o tường, tay mân mê mái tóc của Thẩm Thanh, gật đầu đáp:
“Anh và Dụ Cẩn Quỳnh từ lâu đã không còn gì rồi. Vết son đó là ngoài ý muốn. Sau này, sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa đâu.”
“… Em chưa từng nghi ngờ anh.”
Thẩm Thanh ngẩng đầu cười đáp. Với cô mà nói, nghi ngờ lòng chung thủy của Hứa Khuynh Quyết không chỉ là sỉ nhục anh mà còn sỉ nhục cả cô nữa.
“Sao?”
“Em biết đó là ngoài ý muốn.” Thẩm Thanh nói, lấy ngón trỏ làm cử chỉ vẽ lại trên cổ áo anh. “Em chỉ buồn khi thấy trên người anh có dấu vết của cô gái khác.”
Hứa Khuynh Quyết sững lại, anh ấn nhẹ cằm vào trán Thẩm Thanh, nghĩ một lúc rồi nói:
“Từ sau anh không mặc cái áo đó nữa là được chứ gì.”
Thẩm Thanh cười thành tiếng, ôm cổ anh, “Anh đâu cần phải đến mức ấy!”
“… Em vừa làm gì ở trong đó vậy?” Hứa Khuynh Quyết lại hỏi.
“Em thu dọn đồ đạc.”
“Đi đâu?”
Thẩm Thanh cảm thấy bàn tay anh siết chặt hơn, khẽ mỉm cười, “Có đồng nghiệp ở cơ quan hỏi mượn em ít tư liệu, em thu xếp lại để mai đưa cho họ”.
“…”
“Có cần ngồi nghỉ chút không?” Thẩm Thanh cảm thấy Hứa Khuynh Quyết dồn hết trọng lượng lên cơ thể cô.
Khuynh Quyết lắc đầu, im lặng một hồi lâu rồi mới khẻ nói:
“Sau này anh không cho phép em đi qua đêm vậy nữa.”
Thẩm Thanh ngồi bên giường, một tay vẫn bị Khuynh Quyết nắm chặt. Cô thở dài:
“Hứa Khuynh Quyết, anh biết điều em giận nhất là gì không?”
Khuynh Quyết lúc này đã ở trên giường, nhắm mắt lại, lắc đầu.
“Thích tự cường! Từ trước tới giờ không chịu nghe lời.” Thẩm Thanh nhấn mạnh giọng nói.
“Câu sau là dành cho bọn nhóc con mà.”
Sắc mặt Khuynh Quyết trắng nhợt. Anh quay đầu đi nửa ngần ngừ nửa như bất chấp.
“em thấy anh có lúc như thế thật!” Thẩm Thanh liếc anh nói, “Thế tại sao hôm qua anh lại giận dữ như thế, nói cho em biết được không?”
Hứa Khuynh Quyết trầm ngâm một lúc, sau đó quay đầu lại nói:
“Không phải giận dữ. Chỉ là không vui thôi.”
“Tại sao?”
“… Em có chuyện giấu anh. Anh lại không thể nhìn được biểu hiện của em, không đoán được tâm trạng của em. Điều đó khiến anh thấy mình vô dụng, đau khổ.” Hứa Khuynh Quyết thừa nhận.
Thẩm Thanh hơi ngạc nhiên. Vừa vì anh thẳng thắn, vừa vì cô phát hiện từ trước đến nay đã quên mất rằng đa phần người khiếm thị khi đối diện với sự thật đều thiếu cảm giác an toàn. Mắt không nhìn thấy, vô hình chung là mất đi rất nhiều cơ hội giao tiếp với người khác. Vì thế. Cho dù người có vẻ ngoài lạnh lùng, kiên cường như Hứa Khuynh Quyết cũng khó tránh có lúc cảm thấy bất an.
“… Em không nghĩ được như thế. Em xin lỗi!”
Thẩm Thanh bắt đầu tự trách mình.
“Không liên quan đến em. Anh không nói thì làm sao em biết được.” Hứa Khuynh Quyết nắm tay cô, nói:
Thẩm Thanh cắn môi, nhấc chân lên giường nằm cạnh anh, cô nói như tự hứa với lòng mình:
“Lần sau không như vậy nữa.”
“Thực tình, bất kể chuyện gì, em đều có thể thẳng thắn hỏi anh.”
“Vâng, từ sau sẽ không giấu, cũng không thăm dò anh nữa.”
