Snack's 1967
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Truyện Teen - Nét Cười Nơi Ấy

t vui, Hứa Khuynh Quyết đành phải nói trước khi cô đi lựa đồ.

“… Không sao hết.” Thẩm Thanh để anh ngồi trên ghế sô pha, vui vẻ trả lời.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, từng bộ đồ mùa thu của nam giới được nhân viên cửa hàng mang đến trước mặt Khuynh Quyết. Thẩm Thanh kéo anh đứng lên. Lấy từng chiếc ướm lên người anh rồi ngắm nghía kỹ lưỡng. Cuối cùng cô phải thừa nhận rằng, chàng trai này mặc đồ màu gì cũng rất đẹp.

“Làm thế nào bây giờ? Chỉ tại anh quá đẹp trai thôi.” Liếc người bán hàng nét mặt tươi vui đang đứng bên, Thẩm Thanh khẽ cười rồi thì thầm với Khuynh Quyết.

“Thế là thế nào?” Hứa Khuynh Quyết vẻ không hiểu.

“Nếu anh xấu đi một chút, hoặc thân hình bớt đẹp đi một chút thì em không phải khổ sở chọn lựa như thế này.” Nhìn một đống quần áo bày trước mắt, Thẩm Thanh thực sự khổ não.

Lý giải sở thích mua sắm và thói do dự khi chọn lựa đồ của phụ nữ là điều không thể. Anh nghĩ ngợi một hồi rồi nói:

“Em thích màu trắng, vậy mua đồ màu trắng đi.”

Thẩm Thanh nói vẻ vô tội, “Nhưng em còn thích cả màu xanh và màu sữa nữa”.

Khuynh Quyết nhướn mày, rõ ràng cô đang cố ý trêu chọc anh.

“Làm thế nào đây?” Thẩm Thanh lắc lắc tay anh ra vẻ không biết xử trí thế nào.

“… Vậy mua hết đi.” Hứa Khuynh Quyết chỉ biết trả lời gượng gạo.

“Được!” Thẩm Thanh hài lòng gật đầu. Cô chọn mỗi màu một cái rồi đưa cho người bán hàng.

“Vì hôm nay anh rất nghe lời nên sau này việc giặt giũ của anh, em lo hết.” Trên đường về nhà, Thẩm Thanh xách một túi đồ to, hào hứng tuyên bố. Nét Cười Nơi Ấy - Chương 12
Thi thoảng thấy Khuynh Quyết lột bỏ bộ cánh màu đen trước kia và thay bằng những bộ đồ tươi sáng, Thẩm Thanh mãn nguyện vô cùng. Thẩm Thanh tự gánh trách nhiệm làm “chuyên viên thời trang” riêng, giúp anh phối hợp những bộ quần áo với nhau.

“Tại sao anh không thích thử đồ.” Thẩm Thanh hỏi lúc nhớ lại câu nói của anh khi ở của hàng thời trang nam hôm đó.

Những ngón tay đàn lần đọc hàng chữ nổi bỗng chậm lại, “Tại vì phiền phức quá”.

Thẩm Thanh lại hỏi:

“Thế chắc anh cũng không thích đi dạo nhỉ?”

“Ừm” Hứa Khuynh Quyết thừa nhận.

Thẩm Thanh tròn mắt nhìn anh, giọng oán thán: “Thế nếu là em đưa đi? Anh cũng không thích sao?”

Các ngón tay dừng hẳn, Khuynh Quyết quay đầu lại.

“Haizzz. Nhất định là anh không muốn thế rồi.” Thẩm Thanh thở dài, nằm hẳn lên tấm đệm mềm mại trong phòng ngủ.

Hứa Khuynh Quyết quay mặt về phía giọng nói, mắt lim dim, nói “Không phải”.

“Cái gì không phải?” Thẩm Thanh cười, mím môi hỏi lại.

“… Không phải là ép buộc.” Tuy đã quen với thói cố chấp, tra hỏi đến đầu đến đuôi của Thẩm Thanh, trong lòng hơi khó chịu nhưng Khuynh Quyết vẫn kiên nhẫn trả lời.

Nhìn bộ mặt cứng nhắc của Khuynh Quyết, Thẩm Thanh phá lên cười, đồng thời hích vào chân Hứa Khuynh Quyết, “Nhiều lúc anh dễ thương thật đó”.

“Vậy mà trước đây anh không biết em cũng thích đùa cơ đấy?”

“Thỉnh thoảng như vậy không tốt sao?”

