Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Giấu anh vào nỗi nhớ của em đi

vẻ như đã được là lượt kĩ càng. Đôi giầy thể thao trắng muốt như chưa từng dính một hạt cát nào. Nhưng Hạ Chi nhìn thế nào thì cũng thấy anh chàng Trung lếch thếch có mùi vị của cao nguyên ban chiều đáng mến hơn anh chàng có vẻ ngoài đạo mạo và tươm tất này.
-Í, vợ đừng nhìn anh như vậy, anh ngượng đó.- Trung đỏ mặt kêu lên.
-Tốt thôi.- Cô nhún vai và quay người đi ra cửa.
-Ủa, mình đi đâu đây?- Trung hớt hải chạy theo hỏi.
-Anh nói anh đói lắm rồi, chẳng phải mình đi ăn sao?
-À…ừ…ừ…Anh tưởng ở đây có nhà hàng mà, sao phải ra ngoài?
Hạ Chi quay lại nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của anh chàng, chìa tay ra:
-Anh đưa ví của anh đây.
-Làm gì?- Vincent kỳ quái hỏi.
-Thì anh cứ đưa đây. Chẳng lẽ vợ chưa cưới muốn cầm ví của anh cũng không được sao?
-A, có thể, tất nhiên là có thể rồi.- Vincent cười híp mắt rồi đưa ví cho cô.
Hạ Chi cầm lấy rồi thản nhiên mở ra, cũng chẳng thèm ngó ngàng đến giấy tờ bên trong, cô cầm thẻ thanh toán đa năng lên ngắm nghía rồi đút trở lại, tiếp tục lấy ra một tờ tiền rồi dúi vào tay anh chàng, nói:
-Anh không thể làm chồng nếu không biết cách tiêu xài. Tối nay chúng ta chỉ ăn với số tiền này. Ví của anh em sẽ trả lại sau khi ăn xong.
-Hả, anh tưởng học cách tiêu xài phải là người vợ chứ? Thật sự có thể ăn một bữa với ngần này sao?- Trung nhăn nhó hỏi.
-Sao lại không? Vì đây là nơi du lịch nên em đã đưa nhiều hơn rồi đấy. Ngày trước em đi thi nấu ăn với vai trò khách mời do một cơ quan tổ chức, khi em bày ra bữa ăn với tổng giá tiền là 165 000, ông giám khảo đã hỏi em: “Với 165 000 có thể nấu được một bữa ăn sao?” Ông giám khảo đó có vẻ ngạc nhiên lắm. Nhưng với nhiều người, số tiền đó đủ để họ nuôi gia đình mình vài ngày. Và có nhiều người, cả đời họ chưa khi nào có quá 100 000 trong túi.- Hạ Chi vừa nghĩ tới chị em Phượng vừa nói.
-Thật chứ?- Trung chớp chớp mắt hỏi-Nhưng chẳng phải em đang bị mất trí nhớ sao?
-Chỉ là thỉnh thoảng chợt nhớ ra.
-Ừ…- Vincent mỉm cười, trong mắt anh đầy vẻ tán thưởng-Vậy thì mình đi. Đi bộ nhé! Anh sợ trả tiền taxi xong chúng ta sẽ phải nhịn đói đấy. Nếu em không đi bộ được anh sẽ cõng em. Đừng lo, anh đi bộ rất giỏi nha.
-OK, đi lối này. Em biết một vài quán khá ngon và vừa tiền.
Một lúc sau, trong một quán ăn ngoài trời gần bờ biển, Hạ Chi nhìn vẻ mặt đầy sung sướng và thỏa mãn của Trung sau khi gọi ra một đống đồ ăn ngon, cô khẽ mỉm cười. Rồi như chợt nhớ ra, cô hỏi:
-Anh nói thật đi, anh Nguyên đâu rồi? Em gọi cho anh ấy không được.