…
Mười phút sau, Thẩm thanh chuyển tư thế nằm, khẽ nói, “Anh ngủ chưa?”.
“Chưa”.
“Anh nói chuyện gì cũng có thể hỏi anh?”
“Ừ.”
“Bất kể là chuyện gì?”
“Ừ”.
“Anh cũng đều trả lời?”
“Ừ”.
“Chắc chắn?”
“… Chắc chắn”.
Thẩm Thanh cười ranh mãnh.
“Sao thế?” Hứa Khuynh Quyết quay đầu lại, hai người mặt đối mặt, anh hỏi, “Em muốn hỏi gì nào?”
“… Anh có yêu em không?”
“…”
“Yêu không?”
“Thẩm Thanh…” Trong giọng nói thì thầm của Khuynh Quyết nghe có chút bực bội.
“Hứa Khuynh Quyết, anh không được nuốt lời.”
“Là em cố tình.” Hứa Khuynh Quyết hất mặt, rất mực khẳng định.
“Làm gì có? Cô gái nào cũng muốn hỏi như thế mà. Em muốn biết câu trả lời, có gì lạ chứ?”
“…”
“Ba từ ấy là khó nói vậy sao? Hay là thực ra anh không yêu em, hay là ban nãy anh…”
“Anh yêu em.” Một câu nói cắt ngang dòng suy nghĩ nhảm nhí của Thẩm Thanh.
“… Gì cơ?” Thẩm Thanh không thể ngờ rằng anh lại nói thật.
“Thẩm Thanh, anh yêu em.”
Khuynh Quyết quay người, môi anh chạm đến bờ môi đang hé mở vì kinh ngạc, dùng hành động để chứng minh câu nói của mình.
Đôi môi của họ êm ái, quấn quít, vô cùng thắm thiết, hòa hợp. Buổi tối hôm ấy, lần đầu tiên Hứa Khuynh Quyết nói câu “Anh yêu em”, bao giận hờn trong cô tiêu tan hết. Sau đó anh lại thờ ơ như trước, nhưng cô lần đầu tiên thưởng thức mật ngọt, sao có thể cam tâm để tình hình dậm chân tại chỗ.
Thời gian cao điểm đã qua, cuối cùng cũng có thể nhàn nhã nghỉ ngơi. Buổi tối, Thẩm Thanh choàng chăn mỏng ngồi trên ghế sô pha, lật giở cuốn tạp chí đọc to cho Hứa Khuynh Quyết nghe:
“…Kết quả nghiên cứu của nhà Tâm lý học hành vi người Mỹ cho thấy rằng, thường xuyên thể hiện yêu thương với người bạn yêu mến có thể làm khăng khít hơn tình cảm giữa người trong gia đình hoặc giữa những đôi tình nhân…“ Thẩm Thanh ngừng lại, thở dài, rồi lại đọc tiếp: “…Nếu ngày nào cũng bày tỏ vài lần những lời như ‘anh yêu em’ thì hiệu quả càng rõ rệt…” Đọc xong, cô đặt quyển tạp chí xuống, ngẩng đầu nhìn Khuynh Quyết nãy giờ thản nhiên như không.
“Ngài Hứa, xin hỏi ngài có nghe thấy tôi đọc gì không?”
“… Ừ.” Hứa Khuynh Quyết gật đầu, anh đang chăm chú lắng nghe thời sự phát trên ti vi.
“Vậy ban nãy em nói gì?” Thẩm Thanh ôm chăn đến ngồi cạnh anh.
Lúc này, bản tin thời sự đang tường thuật lại những sự kiện lớn trên thế giới, Hứa Khuynh Quyết vừa chăm chú lắng nghe vừa trả lời Thẩm thanh một cách hờ hững:
“… Em nói đến nhà Tâm lý học hành vi.”
“Còn gì nữa?”
“Tăng cường thân thiết với người yêu, người thân.”
“Còn nữa!” Thẩm thanh bắt đầu có ý định tắt ti vi.
“Còn… “ Có lẽ đã cảm nhận được sự tức giận của cô, Hứa Khuynh Quyết quay mặt lại, nghĩ ngợi rồi nói:
“Em đổi nội dung bài viết.”
“Sao?”
“Nếu ngày nào cũng có thể bày tỏ vài lần những lời như ‘anh yêu em’ thì hiệu quả càng rõ rệt."