“Em mệt thì về nghỉ đi, sáng mai còn đi làm.”

“Không được.” Thẩm Thanh lắc đầu, “Còn mấy thứ ngày mai cần dùng mà em vẫn chưa chuẩn bị xong. Em vào phòng đọc làm nốt rồi về ngủ”.

Thẩm Thanh lồm cồm bò dậy, ôm máy tính xách tay vào thư phòng.

Một tiếng sau, cánh của thư phòng bật mở.

“Vẫn chưa xong sao?” Hứa Khuynh Quyết hỏi.

“Sắp rồi đây.” Thẩm Thanh dán mắt vào màn hình sủa những chi tiết nhỏ.

Hứa Khuynh Quyết lần theo tường đi vào. Nhưng vừa đi được vài bước thì bị đống đồ gì đó chặn lại. Thư phòng vốn rộng rãi, hơn nữa Hứa Khuynh Quyết lại tin chắc lối vào không có vật cản, vì thế anh bước nhanh hơn bình thường một chút. Tự nhiên lại bị một đống gì đó chặn lại, anh ngã bệt xuống.

Thấy tiếng sột soạt đằng sau, Thẩm Thanh vội quay lại mới biết mình thật đoảng, vô tâm. Ai lại đi đặt một đống sách vở, tư liệu ở giữa lối đi làm ảnh hưởng đến Hứa Khuynh Quyết như thế chứ.

Vội vàng chạy đến ngồi xuống bên anh, giọng nói đầy ăn năn, “Em xin lỗi. Anh không sao chứ?”

“Cái gì thế?” Hứa Khuynh Quyết quờ quạng đống đồ đạc.

“Là sách.”

Vội gạt mấy quyển sách ra chỗ khác, Thẩm Thanh kéo tay Khuynh Quyết để đỡ anh đứng dậy.

Nhưng Hứa Khuynh Quyết cố tình nán lại.

Thẩm Thanh không rõ ý đồ của anh, nên tỏ vẻ lo lắng, “Anh có sao không?”. Rồi cô cuối xuống xen anh bị thương chỗ nào.

“Anh không yếu ớt đến thế đâu.” Khuynh Quyết nói rồi ôm lấy bờ vai Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh ngước đầu nhìn, chỉ thấy đôi môi anh phản phất nét cười.

Đúng rồi! Sàn nhà được trải thảm lông mềm mại, sao có thể dễ bị thương thế được. Cô cười, cảm thấy mình lo lắng thái quá.

“Em hứa lần sau không để đồ đạc lung tung nữa.”

“Ừ.” Hứa Khuynh Quyết vẫn không buông tay khỏi bờ vai Thẩm Thanh, mắt khẽ nhắm lại, trả lời.

Dưới ánh đèn sáng, Thẩm Thanh nghiêng nghiêng đầu, vừa hay thấy đôi mày anh khẽ chau lại.

Hai người ngồi dựa vào tường. Cuối cùng không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ, Thẩm Thanh giục:

“Đứng dậy đi ngủ thôi, mai em còn phải đi làm nữa.”

“Ừ.” Dù đồng ý, Khuynh Quyết vẫn khoác chặt vai Thẩm Thanh, có vẻ không muốn đứng dậy.

“Nhanh lên. Em còn phải về tắm gội, sấy tóc, giặc đồ. Còn phải mang đống đồ này về nhà nữa.” Thẩm Thanh nhìn đống sách vừa bị mình làm thành một mớ hỗn độn trước mắt, nói.

“Không sao. Cứ để ở đây cũng được.” Hứa Khuynh Quyết đứng thẳng dậy đáp.

“Không được!” Thẩm Thanh quỳ xuống thu gọn đống sách. Cô không muốn việc thế này xảy ra lần nữa.

“Chuyển tới chuyển lui em không thấy phí sức sao?”

“Thì còn cách nào khác đâu.”

Khuynh Quyết cúi đầu nghĩ ngợi, không nói gì thêm. Anh đứng một chỗ, mặc cho Thẩm Thanh sắp xếp lại đồ đạc. Lúc cô mở cửa ra về, anh bỗng nói.

“Em cứ để đống đồ này ở đây.”

Ngập ngừng giây lát, anh nói tiếp:

“Nếu đồng ý, cả em cũng ở lại đây luôn đi.”

“Sao?”

Thẩm Thanh khệ nệ ôm đống sách, không hiểu câu nói của chàng trai đang dõi về phía cô.

