biết hắn nói gì không? “Nếu nắm tay anh không đủ cứng thì đừng nghĩ đến bảo vệ cho người anh yêu.” Hắn nghĩ dùng bạo lực để giải quyết mọi chuyện là tốt đẹp lắm sao?
-Quan điểm của mỗi người mà.- Chi nhún vai vẻ không đồng tình- Chính nhờ có nắm đấm của anh ấy mà bác sĩ mới không cần lo lắng cho an toàn của em mà yên tâm làm việc đấy.
-Thì anh có vô ơn đâu. Anh vẫn mỉm cười rất nhã nhặn mà cảm ơn hắn đấy chứ. Nhưng mà cái loại chỉ phung phí tiền của bố mẹ để ăn chơi đua đòi như hắn thì anh nhìn không lọt mắt chút nào.
-Chà chà. Anh kiếm ra tiền rồi nên tự tin quá!- Chi tủm tỉm cười- Anh ấy mới 25 tuổi. Còn anh 29 tuổi vẫn ăn học và tán gái bằng tiền của bố mẹ còn gì.
-Phản đối.- Nguyên kêu lên- Họ tự tìm tới anh vì anh đẹp trai và phong độ chứ không vì tiền. Mỗi cô đến với anh đều nóng bỏng và quyến rũ như Cheryl Cole, mạnh mẽ như Sharapova.
-Phản đối vô hiệu. Anh nghĩ anh là Brad Pitt chắc? Hay David Beckham?- Chi bĩu môi- Em đang nghi ngờ anh không thích anh Long vì anh ấy là người duy nhất đẹp trai hơn anh.
-Săc. Còn dám trêu anh.- Nguyên trừng mắt, rõ ràng là khi ghen anh chẳng còn là chính mình nữa, đến đấu lý cũng không thắng được Hạ Chi.
“Thời gian qua chắc em sống vất vả và cô đơn lắm. Trưa mai anh muốn gặp em, một mình. Anh sẽ đón em đi ăn những món mà trước đây em thích. Yêu em!”
Hạ Chi vừa định bấm trả lời thì Nguyên đã cướp lấy điện thoại vùi xuống gối.
-Để em trả lời đã.- Cô kêu lên.
-Mặc xác hắn.- Nguyên chồm lên, tham lam hôn lên mặt, lên ngực cô.
-Tránh ra… Vừa nãy anh bị làm sao thế? Làm em đau chết đi được.- Hạ Chi đẩy Nguyên ra, cuộn tròn vào trong chăn.
Vừa về đến khách sạn là Nguyên đã bế thốc cô vào phòng. Anh mạnh mẽ gần như thô bạo khiến cô đau đến trào nước mắt. Nhưng Nguyên cũng mặc kệ, anh muốn trút bằng hết cơn ghen tuông ban chiều lên cô.
-Anh xin lỗi.- Nguyên giờ mới sực tỉnh và thấy thấy hối hận về sự thô lỗ của mình. Gần đây anh thường không kiểm soát được hành động của bản thân mỗi lần ở gần Hạ Chi.
-Ai cần anh xin lỗi.- Hạ Chi phụng phịu.
-Thôi, đừng giận anh nữa. Anh hứa lần sau sẽ nhẹ nhàng.- Nguyên ôm lấy cô qua lần chăn mỏng, khẽ vỗ về.
-Còn có lần sau sao?- Chi hờn mát, nói.
-Có chứ. Sao lại không? Anh còn muốn sinh thật nhiều con gái để được đặt những cái tên thật hay và mua thật nhiều váy diện cho chúng.
-Anh tự đi mà sinh ấy.
-Không được, anh muốn con anh giống em mà. Thôi, đừng giận anh nữa. Tại cứ nghĩ đến thằng cha mặt trắng ấy là anh không kiềm chế nổi mình nữa. Anh ghét tất cả những thằng đàn ông nào ở gần em. Cả thằng cha Hải Long kia. Cả tên mặt trắng đó.