-Anh không biết.- Trung lắc đầu- Bọn anh đang nói chuyện vui vẻ thì chị dâu nó đến. Bả khóc lóc một chặp rồi hai người dắt nhau đi rồi.
-Chị dâu?- Hạ Chi sửng sốt, rồi sau đó một nét thoáng buồn xuất hiện trên gương mặt cô.
Hóa ra Nguyên tắt máy chỉ vì không muốn bị làm phiền khi đi với Dung.
-Ừ… Bà Dung ấy.- Trung gật gù- Em biết bà ấy không?
-Không.
-Ừa, thôi ăn đi, Em ăn thử món sò huyết này xem, ngon ghê.
-Anh kể cho em nghe về anh đi.- Cô đột ngột chuyển chủ đề.
-Mọi thứ chứng minh thân phận của anh em đều cầm rồi mà.
-Không phải mấy thứ giấy tờ đó. Anh kể về nhà anh cho em nghe. Tại sao chúng ta quen nhau?
-Ôi, phải kể lại thật sao? Chuyện dài lắm đó, kể hết đêm cũng không hết đâu.
-Thì anh cứ nói tình tiết chính đi. Làm sao chúng ta lại quen nhau?
-Anh Lâm và chị gái anh là bạn thân, em nói xem chúng ta quen nhau thế nào?
-À, vậy chị gái anh cũng là nhà báo à?
-Không, bả đi theo con đường kinh doanh.- Vincent lắc đầu.
-Nhà anh chính thức là ở đâu?
-Quê gốc ở Di Linh, nhưng hiện tại ba mẹ và chị gái anh đều ở Đà Lạt. Khi trước mình dự định cưới xong cũng sẽ sống ở Đà Lạt luôn mà. Nhưng chắc em không nhớ đâu. Haizz.
Hai người cùng nhau ăn tối, và sau khi đi dạo lòng vòng ngoài bãi biển một lúc, Trung đưa Hạ Chi quay lại khách sạn lúc 10h. Ngày hôm nay mới từ máy bay xuống đã chạy đi tìm Chi ngay nên anh cũng khá mỏi mệt và muốn đi ngủ ngay.
-Anh cứ về phòng đi, em tự về phòng mình được mà.
-Làm sao thế được. Yên tâm, anh chỉ đưa em đến cửa phòng rồi về liền.- Trung đáp và theo chân cô vào thang máy.
Thấy Hạ Chi không lên tiếng đồng tình cũng chẳng phản đối, anh lại hỏi tiếp:
-Ngày mai em có kế hoạch gì chưa? Hay em đưa anh đi tham quan ở đây nhé!
-Cũng được!- Hạ Chi gật đầu một cách không chú tâm lắm.
Ra khỏi thang máy, cô vừa đi vừa tự hỏi không biết Nguyên đã về phòng hay chưa? Nếu chưa, thì anh đang ở đâu và làm gì? Còn rồi, thì cô hy vọng Nguyên và Trung sẽ không chạm mặt nhau lúc này. Cả cô, cả họ đều cần thời gian để thích ứng với mối quan hệ rắc rối này. Đang đi, chợt cô đứng sững lại và quay ngoắt người về phía sau, va cả vào Trung đang đi tới. Trung ngạc nhiên chưa kịp lên tiếng thì đã bị cô cầm lấy tay kéo tuột lại, nép sau một cây cột lớn.
-Gì thế?- Anh thì thầm hỏi.
-Không có gì. Anh về phòng trước đi. Tới phòng em rồi.- Cô lắc đầu.
Trung không hỏi nữa mà khẽ nghiêng người nhìn ra, chỉ thấy cách chỗ hai người đang đứng không xa, Dung đang tiến tới từ hướng ngược lại, vừa đi vừa ngước nhìn số phòng nên không thấy hai người vừa mới lùi lại. Cuối cùng, cô dừng trước căn phòng cuối cùng, phòng 424 và gõ cửa.
Khoảng cách không quá xa nên Trung có thể nghe rõ tiếng mở cửa, sau đó là tiếng của Nguyên.