Câu này là em tự biên tự diễn.” Hứa Khuynh Quyết không những rành rọt nhắc lại từng câu từng chữ, mà giọng điệu còn rất chắc chắn.
Thẩm Thanh không hài lòng, “Sao anh biết?”
“Anh đoán.” Hứa Khuynh Quyết khẽ nhếch môi.
Thẩm Thanh ngán ngẫm khép mắt lại. Không dám khẳng định có phải mình vừa thấy vẻ đắc thắng ẩn hiện trên gương mặt anh không.
“Em chỉ khẳng định thêm chút thôi. Không thể phủ nhận những điều chuyên gia nói rất có lý.” Cô đưa tay ra khỏi chăn, nắm lấy các ngón tay thuôn dài của Khuynh Quyết.
“Ừ.” Câu chuyện kết thúc, Hứa Khuynh Quyết quay sang tiếp tục nghe thời sự.
Thẩm Thanh hết kiên nhẫn, “Hứa Khuynh Quyết, nước người ta diễn ra sự kiện gì thì liên quan gì tới anh?”.
Nói xong, cô giật lấy điều khiển ti vi, bật âm thanh mức nhỏ nhất.
“Anh đừng nghe nữa, nói chuyện với em.”
“… Em vừa tước đoạt cơ hội nắm bắt tin tức bên ngoài của anh đấy.”
Tuy nói thế nhưng sắc mặt của Khuynh Quyết không có vẻ tức giận.
Thẩm Thanh nghe xong lại thấy tim đau nhói. Cô lắc lắc tay anh, khẽ cười:
“Vẫn còn có em mà. Sau này ngày nào em cũng đọc báo cho anh nghe.”Vừa nói cô vừa điều chỉnh cho âm lượng ti vi to lên.
Hứa Khuynh Quyết mỉm cười, ôm lấy vai Thẩm Thanh, cô đã quên đi câu chuyện về phương pháp thể hiện tình yêu vừa rồi.
…
Năm mới sắp đến, cùng với việc ra mắt cuốn tạp chí số đặc biệt nhân dịp cuối năm, tòa soạn quyết định tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi nhỏ. Thẩm Thanh vừa đi làm về đã hỏi ngay ý kiến Khuynh Quyết:
“Anh có cùng em đi không?”
Hứa Khuyh Quyết vừa tắm rửa xong, ngồi trên giường hỏi:
“Ở đâu vậy?”
“Tòa soạn bao hết nhà hàng trong một đêm. Đương nhiên chúng mình có thể về bất cứ lúc nào.”
Hứa Khuynh Quyết nghĩ một lát rồi nói, “Được.”
“Tốt quá rồi!” Thẩm Thanh chạy đến ôm lấy eo anh, ngửi mùi sữa tắm trên cơ thể anh, “Anh mà đi thì cả hội trường sẽ kinh ngạc cho mà xem”.
“.. Em coi anh là gì hả?”, Hứa Khuynh Quyết cười bực bội.
“Em đùa đấy.” Thẩm Thanh cười thầm.
…
Hai ngày sau, sự thật chứng minh nhận định của Thẩm Thanh vô cùng chính xác, đến mức cô cảm thấy ân hận vì lẽ ra không nên đưa anh đến đó.
Khi hai người vừa bước vào, Thẩm Thanh có cảm giác tất cả mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào người con trai đi bên cạnh mình, đã vậy mãi mới chịu rời đi nơi khác. Lần đầu tiên cô thấy, việc gắn quyền sở hữu của mình lên cơ thể Hứa Khuynh Quyết là điều cần thiết.
Kéo Khuynh Quyết ngồi xuống sô pha. Thẩm Thanh đi chọn đồ ăn. Rất nhiều đồng nghiệp vây quanh cô tỏ vẻ vừa ngưỡng mô vừa ghen tị. Khi nói cho họ nghe về thân phận của Hứa Khuynh Quyết, Thẩm Thanh không khỏi có chút đắc ý trong lòng. Lúc bê hai khay đồ ăn trở lại, cô đã thấy có một cô gái xinh đẹp đang ngồi cạnh Khuynh Quyết.
“Xin hỏi anh họ gì?”
“… Hứa.”
“Anh là bạn của Thẩm Thanh à?”
“Ừ.”
“Tôi là đồng nghiệp của cô ấy.”
“…”
“Anh Hứa có hay đi dự tiệc không?”
“Không.”
“Chẳng trách từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp anh. Thế anh Hứa làm gì? Tôi chưa từng nghe Thẩm Thanh kể gì về anh. Quan hệ hai người tốt chứ?”