Hứa Khuynh Quyết khẽ ho một tiếng, nghiêng nghiêng đầu, “Ngày nào cũng chạy qua chạy lại thế cũng phiền phức, sau này em ở lại đây luôn đi”.

Thẩm Thanh chỉ biết há hốc miệng đứng nguyên tại chỗ. Cô không nghe lầm chứ? Hứa Khuynh Quyết lại chủ động đề nghị cô dọn đến ở cùng anh sao?

Cánh tay run lẩy bẩy, Thẩm Thanh quay trở lại phòng, đặt đống đồ đạc xuống cạnh ghế sô pha, cười nói:

“Phòng cách có vài mét. Em thấy có phiền phức gì đâu.”

Nghe vậy, Hứa Khuynh Quyết cảm thấy hơi ngượng, anh quay đầu đáp:

“Tùy em quyết định. Nếu em không muốn thì thôi vậy.”

Tuy trong lòng đồng ý, nhưng gần đây cứ mỗi khi nhìn thấy điệu bộ dửng dưng, lạnh lẽo của Khuynh Quyết, cô cũng không muốn làm anh thêm phiền lòng nữa. Vả lại lúc này, trông thần sắc của anh, cô cũng không muốn đùa cợt. Có điều vẫn cố tỏ vẻ không hài lòng, nói:

“Anh không thật lòng!”

“Thế nào mới là thật lòng?” Khuynh Quyết nhíu mày hỏi lại.

Thẩm Thanh nghiêng đầu nghĩ ngợi. Cô đưa ngón trỏ chạm vào bờ môi mỏng của Khuynh Quyết, cười nói:

“Em không phải loại phụ nữ tùy tiện. Sống chung không phải chuyện nhỏ. Ngay đến hôn còn chưa mà đã dọn sang sống cùng thì sao được. Anh nói đi, như vậy có phải là thật lòng không?”

Hứa Khuynh Quyết nắm chặt bàn tay ấm áp của Thẩm Thanh. An hơi nhướn mày, câu nói pha chút hài hước của Thẩm Thanh khiến anh chợt hiểu.

Bờ môi khẽ động đậy, Khuynh Quyết xác định chính xác vị trí bờ môi cô và từ từ cúi xuống…

Những giây phút sau đó trôi đi chầm chậm, ngây ngất. Hứa Khuynh Quyết hơi ngẩng đầu lên, ngón tay cái vẫn còn đặt trên bờ môi mịn màng của Thẩm Thanh.

“Bây giờ có thể nói là thật lòng chưa?” Anh khẽ mỉm cười.



Sau nụ hôn hôm ấy, Thẩm Thanh chính thức dọn sang nhà Hứa Khuynh Quyết, hơn nữa cô còn phát hiện ra hai điều mới:

Thứ nhất, một người con trai lạnh lùng cũng có thể có một bờ môi ngọt ngào, ấm áp.

Thứ hai, nụ cười của Hứa Khuynh Quyết khiến mọi vật như bừng tỉnh.



Buổi sáng đầu tiên thức dậy trên chiếc giường của Hứa Khuynh Quyết, Thẩm Thanh vẫn cảm thấy chưa quen lắm. Nhưng khi xoay người nhìn sang gương mặt tuấn tú của chàng trai đang ngủ sau sưa bên cạnh, Thẩm Thanh mỉm cười rất lâu.

Bình yên và thanh thản, đó là cảm giác của hạnh phúc mà trước đâu cô chưa từng biết tới.

Hôm ấy, Thẩm Thanh đã tặng anh một nụ hôn buổi sáng.

Buổi sáng ngày thứ ba, tay Thẩm Thanh choàng ôm chặt lấy anh, làm một người vốn có thói quen nghỉ ngơi đúng giờ như Hứa Khuynh Quyết dậy trễ mất một tiếng.

Một tuần sau đó. Thẩm Thanh quấn chăn chui vào nhà tắm đánh răng cùng Khuynh Quyết. Trong gương, phản chiếu nụ cười hạnh phúc của cả hai người.

Những thói quen dần được hình thành và nuôi dưỡng trong vô thức như thế. Đến nỗi Hứa Khuynh Quyết cũng phải thừa nhận rằng, cô gái dịu hiền lúc ương bướng này đã trở thành một phần trong cuộc sống của anh. Cũng chính vì thế, trong lúc vô tình nào đó, thái độ, thần sắc, ngữ khí của Khuynh Quyết không còn lạnh lùng như vẻ vốn có.