-Chị Dung? Sao chị lại tới đây?
Dung không đáp lại mà chỉ đứng nhìn anh. Nguyên ngần ngừ như suy nghĩ gì đó rồi nói tiếp:
-Chị vào đi. Em tắm xong sẽ đưa chị về khách sạn. Ở đây không tiện.
Sau đó anh nghiêng người cho Dung đi vào và khép cửa lại.
-Thằng này bệnh nặng rồi.- Trung lẩm bẩm rồi quay lại nhìn Chi.
Chi vẫn đứng nép sát vào cây cột, răng cắn chặt vào môi, dường như cô đang cố kìm nén điều gì đó.
-Em có về phòng chứ? Hay anh đưa em đi kiếm cái gì ăn khuya nhé! Anh thấy hơi đói rồi.- Anh đề nghị.
-Thôi, anh đi một mình đi, em không thấy đói. Em về phòng và ngủ luôn đây. Ngày mai đi lúc nào thì gọi cho em.
-OK, vậy hẹn mai gặp lại.- Trung mỉm cười đưa tay lên xoa đầu cô và quay người đi về phía thang máy.
Có lẽ anh hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh đủ tế nhị để không làm cho cô phải khó xử. Hạ Chi nhìn theo dáng đi có vẻ cô đơn của Trung, một cảm giác tội lỗi nhen nhóm trong lòng. Phải chăng cô đã phụ người đàn ông mà mình sẽ cưới làm chồng này, nếu như những chuyện xấu không xảy đến với anh em cô?
Chương 24: Cuộc đua!
Hạ Chi không biết mình ngủ quên từ lúc nào, khi cô mở mắt ra thì trời bên ngoài đã tang tảng sáng. Chăn gối xung quanh đều nhàu nhĩ- hậu quả của việc cô đã khóc rất nhiều trước khi ngủ quên vào đêm qua. Cô chỉ nhớ một điều là lần cuối cùng cô xem giờ thì khi ấy đã gần 2h sáng. Cô đợi Nguyên đến tận lúc đó để có thể nói chuyện với anh, nhưng rốt cục Nguyên đã không về, và lúc này anh đã về hay chưa cô cũng không biết nữa.
Chợt cô lắng tai nghe, có tiếng Nguyên đang nói chuyện ở bên ngoài, hình như là qua điện thoại.
-Mẹ cư xử như thế rồi làm sao còn mặt mũi mà nhìn bố mẹ đẻ chị ấy nữa. Mẹ nên để thằng Boo ở với chị ấy hơn là giữ khư khư nó bên mình hay để nó sống với một người cha vô trách nhiệm và một bà mẹ kế.
-…
-Tại chị ấy hay tại anh con? Mà suy cho cùng cũng là tại mẹ. Ngày ấy mẹ biết anh con đã có người yêu mà vẫn ép anh ấy lấy chị Dung. Nếu không phải tại anh ấy sống không đúng trách nhiệm của một người chồng, một người cha thì chị ấy có cần phải đi tìm một chỗ dựa khác hay không? Vì sao bắt chị ấy phải sống như một người vợ góa và thủ tiết thờ một ông chồng còn sống sờ sờ và rất hạnh phúc bên người phụ nữ khác ở trước mắt?
-…
-Tại con sao? Con đã chấp nhận ra đi cả chục năm trời, chẳng phải cũng vì cái danh dự của gia đình như mẹ nói sao?
-…
-Được rồi, có phải con lấy vợ và quên hẳn chị ấy thì mẹ sẽ nhượng bộ phải không?
-…
-Con hy vọng mẹ giữ lời nói ngày hôm nay. Chiều nay con đưa chị Dung về và mong bố mẹ thu xếp ổn thỏa mọi việc. Con chào mẹ.