-Anh có tin em không?- Chi đột ngột hỏi.
-Em ngốc như thế làm sao mà lừa nổi anh.- Nguyên dí tay vào trán cô cười.
-Vậy anh có tự tin yêu anh không?
-Mặc dù anh không đẹp trai và nhiều tiền bằng thằng cha Hải Long đó, nhưng anh vẫn ngọc thụ lâm phong, tiêu sái bất phàm…- Nguyên vỗ ngực nói- Anh cũng có hai bàn tay, anh có đầu óc, không có gia đình hậu thuẫn anh vẫn thừa sức nuôi em mập như heo.
-Vậy thì đừng có ghen nữa.
-Anh có ghen gì đâu.- Nguyên oan uổng kêu lên.
-Còn nói không ghen sao?- Hạ Chi trừng mắt hỏi.
-Được… được… thì không ghen. Nhưng em đừng có mà lén lút hẹn hò với thằng nào sau lưng anh đấy. Anh không quan tâm trước đây em từng yêu ai, từng ở bên ai, trong anh thì em vẫn là người con gái trong sáng nhất. Đợi anh đi làm ổn định rồi, tiết kiệm được chút ít rồi sẽ xin cưới em và ra ở riêng, không phụ thuộc và bố mẹ nữa.
Hạ Chi chợt nhớ đến người phụ nữ xinh đẹp mà cô đã gặp ở khách sạn khi đi cùng Nguyên- người chị dâu mà anh đã thầm yêu suốt mười năm trời. Nguyên muốn ra ở riêng phải chăng vì trong nhà anh hiện tại còn có người đó? Đến bây giờ cô cũng không dám hỏi hôm đó họ đã nói gì hay làm gì khi ở trong phòng với nhau. Nghĩ đến vẻ mặt giận dữ của Nguyên là cô lại không dám hỏi. Bây giờ cũng vậy, có lẽ nó là góc khuất của anh mà cô không nên dại dột chạm tới.
-Nhưng nếu thằng cha mặt trắng đó là người yêu của em thì sao nhỉ?- Nguyên chợt hỏi.
-Người ta có tên mà.- Chi kêu lên.
-Không thích. Gọi là tên mặt trắng được rồi.- Nguyên nhún vai bướng bỉnh đáp.
-Dù em có nhớ lại thì mọi chuyện cũng sẽ không thay đổi.
-Đúng… đúng… Nên thằng nào cũng đừng hòng cướp được em.- Nguyên gật gật- Dù nắm tay anh không cứng nhưng tên mặt trắng gầy giơ xương kia thì anh tự tin có thể làm cho nó dẹp lép như con tép khô.
-Vậy ngày mai em sẽ đi gặp anh ấy và nói cho rõ ràng mọi chuyện.
-Ừ… ừ… Lần duy nhất thôi đấy nhé! Em ngốc thế đừng có để cho nó lừa bắt đi mất đấy.
Chương 20: Nghi ngờ
Trưa hôm sau, Quân tới tận Paradise đón Hạ Chi rồi bắt taxi đưa cô đến một nhà hàng ngoài trời. Đó cũng không phải một nhà hàng sang trọng, mọi thứ đều rất bình dân. Vừa kéo ghế cho cô ngồi xuống, Quân vừa cười.
-Lương của anh không cao lắm nên chỉ có thể mời em tới chỗ này thôi. Nhưng thức ăn ở đây rất ngon, đảm bảo em thích mê.
-Em đâu cầu kỳ chuyện ăn uống đâu ạ!- Chi cười.
Hôm nay cô định mặc cái váy xanh mà Hương tặng cho cô khi cô về Hà Nội, nhưng Nguyên lại nhất quyết bắt cô mặc chiếc áo anh mới chạy đi mua ban sáng. Áo phông vàng có cổ và quần jeans.