“…”
Thẩm Thanh nấp vào một bên cười thầm, đến khi cô bạn đồng nghiệp hỏi đến chuyện riêng tư, sắc mặt Hứa Khuynh Quyết cũng bắt đầu lộ vẻ chán chường, cô mới bước ra, làm gián đoạn câu chuyện như độc thoại của cô bạn đồng nghiệp đó. May mà cô bạn biết ý, thấy Thẩm Thanh đến, bèn tự động đi chỗ khác.
“Anh ăn đi” Thẩm Thanh đưa khay đồ ăn cho Khuynh Quyết.
“Sao em đi lâu thế?” hứa Khuynh Quyết hơi nhíu mày.
“Em không muốn ngắt lời hai người mà. Cô ấy là phóng viên chuyên mục thời trang. Hỏi nhiều chút cũng không có gì lạ. Chắc nhìn anh đẹp trai quá, nên mới có hứng hỏi chuyện.”
Thẩm Thanh nghiêng đầu, vừa nói vừa nhìn Hứa Khuynh Quyết. hôm nay, anh đeo kính đen. Trong ánh đèn mờ ảo, hình như không ai biết đực sự thật về đôi mắt của anh. Lại thêm bộ đồ đen. Thái độ lạnh nhạt, quả là trang phục rất hợp với tính cách.
“Chúng ta đi thôi.” Một lát sau, Thẩm Thanh kéo tay anh.
“Được.” Thực ra thì Hứa Khuynh Quyết không quen với không khí này lắm.
Hai người dời khỏi đám đông ồn ào, sóng đôi bước chầm chậm trên con phố. Những ngọn đèn trên cao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Ban đêm trong thời tiết đầu đông, cái lạnh luồn qua cổ áo đi vào cơ thể. Thẩm Thanh so vai kéo khóa áo.
“Lạnh không?” Hứa Khuynh Quyết quay đầu hỏi.
“Không lạnh lắm.” Cô thấy bất ngờ về sự nhạy cảm của anh.
“Chúng ta bắt taxi về.”
“Từ hẵng về, chúng ta đi dạo một lát đã.”
“Ừ.” Hứa Khuynh Quyết đồng ý, nắm tay Thẩm Thanh đặt vào túi áo choàng. Nét Cười Nơi Ấy - Chương 14
Sau buổi tối dạo bộ ấy ,Thẩm Thanh bị cảm .Mấy ngày đầu ,chỉ có dấu hiệu sụt sịt mũi .Sang mấy ngày sau ,cô thấy đau họng,choáng váng đầu óc ,nghẹt mũi .
Thẩm Thanh dứt khoátkhông chịu đến bệnh viện để tiêm .Cô đổi tất cả ngày phép trước đó thành một kỳ nghỉ dài hơn nửa tháng ,nằm ở nhà tịnh dưỡng ,uống thuốc đều đặn .
Sau một tuần ,sức khỏe đã khá lên nhiều ,Thẩm Thanh thấy ở nhà vô vị ,bèn đi củng Hứa Khuynh Quyết đến phòng tranh để giết thời gian .Đến đó nhiều lần cô mới biết,dùcô không đi làmthì tiền mà Hứa Khuynh Quyết kiếm được cũng đủ cho hai người sống ung dung cả đời .Thông thường ,khách đến phòng tranh đa phần thuộc tầng lớp thượng lưu ,không ngại chi một số tiền lớn cho tác phẩm mình thích, trong đó cũng có người có năng lực thưởng thức nghệ thuật thực thụ .
Vào một buổi chiều ,sau khi thấy một vị khách mua hai bức tranhvới giá đắt đỏ ,cô kéo tay quản lý Trương lại hỏi :
“ Bức tranh lần trước tôi nói thích nhưng cửa hàng lại không bán đó ,cô còn nhớ không ?”
“Tất nhiên.” .Quản lý Trương còn nhớ rõ vẻ thất vọng của Thẩm Thanh khi về tay không hôm ấy .
“Thế bây giờ nó ở đâu?” Tới đây được vài ngày ,Thẩm Thanh không thấy tăm hơi bức tranh ấy đâu.
“Anh Hứa bảo gỡ xuống ,vì thế tôi đem cất nó vào phòng vẽ phía sau rồi.”
“Phòng vẽ?” Thẩm Thanh tò mò,”Ở đây có phòng vẽ à?sao tôi không biết?”