Sau câu chào đó, căn phòng lại trở về với vẻ lặng ngắt đến rợn người. Hạ Chi nhắm mắt lại khi nghe tiếng mở cửa phòng. Nguyên bước vào, ngồi xuống bên giường, khẽ đưa tay gạt tóc cô sang một bên rồi cúi xuống hôn lên thái dương cô. Anh cứ như thế ngồi nhìn cô cho tới tận khi Hạ Chi không nhịn được đành giả vờ cựa mình rồi mở mắt ra.
Thấy cô thức giấc, anh cúi xuống nhìn, thấy đôi mắt cô hơi đỏ không biết là do thiếu ngủ hay do cô đã khóc nữa?
-Hôm qua Vincent đưa em về lúc mấy giờ?- Anh cười hỏi.
-Tầm 11h.- Giả vờ như không hề biết chuyện gì xảy ra, cô đáp lại- Anh uống rượu sao?
-Ừ, tối qua có uống hơi nhiều nên anh ngủ ở ngoài salon, em không thích mùi rượu mà.
Hạ Chi nhìn nụ cười gượng ép của anh, định hỏi mọi chuyện mà mình vẫn ôm trong lòng từ hôm qua đến giờ, nhưng rồi cô lại cố gắng đè nén nó xuống. Nụ cười như muốn chứng minh rằng anh đã làm gì có lỗi với cô khiến Hạ Chi có phần hơi cay đắng trong lòng.
-Mình lấy nhau nhé!- Nguyên nắm lấy tay cô và đột ngột đề nghị.
Câu nói là Chi sững lại trong mấy giây. Nếu như không nghe được cuộc nói chuyện của anh với mẹ khi nãy, có lẽ cô sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm. Nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy có chút đau đớn ê chề khi biết anh đề nghị đám cưới chỉ vì thỏa thuận với mẹ anh. Anh chỉ muốn đánh đổi hạnh phúc của cô lấy hạnh phúc của một người phụ nữ khác mà anh cũng rất yêu mà thôi.
Sự thực thì một người đa tình như anh sẽ yêu cô được bao nhiêu phần? Cô có thể trói giữ anh được bao nhiêu ngày? Có thể được anh yêu hơn người phụ nữ bị chồng bỏ kia hay không?
-Em đang nghĩ gì vậy? Em không tin anh sao?- Nguyên ngạc nhiên khi thấy cô ngồi thẫn người ra.
-Không sao. Em chỉ đang nghĩ tới anh Lâm thôi.
Nguyên siết lấy tay cô an ủi:
-Thanh Lâm sẽ bình an thôi, em đừng lo lắng quá!
-Em còn có một mình anh ấy là người thân, nếu anh ấy còn sống thì em muốn đợi đến ngày anh ấy có thể tiễn em về nhà chồng.
-Anh có thể đợi cùng em, nhưng đó là trước khi Vincent xuất hiện. Từ khi biết mối quan hệ giữa hai người, anh luôn có cảm giác lo sợ. Anh sợ khi em nhớ lại, em sẽ không còn là của anh nữa.
-Chuyện đó để sau đi anh. Em nghe anh Trung nói có gặp chị dâu anh ra đây tìm anh. Ở nhà có chuyện gì sao?
-Ừ, cũng có chút rắc rối, chiều nay anh phải về Hà Nội ngay. Em đi cùng luôn chứ? Anh sợ về đó rồi sẽ không ra đây ngay được đâu. Công việc đợi anh sắp ngập cổ rồi.
-Em ở lại cho tới cuộc đua của bác sĩ rồi sẽ về cùng chị Hương.
-Vậy cũng được. Nhớ về sớm đấy, anh sẽ rất nhớ em.
-Vâng.
-Nhưng còn chuyện của em và Vincent…- Nguyên ngập ngừng mãi cũng không tìm ra được lời nào thích hợp để nói.
-Cho tới khi em nhớ ra, thì em chỉ biết rằng em yêu mình anh mà thôi. Em nghĩ anh ấy sẽ hiểu và thông cảm.