-Thêm cái mũ vàng nữa thì giống cô bé bán kem quá rồi!- Cô đã kêu lên khi đứng trước gương.
-Anh thấy đẹp đấy chứ.- Nguyên ngồi vắt chân lên bàn nhìn đầy vẻ hài lòng- Rất có dáng con nhà võ.
-Nhưng em có phải sắp đi tới võ đường đâu.- Chi nhăn mặt.
-Em cũng đâu phải đi hẹn hò. Sau này em chỉ được mặc váy khi đi cùng anh.
Hạ Chi còn đang phụng phịu thì chuông điện thoại kêu, Quân đã đang đợi ở dưới sảnh nên cô cũng không có thời gian mà đôi co với Nguyên nữa.
Trời nắng và nóng nên chiếc áo màu vàng khiến cô vô cùng nổi bật, nước da nhờ đó lại càng sáng thêm vài phần. Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt ửng hồng chẳng mấy đã được gió biển hong khô.
-Anh cứ lo em phải sống vất vả. Nhưng thấy em ở tại khách sạn kia, hiển nhiên người che chở cho em cũng rất dư dả.- Quân cười tiếp.
-Em cũng không muốn làm phiền đến bác sĩ Bạch lắm, nhưng anh ấy bắt em phải ở đấy để đảm bảo an toàn cho em.
-Nếu em thấy ở đó không thoải mái thì anh sẽ đưa em về Hà Nội. Ở đó em còn có nhà mà.
-Em đã về đó rồi. Sắp tới chắc em cũng trở về Hà Nội đi làm luôn. Còn tin tức của anh Lâm, nếu có thì bác sĩ sẽ thông báo cho em ngay.
-Vậy ngày mai em về đó cùng anh luôn đi. Khó khăn lắm mới tìm được em, anh không muốn em biến mất thêm một lần nào nữa.- Quân đề nghị.
-Ơ… em đợi cuộc đua xe diễn ra xong sẽ về cùng anh Nguyên.
-Nguyên?- Quân nhíu mày- Cái anh chàng cứu em đó hả? Anh thấy anh ta cứ vênh váo và xét nét kiểu gì đấy. Anh không thích kiểu người như vậy.
Hạ Chi định lên tiếng bênh vực Nguyên nhưng nhìn vào đôi mắt đen sẫm của Quân cô lại từ bỏ ý định đó. Đó không phải là đôi mắt biết cười như cô thấy ngày hôm qua.
-Anh Quân…
-Sao?
-Em và anh chỉ đơn thuần là bạn đúng không?
-Đơn thuần là bạn?- Quân nhíu mày rồi cúi xuống với món cá trong đĩa của mình- Anh không nghĩ như thế. Nhưng em đã mất trí nhớ, Melia. Em chẳng nhớ được gì những chuyện trước đây. Anh tôn trọng em, kể cả hiện tại. Anh không ép em phải chấp nhận quá khứ chúng ta như thế nào, cho đến khi em tự nhớ ra.
Hạ Chi lặng im. Cô biết Quân đang buồn và giận lắm. Nhưng cô phải nói rõ với anh, dù có nhớ lại, người cô yêu vẫn sẽ là Nguyên. Hạ Chi của tương lai vẫn sẽ chọn Nguyên, không điều gì, không ai thay đổi được điều đó.
Nhưng cô chưa kịp nói ra điều đó thì Quân đã lại ngẩng đầu lên nói tiếp:
-Anh không có ý nghi ngờ lòng tốt của người khác, nhưng anh vẫn muốn nói với em điều này…
-Em đang nghe đây.- Cô gật đầu nghiêm túc nói.
-Không có bữa cơm trưa nào miễn phí cả. Em có bao giờ tự hỏi tại sao họ lại đối xử với em tốt hơn mức bình thường như thế không?- Quân buông đũa hỏi- Một bác sĩ lấy việc cứu người làm từ thiện, vậy lấy đâu ra tiền cho em ở như một cô công chúa tại một khách sạn năm sao như thế kia?