“Bây giờ gọi nó là 'mật thất' thì đúng hơn.
Quản lý Trương giải thích ,”Trước đây anh Hứa thường dùng nó ,nhưng rất lâu rồi không lui tới “.
Thẩm Thanh đắn đo rồi nói ,”Cô có thể dẫn tôi đến đó được không ?”.
Phòng vẽ của Khuynh Quyết ,có lẽ là một trong rất ít thứ liên quantới quá khứ của anh .
Thẩm Thanh được dẫn tới một cánh cửa nhỏ ở khúc rẽ cuối cầu thang của phòng trưng bày.Căn phòng rộng hơn chục m2 ,ánh sáng mờ ảo.
Quản lý Trương kéo rèm cửa ,Thẩm Thanh mới thấy những bức tranh được vải che kín .Tại một góc của căn phòng có đặt một giá vẽ được phủ một tấm vải trắng .
“Khuynh Quyết…Bình thường anh ấy không đến đây sao?” Thẩm Thanh vừa lấy tay lau lớp bụi lấm tấm bám trên chiếc ghế trước giá vẽ vừa hỏi .
“Ừm ,chắc cũng khoảng hai ba năm rồi .”
Thẩm Thanh chợt thấy buồn ,cô cố gắng quay đầu lại cười nói ,”Chúng ta ra thôi ”.
….
Buổi tối về nhà trước khi đi ngủ,Thẩm Thanh quay sang ôm lấy vai Khuynh Quyết .
“Em sao vậy?” Trong bóng tối ,Hứa Khuynh Quyết quay đầu hỏi.
“Em chợt nhớ ra anh còn nợ em một thứ .”
“Gì vậy?”
“Trước đây ,chẳng phải anh đã từng nói sẽ tặng em một bức tranh sao?”
“Ừ.”Hứa Khuynh Quyết nhớ lại ,đó là lần đầu tiên anh biết tên cô .Cũng nhờ việc mua tranh hôm đó mà anh mới biết đến sự tồn tại của người phụ nữ có thể đọc thấu tâm can mình .
“Những bức khác em đều không cần .”Thẩm Thanh chống cằm ,nhìn Hứa Khyunh Quyết trong ánh sáng mông lung ,”Em chỉ thích bức tranh đó”.
Hứa Khuynh Quyết trầm ngâm giây lát ,rồi mỉm cười nói.
“Em kiên quyết thế sao?”
“Vâng”.Thẩm Thanh gật đầu.
Hứa Khuynh Quyết mở mắt,khẽ nói :”Em không muốn biết người trong bức tranh là ai sao”.
“….Có nguyên mẫu không?” Thẩm Thanh không nghĩ đó là tranh anh chép của ai đó .
“Là mẹ anh.” Trong đêm tối ,giọng nói của Hứa Khuynh Quyết nhẹ nhàng và bình thản.
Thẩm Thanh sững lại ,cô nhớ đến cảm giác ban đầu khi nhìn thấy bức tranh .Cô muốn hỏi thêm nữa ,nhưng vừa mới định mở miệng nói thì thấy Hứa Khuynh Quyết năm quay lưng lại phía cô,nói “Ngủ đi”.Rõ ràng anh không muốn nói thêm về chuyện này.
Thẩm Thanh khẽ trả lời ,cô đem theo sự hiếu kỳ và ngạc nhiên của mình vào giấc ngủ.
Buổi sáng hôm sau ,đích thân quản lý Trương mang bức tranh đến .
Thẩm Thanh còn chưa thay đồ ngủ,cô ôm bức tranh chạy đến cửa phòng tắm .
“Anh đồng ý tặng em thật sao?”
“Ừm”.
“Anh nói với quản lý Trương lúc nào? Em có thấy anh gọi điện thoại đâu.”
“Lúc đó em còn chưa ngủ dậy.”
Hứa Khuynh Quyết bước ra, tìm tay cô rồi kéo đến ngồi bên mép giường .
“Cám ơn anh.” Thẩm Thanh cười nói.
Ngồi bên Hứa Khuynh Quyết ,cô cúi đầu ngắm nghía bức tranh .Đến giờ ,cô vẫn còn nguyên cảm giác đau thương man mác như lần đầu nhìn thấy nó.