-Anh về Hà Nội rồi, em nhất định không được để nó tán tỉnh đâu đấy.- Anh dí một tay lên trán cô, trừng mắt.- Thôi dậy đi, anh đưa em đi ăn sáng và qua chỗ Thiên Anh chút.
***
Hạ Chi không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu cô gọi cho Quân và đều được thông báo là thuê bao không liên lạc được. Sau khi xuất hiện và đặt cho cô một đống nghi vấn, anh lại biến mất một cách kì lạ như thế. Cô nên tin ai đây? Thiên Anh? Nguyên? Vincent? Hay Quân? Chưa lúc nào cô lại mong gặp lại anh trai mình như lúc này, có lẽ chỉ có Thanh Lâm là người duy nhất không lừa dối cô.
Nguyên đã về Hà Nội cùng Dung cách đây hai ngày. Và cho tới tận khi anh đi, cô đã nhiều lần muốn hỏi đêm đó anh đã ở đâu, có ở cạnh người phụ nữ kia hay không? Nhưng câu hỏi cứ tới cửa miệng lại bị nuốt chửng trở lại, không sao thốt ra được. Một nửa cô tự an ủi mình rằng Nguyên sẽ không bao giờ làm điều không đúng đó, rằng anh không hề đến và ở bên người đàn bà đó như cô tưởng tượng, nhưng một nửa cô lại hoài nghi lòng tin ấy của mình. Người như anh có thể dễ dàng dứt bỏ tình cảm với người mà anh đã yêu đơn phương suốt mười năm trời hay sao?
Và cả Trung nữa. Cô chưa biết phải nói gì với anh về chuyện giữa cô với Nguyên, hoặc cũng có thể Trung đã đoán ra hết nhưng không nói gì. Ngày hôm qua đi cùng Trung dạo khắp đảo nhưng cô vẫn chưa tìm ra cơ hội để nói chuyện đó với anh. Mặc dù cho tới lúc này cô không dám chắc mình và Nguyên sẽ đi được tới đâu, nhưng cô cũng không muốn lừa dối một người như Trung.
-Anh có ở khách sạn chứ?
-Ừ, anh vừa về tới. Chút anh mời em đi ăn tối nha.- Vincent nhiệt tình đáp lại.
-Cũng được. Em đang ở phòng khám, chút nữa sẽ về khách sạn. Em cũng có chuyện muốn nói với anh mà.
-OK, vậy lúc nào về tới nơi thì gọi cho anh.
-Vâng.
Thở dài một hơi, Hạ Chi đứng dậy và quay sang nói với Phượng.
-Chị về khách sạn đây. Hôm nay em chịu khó ở lại phòng khám một mình nhé! Ngày mai cuộc đua diễn ra nên chắc đêm nay bác sĩ không về đây đâu. Có gì thì em cứ gọi cho anh ấy, anh ấy sẽ về ngay.
-Dạ em biết rồi.
Hạ Chi cười chào cô bé rồi ra khỏi phòng khám. Hôm nay thời tiết tương đối dễ chịu, lại đang là buổi chiều nên trời tương đối mát mẻ. Ngày mai đã là lễ ra mắt câu lạc bộ đua xe rồi nên mấy hôm nay Thiên Anh cũng rất bận rộn, hết chạy lên trung tâm làm việc lại ghé qua phòng khám rồi tới khách sạn họp mặt với anh em của đội đua xe. Cũng nhờ có sự kiện ồn ào này mà mấy ngày nay Cát Bà đông khách đột biến. Các khách sạn lớn nhỏ đều hết phòng, xe lớn xe nhỏ chạy ào ào trên phố. Công tác chuẩn bị cho cuộc đua đầu tiên này cũng được giám sát chặt chẽ.
Đường từ phòng khám về khách sạn khá xa nên bình thường, nếu Nguyên không đưa cô đi thì Hạ Chi thường đi lại bằng xe bus. Từ nơi xuống xe về đến khách sạn khoảng chừng 1km thì cô đi bộ, coi như ngày hai buổi thể dục.