-Thực ra phần lớn thời gian em ở phòng khám của bác sĩ.- Cô lúng túng giải thích.
-Để anh nói hết đã.- Quân nghiêm nghị ngắt lời Chi- Em có biết gì về người tên Long mà em vẫn tiếp xúc kia không?
-Anh ấy là một người tốt, đã bảo vệ em.
-Tốt?- Quân nhếch mép cười- Gì nữa? Anh ta bảo vệ em khỏi cái gì nào?
-Thì bác sĩ nói là sợ rằng bọn người hãm hại em vẫn quanh quẩn ở đâu đây…
-Rồi, còn những gì em biết về hắn nữa?
-Anh ấy là một tay đua xe.
-Đúng.
-Anh ấy… rất giàu.
-Sở hữu ba chiếc xe hơi thuộc hàng top ten ở Việt Nam, hắn thực sự rất nhiều tiền.- Quân bĩu môi khinh bỉ- Em có biết ở Hà Nội hắn được gọi là gì không? Trùm sò dân chơi. Hắn còn là dân anh chị. Băng nhóm lớn nhất Hà Nội còn phải gọi hắn một tiếng đại ca. Em nghĩ vì lý do gì hắn phải bỏ công sức ra bảo vệ một người như em?
-Vì bác sĩ nhờ anh ấy. Họ là bạn của nhau.- Chi co rúm người lại. Trời đang nắng mà cô bị lời nói của Quân làm cho phát rét.
-Thanh Lâm từng có một bài viết phê phán về thói ăn chơi phóng túng của đám con nhà giàu này rồi. Em ngốc lắm, Melia. Dù bị tẩy não thì em vẫn ngốc y như trước.- Quân thở dài- Anh Lâm và em bị một băng đảng xã hội đen bắt và thủ tiêu. Em không có liên hệ nào sao?
-Ý anh là chính băng đảng của anh Long đã làm việc đó?- Hạ Chi ngây ngô hỏi lại.
-Anh chẳng có ý gì, anh chỉ nói ra suy nghĩ của anh. Em và Thanh Lâm đối với anh rất quan trọng, và anh không muốn em đặt mình vào nguy hiểm lần nữa.
-Nhưng các anh ấy có ép em nói ra hay làm gì đâu.
-Nhưng, nhưng,… Em chỉ biết nói thế thôi à?- Quân bực bội gắt- Chúng bày ra chuyện giết em rồi sắp xếp người cứu em, chỉ không ngờ là em bị mất trí nhớ nên mới tiếp tục giữ rịt em bên cạnh để chờ em nhớ ra.Em còn không hiểu ra sao? Em bị quẳng ở một nơi vắng vẻ không bao giờ có người qua lại như vậy, thế mà tự nhiên lại xuất hiện hai thằng đàn ông cứu được kịp thời. Em ngốc đến thế à? Em bay giờ như tờ giấy trắng, họ muốn tô đen thì nó đen, muốn vẻ đỏ thì nó đỏ. Như cục bột muốn nặn tròn thì sẽ tròn, mà nặn méo thì sẽ méo. Em hiểu ra chưa?
Dáng vẻ bực bội của Quân làm Hạ Chi sợ đến muốn khóc. Thiên Anh hay Nguyên đều chưa bao giờ nặng lời với cô như vậy. Thậm chí người lạnh lùng như Long cũng chưa bao giờ làm cô thấy sợ như thế này.
-Họ làm vậy để làm gì?