Một lần Lâm Mị đến chơi, biết được cơ sự đã phải thốt lên:

“Thẩm Thanh, cậu thật vĩ đại. Có thể làm tan cả băng giá.”

“Nhân cơ hội cố thêm chút nữa, nhanh chóng ‘đưa chàng về dinh’ thôi.”

Thẩm thanh dù lòng mãn nguyện, nhưng nói đến chuyện kết hôn lúc này vẫn còn quá sớm.



Không ngờ, chỉ vài ngày sao, Thẩm Thanh có cơ hội gặp lại người từng là bạn gái của Hứa Khuynh Quyết ngay trong khu chợ thành phố.

Thẩm Thanh và Cẩn Quỳn ngồi trong nhà hàng, họ gọi rượu và bắt đầu nói chuyện.

“Lần trước ở nhà họ Hứa không kịp chào hỏi, tiếc thật.” Dụ Cẩn Quỳnh cười nói.

Thẩm Thanh cũng gật đầu đáp lại:

“Nhưng hôm đó tôi cũng phần nào đoán được thân phận của cô.”

Dụ Cẩn Quỳnh hơi chau mày, cười “Khi Khuynh Quyết đi rồi, tôi biết cô có vị trí như thế nào”.

“Tôi ư?” Thẩm Thanh có chút ngạc nhiên. Dù sao thì sau khi rời khỏi đó, Khuynh Quyết mới bày tỏ tình cảm với cô kia mà.

“Khuynh Quyết rất ít khi như vậy, ít khi tỏ ra đặc biệt quan tâm đến một người.”

Thẩm Thanh nhìn nét thoáng buồn trên gương mặt xinh đẹp của Cẩn Quỳnh, cô nói với vẻ rất tự nhiên, “Khi ở bên cô, anh ấy cũng như vậy thôi.” Vừa dứt lời, cô thấy hơi hối hận.

Quả nhiên, Dụ Cẩn Quỳnh kinh ngạc ngước nhìn cô:

“Cô biết quan hệ trước đây của chúng tôi?”

Thẩm Thanh đành gật đầu thừa nhận, “Đúng vậy”.

“Là anh ấy nói với cô?”

“… Không phải. Tôi đọc báo nên biết được.”

Thẩm Thanh tỏ ra bối rối khi thừa nhận mình có thông tin bằng cách đó.

Dụ Cẩn Quỳnh nghe xong bèn gật đầu. Một lúc sao mới nói.

“Tôi và anh ấy giờ chỉ là bạn bè thôi.”

“Tôi biết.” Thẩm Thanh nhanh chóng đáp lại. Trên thực tế, cô chưa từng nghi hoặc, băn khoăn nhiều về quan hệ trước kia của hai người.

Sau đó, hai người cùng trò chuyện thoải mái xoay quanh các vấn đề về công việc, sở thích, cuộc sống, đôi lúc có nhắc đến Khuynh Quyết, nhưng lại nói lảng sang chuyện khác ngay.

Lúc ra về, Dụ Cẩn Quỳnh nói:

“Thẩm Thanh, trước đây tôi là bạn gái của Khuynh Quyết, bây giờ trở thành chị dâu anh ấy. Hy vọng cô không quá để tâm đến chuyện này.”

“Tất nhiên không rồi.” Thẩm Thanh lắc đầu lia lịa. Trong lòng tự nhủ, giờ mình lại là bạn gái người yêu cũ của Cẩn Quỳnh, lại từng thầm yêu chồng hiện tại của cô ấy. Mối quan hệ thật phức tạp.

Về đến nhà, Thẩm Thanh không kể chuyện này với Khuynh Quyết, để mọi chuyện diễn ra như bình thường. Nhưng qua cuộc nói chuyện chiều nay, cô có cảm giác Dụ Cẩn Quỳnh vẫn còn yêu Khuynh Quyết.

Một tháng sau, trước khi đi công tác với tư cách vừa là bác sĩ vừa là bạn thân của Thẩm Thanh, Lâm Mị dặn dò:

“Tốt nhất cậu nên tạo cho anh ấy thói quen khám định kì đi.”

Là người hiểu rõ tình trạng sức khỏe của Khuynh Quyết hơn bất kỳ ai, Thẩm Thanh rất tán đồng, song cũng thấy đau đầu, “Hình như anh ấy không thích đến bệnh viện”.

Đương nhiên Lâm Mị nhớ thái độ ương ngạnh của anh khi giật kim truyền nước ra khỏi tay, nhưng tình hình bây giờ không giống với hồi ấy, cô khích lệ Thẩm Thanh:

“Cậu cứ kiên trì khuyên bảo, thế nào anh ấu cũng nghe.”