Ngày mai sau khi cuộc đua kết thúc, cô sẽ đi cùng Hương về Hà Nội. Cô sẽ kiếm một công việc nào đó ở thành phố và đợi cho tới khi có tin tức của Thanh Lâm. Mặc dù cho tới nay không có tin tức gì, bản thân cô cũng biết là dữ nhiều lành ít, nhưng cô không tỏ ra vô vọng mà vẫn tin sẽ có một ngày anh trai mình trở về. Từ giờ cho tới lúc đó, cô cần phải tiếp tục sống, tiếp tục tồn tại. Cô cũng không muốn mãi để Thiên Anh hay Nguyên lo cho mình. Cho tới hiện tại, cô cũng đã nợ họ một ân tình quá lớn rồi. Đó là những điều Hạ Chi dự định sẽ nói cho Trung biết vào tối nay. Anh sẽ về Lang Biang của anh, còn cô có cuộc sống của mình ở Hà Nội, ít nhất cho tới khi cô nhớ ra mọi chuyện.
Vừa đi vừa nghĩ thơ thẩn nên chẳng mấy chốc khách sạn Paradise đã xuất hiện trước mắt Hạ Chi. Ở khách sạn hàng đầu này không lúc nào là vắng khách, vắng xe đẹp hay người đẹp ra vào. Mấy ngày này, phóng viên nhà báo cũng tới đây để phỏng vấn thành viên của hội đua xe rất nhiều nên càng nhộn nhịp hơn. Phía trước khách sạn, đèn hoa treo vô cùng tráng lệ, một tấm bảng quảng cáo lớn treo ngay trên mái cao giới thiệu về các thành viên hội đua xe cũng như những chiếc xe con cưng của họ. Không biết những anh chàng công tử của hội chơi xe đã bỏ ra bao nhiêu tiền bạc cho sự kiện ồn ào và vô cùng hoành tráng này, nhưng chỉ nhìn người ta cũng biết đó không phải một con số nhỏ. Mặc dù quen Thiên Anh và Long- hội trưởng và hội phó của câu lạc bộ này nhưng Hạ Chi cũng chưa bao giờ trực tiếp tiếp xúc với các thành viên còn lại. Họ luôn có một vẻ xa lạ và cao ngạo quá đáng khiến cô cảm thấy không muốn làm quen một chút nào. Hơn nữa, cô cũng cảm thấy những anh chàng này càng lắm tiền thì càng nhiều tật, ngoại trừ Thiên Anh ra thì ngay cả Nguyên cũng không tránh khỏi những tật xấu của đám con nhà giàu nói chung.
Đang định rẽ vào con đường dẫn vào khách sạn thì cô nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi từ phía sau. Hạ Chi ngoảnh đầu lại, chỉ thấy một chiếc Toyota màu đen đang trờ tới, cũng chẳng cần quá ngạc nhiên vì mấy ngày nay xe ra vào ở đây rất nhiều, tới nỗi khách sạn phải thuê thêm hẳn một bãi đậu xe ở cách đó không xa cho khách để xe. Cô khẽ tránh sang một bên để xe đi vào. Chiếc xe chầm chậm tiến tới, nhưng đầu xe vừa vượt qua cô thì nó chợt dừng lại.
Hạ Chi ngẩn người khi thấy có mấy người đàn ông từ trên xe bước xuống, không để cô kịp có phản ứng thứ hai, một trong ba người đàn ông nhanh chóng khóa tay cô lại, người thứ hai bịt ngay lấy miệng cô còn người thứ ba thì mở cửa xe. Tất cả các hành động diễn ra quá nhanh, gần như là chớp nhoáng nên Hạ Chi một tiếng cũng không kêu được, một phản ứng cũng không thể có, cô bị bọn họ lôi tuột vào trong chiếc xe màu đen. Và chiếc xe quay đầu chuyển bánh chạy thẳng về phía ngược lại với hướng mà cô vừa đi.