-Anh không chắc. Trước khi ra đảo anh Lâm có gọi cho anh định nhờ anh chăm lo cho em một thời gian. Nhưng sau đó vì em buồn chán chuyện gì đó nên anh ấy nói sẽ đưa em đi cùng. Anh đoán Thanh Lâm có nắm trong tay bằng chứng tố cáo việc làm ăn phi pháp của một băng đảng hay tổ chức nào đó nên mới bị chúng bắt, rồi liên lụy sang cả em. Có lẽ chúng chưa lấy được đám bằng chứng đó nên mới bày trò ra trò này, hy vọng em biết.
-Vậy anh nói bây giờ em phải làm sao?- Hạ Chi run run giọng hỏi.
-Trước hết cứ tỏ ra bình thường đi, đừng đánh động chúng. Sau đó ngày mai cùng anh về Hà Nội. Về đó rồi anh sẽ sắp xếp cho em đến một nơi an toàn. Rõ chưa?
-Em nhớ rồi.- Hạ Chi gật đầu cứng ngắc.
Trong thâm tâm cô vẫn không tin người biết rơi nước mắt trước động vật như Thiên Anh lại là kẻ lừa đảo. Cô lại càng không tin Nguyên lừa dối mình. Nhưng còn Long thì sao? Những phân tích và dẫn chứng của Quân khiến cho sự tin tưởng của cô vào người đàn ông lạnh lùng kia bắt đầu lung lay. Cô chưa bao giờ đọc được một điều gì trên gương mặt và đôi mắt của Long. Vẻ lạnh như băng của anh luôn làm cô cảm thấy áp bức và gai gai trong người.
Nhưng dù sao, cô cũng hy vọng Quân chỉ đang đa nghi quá đà mà thôi.
Lúc này, trong một căn phòng sang trọng, có mấy người đàn ông đang đứng vây quanh một thanh niên. Trên vẻ mặt đẹp đẽ của anh ta xuất hiện một tia mỉm cười hiếm hoi. Một tay hắn khẽ lắc lắc ly rượu đỏ như máu, một tay gõ nhịp nhịp trên thành ghế salon với dáng vẻ rất ung dung và nhàn nhã.
Trên bàn trước mặt hắn có một hệ thống máy nghe lén đang chạy đều đều và cuộc đối thoại của hai nhân vật trong cuộc nói chuyện đều đã bị nghe không sót từ nào.
-Một câu chuyện thật hay.- Hắn nhếch miệng cười, khóe môi cong lên một nụ cười tuyệt đẹp.
-Đại ca… làm gì với nó đây?
-Tao muốn gặp nó…- Hắn nói chậm rãi và rõ ràng từng chữ nhưng ngữ khí từ vui vẻ đã chuyển sang lạnh như băng làm nhưng người xung quanh tự nhiên gai ốc nổi đầy mình.
Chương 21: Vị hôn phu
Chia tay Quân ở nhà hàng, Hạ Chi cũng không về khách sạn ngay mà một mình đi lên khu nghiên cứu. Cô cần có thời gian một mình để sắp xếp và tiêu hóa những gì Quân nói. Hình như đúng như Quân đã nói, mất đi trí nhớ, cô chỉ là cục bột mặc cho người ta nhào nặn. Từ lúc tỉnh lại sau tai nạn, cô chưa có cái gì đó thực sự thuộc về mình. Mọi sự thật đều trở nên mơ hồ khiến cô không thể phân biệt được chân, giả nữa. Nếu có gì đó thật, thì chỉ là tình yêu hiện tại của cô, là đôi mắt sẫm và sâu như đại dương của Nguyên, là những giọt mồ hôi mặn chát và đầy vị đàn ông của anh, là hơi thở nóng hổi của anh khi anh thì thầm rằng anh yêu cô, là nụ hôn đam mê và hoang dại, là cái đau tê tái nhưng lại đầy kích thích…
Bên Nguyên là điều thật duy nhất mà cô có. Còn việc anh có thật sự yêu cô như lời anh nói hay không cô cũng không chắc. Trái tim một người đàn ông có thể yêu đơn phương mười năm trời dễ nắm lấy như vậy sao? Cô cũng không dám chắc cả điều đó. Cô chỉ biết cả tâm hồn và thể xác mình đều thuộc về anh, đều khao khát anh, có thể chết vì anh.