Thẩm Thanh day day trán, “Để tớ cố thử xem sao vậy”.

Gác máy, Thẩm Thanh trở lại phòng ngủ, thấy Khuynh Quyết đã tắm rửa xong và chuẩn bị đi ngủ.

Leo lên giường, Thẩm Thanh ôm bờ vai anh và nói:

“Anh bàn bạc với em chuyện này nhé?”

“Chuyện gì vậy?” Hứa Khuynh Quyết lồng tay vào mái tóc mềm mượt của Thẩm Thanh, kéo từng sợi qua kẽ tay.

“Ngày mai anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe nhé, được không?”

Hứa Khuynh Quyết chau mày, “Em bị bệnh gì?”

“Không bị gì cả. Chỉ là đi khám định kỳ thôi.”

“… Thế mai mấy giờ đi?”

“Sáng đi nhé, em xin nghỉ một buổi.”

“Ừ”

“Một mình em khám cũng buồn, hay tiện thể anh khám cùng em luôn, anh thấy thế nào?”

Hứa Khuynh Quyết nghĩ ngợi rồi quay đầu lại, “Đây mới là mục đích chính, đúng không?”.

Thẩm Thanh tặc lưỡi. Xem ra anh không phải hạng dễ bị đưa vào tròng như cô tưởng.

“Em nghĩ cho anh thôi mà!” Lúc sau, cô chỉnh lại cổ áo cho anh, năn nỉ, “Có được không?”.

Hứa Khuynh Quyết nhắm mắt, “Để ngày mai nói tiếp”.

“Em coi như anh đồng ý rồi đấy nhé?” Thẩm Thanh tắt đèn ngủ, chùm kín chăn, không cho Khuynh Quyết có cơ hội nói thêm.

Sáng hôm sau, Khuynh Quyết để mặc cho Thẩm Thanh kéo đến bện viện tiến hành kiểm tra sức khỏe một lượt. Tất nhiên, bệnh trước kia thế nào thì bây giờ vẫn không thuyên giảm. Anh đồng ý làm vậy cốt cho người con gái bên cạnh an lòng.

Khi nhận kết quả kiểm tra, Thẩm Thanh cũng thấy đỡ lo. Cô không hy vọng bệnh của anh có thể khỏi trong một sớm một chiều. Nhưng tình trạng ổn định như hiện nay của Khuynh Quyết cộng thêm những thứ khác nữa thì chỉ cần kiên nhẫn điều trị là ổn. Thẩm Thanh tin rằng dưới sự chăm sóc của cô, nhất định sức khỏe Khuynh Quyết sẽ tiến triển tốt.

Ra khỏi phòng khám, hai người bước vào thang máy đi xuống tần một. Tâm trạng Thẩm Thanh khá vui, chợt nghĩ đến công việc tòa soạn sắp kỉ niệm ngày thành lập, công việc bộn bề, cô lại quay sang Khuynh Quyết trách móc.

“Chỉ sợ mấy ngày sau tối mịt em mới được vè nhà mất.”

Vừa dứt lời, thang máy dừng lại, cánh cửa từ từ mở ra, Thẩm Thanh nhìn thấy người đang đứng đợi ở ngoài.

“Thật trùng hợp!” Thẩm Thanh sững lại một lúc, rồi gật đầu chào người mới xuất hiện, đồng thời kéo tay Khuynh Quyết, nói khẽ:

“Là Dụ Cẩn Quỳnh.”

Khuynh Quyết cũng bất giác quay đầu lại.

Dụ Cẩn Quỳnh chào hai người, xách túi đứng vào một góc trong thang máy.

Trước khi cửa thang máy đóng lại, Thẩm Thanh nhìn tấm treo ở phía đối diện, cô kinh ngạc liếc nhìn Dụ Cẩn Quỳnh, Cẩn Quỳnh chỉ cúi đầu mỉm cười.

Xuống đến tầng cuối cùng, Dụ Cẩn Quỳnh mới nhìn Hứa Khuynh Quyết, rồi hỏi Thẩm Thanh:

“Anh ấy không khỏe sao?”

“Không. Chỉ là kiểm tra định kỳ thôi.” Biết Cẩn Quỳnh lo lắng điều gì, Thẩm Thanh nói để vô an tâm.