Cùng lúc đó…
Trường đua xe Ngư Long- trường đua xe chuyên nghiệp đầu tiên được xây dựng ở Việt Nam. Quãng đường đua dài hơn 10km tạo thành một vòng khép kín quanh nửa hòn đảo. Hai bên đường đua là hàng rào chắn kiên cố bảo vệ để tránh những tai nạn thảm khốc có thể xảy ra. Mặt đường được thiết kế theo tiêu chuẩn của đường đua quốc tế với những đoạn đường thẳng tắp xuyên qua núi hay những khúc cua- được coi là điểm nhấn kinh điển của các đường đua xe men theo bờ biển. Tại những khúc cua này, nếu tay đua không bản lĩnh và quyết đoán thì rất dễ xảy ra tai nạn, thậm chí là lao cả xe xuống vực núi hay biển. Bắt đầu từ ngày khởi công xây dựng cho tới lễ khánh thành vào ngày mai, trường đua này đã trở thành tâm điểm của những hội mê tốc độ cao. Những tay đua xe ô tô hay mô tô đều hướng về nó, khát khao một ngày được bay trên những cung đường này.
Ngày cuối cùng trước khi chính thức khai trương đường đua, hầu như không có phóng viên nhà báo nào được phép tới đây vì các tay đua thường xuyên tới đây để thử xe cũng như làm quen với mặt đường và các khúc cua, nếu không cẩn thận rất dễ xảy ra tai nạn. Lúc này, ở vị trí xuất phát của đường đua có ba chiếc xe ô tô đang đỗ, ngoài ra còn có vài chiếc mô tô dừng ở đó không xa. Nổi bật nhất trong số đó là chiếc xe màu trắng, thon dài, mui trần mà bất cứ ai nhìn vào cũng không thể rời mắt ngay sau đó được. Tên chiếc xe là Windy. Ngồi bên trong chiếc xe là một anh chàng vẻ mặt hơi u uất, có chút dữ tợn và lạnh lùng. Chủ nhân chiếc xe này không phải ai khác, chính là người lâu nay nhận lời Thiên Anh để mắt tới Hạ Chi- Hải Long, đồng thời là chủ tịch câu lạc bộ đua xe. Chiếc xe thứ hai có màu xanh da trời- một chiếc Porsche mới coóng, ngồi trong xe là Thiên Anh- anh chàng bác sĩ đa tài. Chiếc xe thứ ba có màu da cam- một chiếc Ferrari được đặt tên là Prince Sun. Nó còn có một tên khác là Hoàng Tử Chói Chang vì màu sắc quá nổi bật luôn khiến người ta phải nóng rực mắt lên vì vẻ hấp dẫn của nó. Ngồi trong chiếc xe thứ ba này là Huy Khánh- một anh chàng đào hoa và lãng tử, đồng thời cũng là một nha sĩ trẻ ở Hà Nội. Ba chiếc xe xếp theo thứ tự đường đua 1, 2, 3, dường như đang chuẩn bị cho một cuộc đua thử.
Phía sau họ là vài chiếc mô tô phân khối lớn mang nhãn hiệu của Suzuki- một tập đoàn sản xuất xe phân khối lớn có thương hiệu trên toàn thế giới. Mấy cậu thanh niên đang ngồi vắt vẻo trên xe vẻ ung dung nhàn hạ, có lẽ họ chỉ tới đây để xem cuộc đua của ba chiếc siêu xe trước mặt mà thôi.
Hải Long đang chỉnh lại dây an toàn thì đột nhiên điện thoại rung lên. Khẽ cau mày một cái không vừa lòng, nhưng rốt cuộc anh cũng cầm máy lên nghe:
-Đại ca, cô gái ấy
<<1 ... 1314151617 ... 19>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 460
Trong tuần: 485
Trong tháng : 1461
Tổng Lượt: 381739
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt
XtGem Forum catalog