Cứ đi trong sự giằng xé như vậy, Hạ Chi cũng không biết mình đã đến khu nghiên cứu từ lúc nào. Vừa lên đến đầu dốc cô đã thấy một anh chàng mang ba lô leo núi đang tranh cãi với bác Huy- bảo vệ cổng của trung tâm. Anh chàng nói tiếng miền Nam nghe rất dễ thương, lúc này đang cố phân trần điều gì đó.
-Cháu thề có Chúa là cháu nói thật mà. Vợ chưa cưới của cháu đúng là làm ở đây mà.
-Tôi không quan tâm chúa của anh, tôi chỉ biết nhiệm vụ của tôi.- Bác Huy phát cáu lên với cậu thanh niên cứng đầu này- Ở đây là khu nghiên cứu, không tiếp khách du lịch, không có nhiệm vụ miễn vào. Cậu còn lởn vởn ở đây đừng trách tôi lập biên bản và bắt giữ.
-Cháu không lởn vởn, cháu chỉ muốn vào tìm gặp vợ cháu.
-Cậu nằm mơ à? Tôi hỏi vợ cậu cao, thấp, gầy, béo thế nào cậu cũng không trả lời được. Đến cái tên cũng không đúng, ở đây toàn người Việt Nam, không có người Tây.
-Không. Cô ấy là người Việt mà bác. Cháu quên mất tên Việt của cô ấy rồi, nhưng cháu đảm bảo với bác là đó là tên ở nhà của cô ấy. Bác cứ cho cháu vào tìm. Cô ấy trông rất xinh.
-Cậu tuổi con đỉa à?- Bác Huy trợn mắt- Tôi không quan tâm vợ cậu xinh hay xấu. Con gái trong trung tâm này ai cũng xinh cả.
Anh chàng kia đã nói đến đỏ mặt tía tai nhưng vẫn không tài nào lay chuyển được bác bảo vệ khó tính. Rồi như sực nhớ ra, anh chàng nói:
-Cháu có ảnh. Đúng rồi, cháu có ảnh của cô ấy. Bác đợi cháu một chút.
Không để bác bảo vệ nói câu gì, anh chàng đã vứt “phịch” ba lô xuống đất và hăng hái lục lọi để tìm ảnh.
Lúc này, Hạ Chi đã gần đi tới nơi, đang định lên tiếng thì thấy Đại Tướng Quân vẫy tít cái đuôi ngắn, chạy tới, còn sủa lên mấy tiếng chào đầy vui vẻ.
Nghe thấy tiếng sủa, anh chàng miền Nam kia ngẩng phắt đầu dậy và làm ngay một động tác mà cả bác Huy và Chi đều phải há hốc mồm: chạy phắt đến cây mít bên cạnh chốt bảo vệ và leo lên, miệng thì la hét:
-A…a… chó… chó… cứu cháu…
Việc anh chàng bỏ của chạy lấy người làm Chi tròn mắt nhìn anh ta, và rồi không tự chủ được, cô bắt đầu ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Thêm một cô gái đột ngột xuất hiện làm anh chàng hơi lúng túng và ngượng ngùng, nhưng mắt vẫn không ngừng liếc về phía Đại Tướng Quân đề phòng.
Còn Đại Tướng Quân, bị tiếng hét chói tai của anh chàng dọa nên nó cũng một phen dựng đứng cả lông trên lưng, sau đó nhận ra kẻ lạ mặt, nó cứ đứng dưới gốc mít mà sủa vọng lên.
Một người trên cây khóc không ra nước mắt.
Một chó bên dưới không ngừng sủa lên giận dữ.
Anh chàng kia rõ ràng là có chết cũng sẽ không xuống
Lượt xem :