Hứa Khuynh Quyết nói đó là mẹ anh ấy . Tại sao một người phụ nữ ngay cả khuôn mặt cũng không nhìn rõ ,đang đứng giữa khung cảnh đìu hiu lạnh lẽo ,tràn ngập đau thương và cô quạnh như thế .
“….Tại sao?” Thẩm Thanh dè dặt hỏi,”Tại sao anh lại vẽ một bức tranh như thế ?”.
Hứa Khuynh Quyết quay mặt lại ,khẽ nhíu mày.
Hôm ấy ,trong thang máy ,Thẩm Thanh nói với anh ,cô cảm thấy bức tranh toát lên sự cô đơn .
Có lẽ chính vì hai từ ấy màcảm giác của anh đối với một người gần như chưa quen biết bớt đi phần nào xa lạ.
“Bởi vì,đó là mẹ anh.” Rất lâu sau đó ,Khuynh Quyết mới nhẹ nhàng đáp.
Câu chuyện về sự giành giật trong gia đình quý tộc .Một người phụ nữ trẻ ,đẹp phải chịu ấm ức,day dứt không yên .Thẩm Thanh yên lặng nghe Hứa Khuynh Quyết kể lại .Trăm ngàn lần cô cũng không nghĩ rằng giọng điệu lạnh lùng ấy của anh cũng có ngày kể ra những câu chuyện đau thương ,buồn bã đến vậy.
“….Mãi đến năm anh năm tuổi mới cùng mẹ bước vào nhà họ Hứa.”Hứa Khuynh Quyết ngồi trên giường ,gương mặt lạnh nhạt thờ ơ quen thuộc .Có vẻ anh không mấy bận tâm với thân phận là con riêng của mình .Chỉ khi nhìn thấy đôi mày chau lại ,mới biết anh đang chìm đắm vào ký ức .
“Ngày ấy vợ cả của ba anh ,cũng chính là mẹ của Man Lâm,lâm bệnh qua đời .Thế là không lâu sau đó ,mẹ anh được chọn làm người thế chỗ .” Đôi mi Khuynh Quyết cụp xuống ,khóe môi khẽ động đậy thành một cử chỉ mỉa mai,tiếp tục nói :
“…Một người đàn bà ,có thể cam tâm tình nguyện sinh con cho người mình yêu mà không cần đòi hỏi cưới xin .Cuối cùng,dù có thể danh tính ngôn thuận nhưng chẳng bao lâu sau cũng phải chứng kiến cảnh chồng mình một lần nữa se duyên cùng người khác .Thế nên,trong mười năm sau đó ,việc duy nhất bà có thể làm là ngày ngày sống trong đợi chờ ,khắc khoải.”
…
Những tia nắng mặt trời của buổi sáng mùa đông chiếu vào phòng .Qua lớp rèm cửa mỏng vàng nhạt ,Thẩm Thanh nhìn những vệt nắng ấm áp ,lòng man mác buồn .Một người phụ nữ truyền thống coi tình yêu là lẽ sống, lại bị chính người mình yêu phó mặc ,đó có lẽ là điều đau thương ,tuyệt vọng nhất .
“Vậy còn anh?” Thẩm Thanh nắm chặt tay Khuynh Quyết hơn, khẽ hỏi,”Ngày ấy anh có bên mẹ không?”.
Hứa Khuynh Quyết gật đầu ,”Khi anh mười lăm tuổi thì mẹ qua đời ,vì vậy anh sang Anh du học “.
“Vì vậy, đây cũng là nguyên nhân khiến quan hệ của anh và ba không tốt?”
“Cũng một phần thôi.” Giọng nói của Hứa Khuynh Quyết trở lại vẻ lạnh nhạt, "Từ nhỏ quan hệ của anh và ông ấy đã không tốt. Ông ấy thích có đàn bà,trẻ nhỏ xung quanh để mua vui ,chọn lựa. Anh là người duy nhất không muốn lấy lòng ông ấy “.
“…Vì thế, anh trai anh theo kinh doanh, còn anh lại đi theo con đường nghệ thuật.”
“Ừ.”Đó cũng chính là lý do mà sau này anh thường bị đại gia đình họ Hứa quát mắng, ghét bỏ.
Thẩm Thanh yên lặng nhìn gương mặt lạnh lẽo mà anh tuấn của Khuynh Quyết .Điều làm cô khó hiểu chính là, cho dù cô – một người quen biết anh chỉ mới nữa năm – lại có thể dễ dàng tiếp nhận, thấu hiểu những lựa chọn và bản tính c
Lượt xem :