“Vậy thì tốt rồi.” Dụ Cẩn Quỳnh chỉnh lại cổ áo khoác rồi chào “Tạm biệt”, sau đó bước nhanh về phía nhà xe, Thẩm Thanh nói:

“Hình như cô ấy đến khoa Phụ sản.”

Hứa Khuynh Quyết nghiêng mặt, “Vậy sao?”.

“Chắc cô ấy có thai.”

Thẩm Thanh nhớ bộ dạng của Cẩn Quỳnh trong lần gặp cách đây một tháng, hình như cô ấy đã mập hơn đôi chút.

Hứa Khuynh Quyết im lặng. Một lúc lâu sau mới hỏi:

“Hai người quen nhau à?”

Thẩm Thanh sững người, việc một tháng trước xảy ra cô đã không kể với anh ngay thì bây giờ cũng không nên. Vì thế cô nói:

“Lần trước em có gặp cô ấy ở nhà chủ tịch.”

Khuynh Quyết chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.

Thẩm Thanh thấy Khuynh Quyết có vẻ không muốn tiết lộ mối quan hệ trước kia của anh và Cẩn Quỳnh, cảm thấy không vui lắm. Xe chỉ đi được chừng hơn mười phút sau đó, cô lại dặn lòng không nghĩ ngợi đến chuyện này nữa. Dù sao, bây giờ anh và Dụ Cẩn Quỳnh cũng không còn tình cảm gì nữa.

Việc chuẩn bị cho số đặc biệt của tạp chí khiến những ngày sau đó của Thẩm Thanh đúng như cô dự đoán: Cả ngày bận tối mày tối mặt ở tòa soạn, thậm chí cuối tuần cũng không được nghỉ ngơi. Sáng hôm ấy, khi Thẩm Thanh vừa rời khỏi nhà thì Dụ Cẩn Quỳnh đến.

Chào hỏi Khuynh Quyết qua loa một hai câu, cuối cùng Dụ Cẩn Quỳnh thấp giọng nói:

“Em có thai rồi.”

Hai ngày trước đã được Thẩm Thanh nói về chuyện này rồi nên Hứa Khuynh Quyết cũng không ngạc nhiên lắm. Anh khẽ nhướn mày, nói:

“Chúc mừng em!”

“Cảm ơn anh.”

Khi biết mình mang trong người dòng máu của Hứa Quân Văn, Dụ Cẩn Quỳnh tự nhủ lòng phải trút bỏ hoàn toàn những vương vấn, luyến lưu với Hứa Khuynh Quyết. Giờ đây, cô là vợ, là mẹ, cảm thấy trách nhiệm tăng thêm một bậc. Bởi thế cô không thể không thức tỉnh mình rằng, quá khứ giờ đã hoàn toàn là quá khứ, đối với chuyện tình cảm trước đây, không nên lưu luyến gì thêm nữa.

“Tháng sau Quân Văn sẽ sang khu vực Bắc Au để mở rộng thị trường kinh doanh, em cũng đi cùng. Chắc sẽ không gặp mọi người trong một thời gian.”

Hứa Khuynh Quyết gật đầu:

“Môi trường bên đó sẽ tốt cho việc nuôi dưỡng em bé hơn.”

Dụ Cẩn Quỳnh khẽ cười đáp.

“Thế nên hôm nay em đến đây để tạm biệt anh.”

“Em nhớ giữ gìn sức khỏe.” Hứa Khuynh Quyết ân cần nhắc nhở.

“Khuynh Quyết. Anh có trách em không?” Cẩn Quỳnh bỗng chuyển chủ đề, “Thực ra em rất hối hận, ngày đó em không nên làm vậy.”

Hứa Khuynh Quyết quay đầu lại, sắc mặt bình thản đáp:

“Tất cả đã qua rồi.”

“Em biết.” Cẩn Quỳnh hít một hơi dài rồi nói tiếp, “Đều tại em hèn nhát, không đủ dũng khí để đối diện với khó khăn đến bất chợt. Lại càng không dám làm trái ý bề trên”.

“NHững gì họ quyết định thay em đều không sai.”

“.. Em và Quân Văn giống như hai người khách lạ. Nhưng chắc sẽ có tiến triển tốt hơn.”

Cô khẽ cười, lời nói ấy chứa đựng bao khổi sở ẩn chứa trong lòng.

“Có điều…” Cô bỗng nói, “Rất vui vì bên cạnh anh có Thẩm Thanh. Lần trước uống rượu c
<<1 ... 89101112 ... 16>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 266
Trong tuần: 939
Trong tháng : 1102
Tổng Lượt: 380125
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt