XtGem Forum catalog
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái

3 xẻng thôi ha ! – Tiểu Mai cười cười chắp tay.
- Ừa, hì, N đổi cho Mai chơi mà ! – Tôi chìa hết 5 xẻng cho nàng.
Tiểu Mai thả xẻng đầu tiên vào và chăm chú quan sát, tôi với thằng S hồi hộp dòm mà ngao ngán lắc đầu, y như dự đoán, chả lọt ra được xẻng nào . Rồi 2 thằng đợi dài cổ mà vẫn ko thấy nàng thả thêm xẻng nào mà cứ suy nghĩ mãi, bọn tôi chả hiểu trò này có gì cần suy nghĩ, đến tôi giỏi Toán thế còn ko làm gì được nữa kìa. Nhưng mà cái sự đời nó ko đơn giản vậy, giỏi nhưng cần phải đúng chỗ, Tiểu Mai thả tiếp xẻng 2 vào và ngay sau đó nàng thả thêm xẻng 3, 2 xẻng rơi xuống mặt tủ chạm nhau rồi có 1 xẻng nằm chồng lên đổng xẻng phía trước, thanh sắt gạt đến…
- Xủng xẻng….! – Tôi với thằng S há hốc mồm ngạc nhiên ko để đâu cho hết.
Tổng cộng có 21 xẻng rơi ra từ trong tủ kính, thằng S cứ dụi dụi mắt mà xem lại cho rõ, tôi thì chẳng còn tin vào mắt mình nữa.
- Sao..sao mà hay vậy bạn ? – Thằng S hỏi.
- Hì, may mắn thôi ! – Tiểu Mai cười đáp.
- Thánh, chẳng tin được, Mai chơi lần đầu đã vậy, chơi thêm chút chắc thằng S dẹp tủ này quá ! – Tôi lắc đầu.
- Bậy mậy, còn làm ăn chứ ! – Nó trợn mắt.
- Hì, mình ko chơi nữa đâu, N lấy xẻng này chơi mấy game kia đi ! – Nàng nháy mắt.
Nhưng tôi đời nào chịu thua, tôi ôm mớ xẻng đến tủ kính quyết tâm thực hiện kỷ lục mới, thằng S cổ vũ đầy hào hứng, nó cũng tự lấy thêm xẻng chơi luôn.
- Bye, về đây ! – Tôi chào thằng S, mặt tôi dài ra như trái dưa leo.
- Ờ, bye 2 người ! – Mặt nó cũng y chang tôi, lần đầu tiên chủ quán và người chơi mặt mày y chang nhau, thê thảm như 2 con bạc thua sạch tiền.
Tôi với thằng S thả tổng cộng hơn 50 xẻng mà chỉ ăn mỗi 8 xẻng, còn thua cả Tiểu Mai thả 3 xẻng ăn 21 xẻng, dọc đường đi thỉnh thoảng tôi cứ lắc đầu thở dài mãi, Tiểu Mai biết ý cười tế nhị phía sau.
- Giờ kiếm gì ăn khuya đi ! – Tôi lại đưa ra gợi ý tiếp theo.
- Ừa, được đó ! – Tiểu Mai hớn hở đồng ý.
- Vậy ăn gì nè ? – Đàn ông con trai thì phải galang, đi ăn phải để con gái gọi món, đó là tôn chỉ của tôi.
- Ăn kem nhé ? – Nàng buông 1 câu mà tôi nghe như sấm nổ ngang tai.
- Kem á ? – Tôi hỏi lại cho chắc, đêm khuya tí sương xuống lạnh thêm mà ăn kem chỉ có nước vĩnh biệt mấy cái răng.
- Ừa, hì hì ! – Tiểu Mai hấp háy mắt cười tươi.
Tôi chẳng từ chối được đằng nào cả, thà rằng nàng hỏi lại hay là ăn gì khác thì tôi còn được quyền góp ý, chứ nàng chốt 1 câu khẳng định của khắng định thế này rồi lại còn cười rạng ngời thế kia thì ai mà nỡ làm trái ý được, đằng nào bữa nay tôi cũng đã xác định là cho Tiểu Mai chọn hết.
Chạy lòng vòng mãi mới tìm ra được 1 tiệm tạp hoá có tủ kem phía trước mà mở giờ khuya, tôi dựng xe rồi bước vào.
- Còn bán kem không bác ? – Tôi hỏi mà thầm nghi ngờ ko biết ông bác này còn đủ tỉnh táo bán hàng hông đây.
- Ớ…mua gì con ? – Y chang, ông bác chủ tiệm đang gật gà gật gù thì giật mình.
- Có bán kem ko bác, kem ốc quế hoặc kem ly cũng được ? – Tôi ngán ngẩm.
- Ừ có, cứ lựa đi con ! – Chủ tiệm dụi dụi mắt.
Tiểu Mai chọn kem ốc quế dâu, tôi tần ngần chút rồi chọn cây giống hệt nhưng là vị socola, rồi tôi đèo nàng ra đường biển, lựa băng ghế ngay chỗ khuất gió để đỡ lạnh.
- Thật là giờ này ăn kem mà Tiểu Mai ko lạnh à ? – Tôi ngạc nhiên quay sang hỏi.
- Không, ấm lắm ! – Nàng nhìn tôi nhoẻn miệng cười.
Tôi tặc lưỡi lắc đầu, con gái rõ là khó hiểu, buổi đêm ăn kem mà lại bảo ấm thì có mà…ấm đầu, tôi thì đang lạnh tê tái vì sương đêm đang dần xuống mà vẫn phải cố ra vẻ là ta đây kim cang bất hoại thân, bi nhiu đây đã nhằm nhò gì chứ, còn Tiểu Mai thì trông chả có gì là lạnh. Mà cũng đúng, chính tôi dặn nàng khoác thêm áo rồi mà, thân tôi mỗi cái thun trong với sơmi ngoài thì trách ai được nữa.
- Ngon, biết vậy nãy mua thêm 2 cây ! – Tôi cố mạnh miệng nói cứng.
- Thật hở ? – Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ, nhiêu đây… pình phường…thôi ! – Bỏ mịa cái miệng chết tiệt, tự nhiên lại run lên đúng lúc này.
- Hì, N run cầm cập rồi kìa, về nhà Mai cho ấm ! – Nàng đưa tay che miệng, nhưng ánh mắt rõ là đang cười.
Tôi cũng chả hiểu sao cũng bật cười thành tiếng theo, rồi dọc đường về hai đứa cứ nhắc lại rồi cười suốt chuyện khi nãy, tôi tự nhiên quên luôn cái lạnh, đem hết bản lĩnh tiếu lâm ra mà kể đủ chuyện đấu láo trên đời, Tiểu Mai cứ gọi là rạng ngời khuôn mặt suốt buổi. Đường phố 2h khuya vắng lặng như tờ, mỗi bọn tôi là như đang sống giữa ban ngày mặc ai ngủ thì ngủ, chứ đây vẫn chơi giỡn như thường.
- Đố N nha, 3 kg sắt với 3 kg bông, bên nào nặng hơn? – Tiểu Mai khẽ giật tay áo tôi.
- Dễ ợt, cả hai bằng nhau ! – Tôi tin vào toán học, số liệu là số liệu, chính xác là tuyệt đối.
- Vậy 1kg sắt với 1kg bông cũng nặng bằng nhau luôn đúng hem ? – Nàng nghiêng mái đầu nhìn tôi vẻ tinh nghịch.
- Dĩ nhiên rồi , cùng giống số liệu thì đều y chang nhau hết mọi tính chất và mọi tác nhân có thể gây ra ! – Tôi đáp đầy tự tin.
- Vậy….cái nào rơi vô đầu đau hơn ? – Tiểu Mai nheo mắt.
- Ơ…thì… ! – Tôi cứng họng, rõ là câu này oái ăm quá thể, 1kg bông thì to tổ tướng, có rớt xuống cũng chả chết ai vì trọng lượng phân tán ra theo kích thước rồi, nhưng 1kg sắt thì nhỏ mà lại nặng, rớt trúng có mà toạc đầu . Nhưng vừa nãy lỡ chốt hạ 2 bên y xì nhau rồi, giờ trả lời thì khác gì tự mình vả vô mồm mình.
- Hì hì, câu khác ha, nhà toán học ! – Nàng vờ ngước lên suy nghĩ.
- Ừa, lần này sẽ khác ! – Tôi đáp chắc nịch.
- Hỏi đáp nhanh nha, Mai hỏi là N trả lời liền đó ! – Tiểu Mai giao kèo.
- Không thành vấn đề ! – Tôi liếm môi.
- Chuột gì có 2 chân ? – Nàng hỏi.
- Ơ…. Chuột là động vật bốn chân mà ! – Tôi ngạc nhiên.
- Chuột Mickey đó N, hì hì ! – Tiểu Mai cười cười.
- À, ra vậy , đúng là đố vui ! – Tôi lắc đầu.
- Tiếp, vậy vịt gì có 2 chân ? – Nàng làm mặt nghiêm trọng nhưng ko giấu vẻ đùa cợt.
- Dễ ợt, vịt Donald ! – Tôi phổng mũi, tin chắc đây sẽ đúng.
- Vịt gì lại chẳng có 2 chân, hi hi ! – Tiểu Mai cười khúc khích.
- Èo…ơi.. ! – Tôi lắc đầu chịu thua – Vậy để N đố Mai, con gì càng to càng nhỏ ?!
- À, con cua, 1 càng to 1 càng nhỏ ! – Nàng thản nhiên đáp.
- Vậy …cái gì càng nhỏ càng cao ? – Tôi cười đểu.
- Cái gì nhỉ ? – Tiểu Mai nhíu mày đăm chiêu.
Tôi thong thả đạp xe, nhấn nhá cảm giác lần đầu tiên nhìn Tiểu Mai toàn diện mà tôi biết đang suy nghĩ đầy thắc mắc, mãi đến khi tới nhà rồi nàng vẫn còn suy nghĩ, vẻ như chưa chịu thua tôi trong khoản đố mẹo.
- Đến nhà rồi, mở cửa nào tiểu thư ! – Tôi cười cười.
- Ơ…hì, ừ ! – Nàng giật mình bước xuống xe.
Vào nhà rồi mà Tiểu Mai vẫn còn ngơ ngẩn câu hỏi của tôi.
- Rốt cuộc là gì vậy N ? Mình chịu thua rồi đó ! – Nàng xịu mặt xuống nói.
- Hề hề, là máy bay, có phải khi nó bay càng cao thì ta thấy nó càng nhỏ ko ? – Tôi cười đểu dã man.
- Ah…N đố vậy ai mà giải cho được ! – Tiểu Mai khẽ dậm chân phản đối.
- Giải ko được thì mới đố chứ, khà khà ! – Tôi vênh mặt.
- Ứ…tí chơi tiếp, đợi Mai pha trà đã ! – Nàng lắc đầu nguầy nguậy.
- Ừa, hì hì, thì chơi thôi ! – Tôi khoái trá đáp trả.
Tôi ngồi bộ salon phòng khách, cũng đã khuya rồi nhưng cứ tỉnh queo chả hề biết buồn ngủ là gì, hồi hộp mong ngóng món trà đào của Tiểu Mai, nàng chỉ pha tôi uống 2 lần nhưng cứ gọi là nhớ mãi, vừa thơm vừa ấm, vị ngọt nhưng không gắt. Tôi ngước nhìn ra phía cổng, ngoài trời đã yên lặng tĩnh mịch, hương hoa sữa thơm ngát khẽ đưa tận mũi, cảm giác vừa…hạnh phúc vừa thanh bình, vả chăng đây là lần đầu tiên tôi ngủ nhờ nhà một người bạn, mà lại là con gái, tôi nhủ thầm bản thân bằng mọi giá ko được ngủ, cô nam quả nữ trong một nhà thì có lẽ khó tránh khỏi chuyện thị phi nếu để người ngoài phát giác, nhất là nếu em Vy mà biết thì tôi chỉ có nước ôm hận ngàn thu, vạn kiếp bất phục. !
Tôi ngồi đợi nghĩ vẩn vơ một chút thì Tiểu Mai đem lên cơ man nào là bánh ngọt các thứ với ấm trà gốm và 6 cái tách. Tôi trông cách nàng rót trà mà thích mê, vừa trang nhã vừa dịu dàng, Tiểu Mai dùng tay trái nâng cổ tay phải cầm ấm trà bằng 3 đầu ngón tay và nhẹ nhàng rót đều cả 6 tách.
- Có 2 người mà sao đến 6 tách vậy Tiểu Mai ? – Tôi thắc mắc.
- Hì, rót đều vậy để nước trà không khác nhau về độ đậm nhạt, nếu Mai rót N 1 tách, N uống hết rồi mình rót tiếp thì tách thứ 2 sẽ nhạt hơn tách thứ 1 !– Nàng từ tốn giải thích.
- Uống trà mà công phu vậy hở ? – Tôi gãi đầu.
- N thử miếng bánh này đi, rồi hẵng uống trà ! – Tiểu Mai chìa cho tôi một cái bánh nhỏ màu xanh ngọc bích.
Bánh rất ngon, dẻo thơm mà lại không gắt mùi đường, tôi trước giờ chưa ăn loại bánh nào như vậy, và cũng chưa thấy chỗ nào bán bao giờ.
- Bánh ngon quá, mua ở đâu vậy Mai ? – Tôi tò mò hỏi.
- Mình tự làm đó, N thích thì sáng mai mình gói cho N đem về ha ?! happy – Nàng cười tươi.
- Ừa, vừa đọc sách vừa ăn bánh này thì tuyệt ! – Tôi gật đầu lia lịa.
- Hì, bánh này chỉ là phụ, dùng để tăng hương vị của trà vào vị giác thôi, bây giờ N uống thử ngụm trà này đi ! – Nàng đưa tay về phía mấy tách trà.
Quả thật lần uống trà này có khác hơn hẳn, 2 lần trước tôi uống thấy trà vẫn thơm, nhưng lần này tôi cảm nhận rõ mùi trà thơm bốc lên tận mũi, nước trà ấm dần từ từ đến tận bên trong cổ, dư vị ngọt thanh vẫn còn lưu lại nơi đầu lưỡi.
- Tuyệt chiêu, ấm quá ! – Tôi xuýt xoa, thán phục Tiểu Mai sát đất.
- Ừ, lúc nhỏ mẹ hay dạy Mai pha trà với cắm hoa lắm, giờ thỉnh thoảng lúc rảnh mình cũng hay làm vậy ! – Nàng hấp háy mắt.
- Ai lấy được Mai chắc sung sướng cả đời, ngày nào cũng có trà uống bánh ăn, hề hề ! – Tôi vô tư nói trống không.
- Không có đâu ! – Nàng lắc đầu cười mỉm.
- Giờ làm gì ? – Tôi liếm môi hỏi.
- Hì, tuỳ N ! – Tiểu Mai tựa cằm nhìn tôi.
- Ừ… đánh cờ đi, cờ caro hén ?! – Tôi gợi ý.
- Được đó, để mình vào lấy giấy viết ! – Đoạn rồi nàng đứng dậy đi vào trong.
Tôi ngồi salon, hết bóc bánh rồi lại uống trà, công nhận sướng như tiên, chả cần tìm thiên đường đâu xa, khuya lạnh mà ngồi salon êm, có trà nóng với bánh ngọt thì nhất tôi rồi !
- Nhường Tiểu Mai đi trước đó ! – Tôi cực kỳ tự tin về trình cờ caro của mình, với những ngón 3 đường 5 liên tiếp luôn giúp tôi bất khả chiến bại suốt cấp 2 về loại cờ này.
- Ừ, đừng hối hận nha, hì hì ! – Nàng nói câu làm tôi đâm tự ái quá chừng.
Thế mà hoá ra lại đúng, qua 5 ván thua liên tiếp tôi hối hận thật, lần đầu tiên trong đời tôi thua cờ caro thê thảm đến vậy, tôi hết giương đông kích tây rồi lại điệu hổ ly sơn, liên tục tấn công trên khắp mặt…giấy, thế mà Tiểu Mai cứ từ tốn chặn mũi, rồi lâu lâu điểm vào vài chỗ mà tôi không ngờ đến, tôi đi từ thua đến thua , thất bại toàn diện.
- Haizz, sao cái gì Mai cũng giỏi hết vậy ? – Tôi buông bút dựa lưng vào ghế thở hắt ra.
- Chắc khuya rồi nên N mệt đấy ! – Nàng cười mỉm dọn giấy viết.
- Ko phải, còn cờ nào khác ko ? – Tôi nổi sĩ diện.
- Ừ…, cờ vây ? – Tiểu Mai e dè nhìn tôi.
- Cờ vây là cờ gì ? – Tôi trợn mắt.
- Là…, thôi, chắc giải thích lâu lắm, còn cờ tướng nữa ? – Nàng lắc mái đầu.
- Ờ được đó, lấy cờ tướng ra đi ! – Tôi quyết tâm rửa hận, đằng nào cờ tướng tôi cũng thuộc dạng có số má, từ nhỏ đã lê la quanh mấy bàn cờ tướng của người lớn đánh trong xóm, rồi luyện với ông ngoại, ít ra trước giờ tôi chưa từng gặp đối thủ cùng lứa.
Nhưng lần này tôi cẩn trọng hơn, lỡ Tiểu Mai lại toàn diện nữa thì có mà độn thổ, tôi đi cờ chậm rãi, thỉnh thoảng lại nhấm trà rồi gật gù suy nghĩ y chang ông cụ non, làm Tiểu Mai thỉnh thoảng cười khúc khích.
- Chiếu pháo trùng ! – Tôi gõ cờ đánh chách 1 tiếng.
- Ơ… hic ! – Nàng giật mình, sau đó nhận thua.
Trời ko phụ người tài mà, ít ra khoản cờ tướng tôi có thể hơn được Tiểu Mai, vậy nên những ván sau tôi toàn lựa những nước hiểm hóc mà đánh.
- Chiếu tướng bắt xe, sao đây, mất tướng hay mất xe ? – Tôi cười khoái trá.
- Ứ…, biết mình tệ rồi mà đánh mạnh tay dzạ, hic ! – Nàng bĩu môi.
Được thể tôi lại đánh hiểm hơn nữa, rồi thích thú nhìn Tiểu Mai tựa cằm đăm chiêu suy nghĩ, đôi mày nhíu lại bên làn tóc mai khẽ rũ xuống, gò má cao hồng lên, thỉnh thoảng nàng lại cắn môi do dự , ặc nghĩ đến đây tôi chẳng dám nghĩ thêm nữa, ko khéo nhìn riết rồi quên luôn em Vy thì khốn, thế nên tôi quyết định… phóng hạ đồ đao, sẽ đánh cờ nhẹ tay hơn để tránh tình trạng nàng cứ ngồi suy nghĩ với dáng vẻ mê hoặc nam nhân này.
- Sao thế ? Đầu bốc khói rồi kìa ! – Tôi cà khịa.
- Để suy nghĩ đi mà, hic ! – Tiểu Mai ngúc ngắc mái đầu.
- Ừ, có mà nghĩ đến mãn đời, hì hì ! – Tôi cười khổ, xem ra nàng ta vẫn chưa chịu phục.
Tôi tay chống cằm ngồi dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài đường, vắng lặng như tờ ko một bóng người, cũng phải thôi, giờ này có người ngoài đường hoạ hoằn là ăn trộm ấy chứ. Nghĩ lại ngày hôm nay cũng dài thật, mới vừa đi chơi với em Vy xong mà giờ đã ngồi nhà Tiểu Mai, cứ như đời thay đổi 180 độ, mà đúng là thức đêm mới biết đêm dài, chơi đủ trò nãy giờ mà trời vẫn chưa sáng.
Tôi ngồi tựa vào ghế nghĩ vẩn vơ một hồi rồi ngủ luôn lúc nào ko hay trong không gian yên tĩnh của buổi đêm, hương hoa sữa khẽ đưa miên man…
Tiếng đàn piano vang lên thánh thót, lúc nhanh lúc chậm, du dương mà kiêu hãnh, nhẹ nhàng mà tình cảm vang lên bên tai tôi, nghe cứ mờ mờ ảo ảo, nhỏ bé rồi từ từ lớn dần, có mùi thơm nhẹ nhàng đâu đó đưa lên mũi, tôi hé mở mắt rồi choàng tỉnh, hoá ra tôi ngồi ghế mà ngủ gật vậy suốt đêm, trên người là tấm chăn bông chắc có lẽ Tiểu Mai đắp cho, nhìn ra ngoài thì trời đã sáng.
- Chào buổi sáng , hì ! – Tiểu Mai đang ngồi đàn piano phía cửa sổ ngừng tay hỏi, trông nàng tươi tỉnh như chẳng hề thức khuya.
- Ơ tối qua N ngủ gật luôn à ? – Tôi dụi dụi mắt cười đỡ ngượng.
- Ừa, Mai suy nghĩ hồi lâu định chịu thua, ngước lên thì thấy N ngủ rồi ! – Nàng đứng dậy đáp ! – N rửa mặt đi !
- Ờ, hơn 7h30 rồi, chắc giờ N về luôn, nói với mẹ sáng nay về sớm mà ! – Tôi nhìn đồng hồ rồi tá hoả ra mình ngủ lâu dữ vậy.
- N ko dùng bữa sáng đã rồi hẵng về ? – Nàng ngước nhìn theo hỏi.
- Hì, để về bên nhà ăn luôn, mở cổng dùm N đi ! – Tôi rửa mặt xong rồi đi vội ra phía cổng.
Nhét gói đồ kẹp vào sườn đầm rồi tôi dắt xe ra ngoài, đường phố phía xa đã tấp nập người qua lại.
- Vậy N về nha ! – Tôi chào Tiểu Mai.
- Ừa, cảm ơn N nhiều lắm! – Nàng hấp háy mắt nhìn tôi đầy cảm kích.
- Đâu có gì chứ ! – Tôi ngượng ngập tránh nhìn nàng. – À mà chuyện này….
- Yên tâm, mình không kể ra ngoài đâu…. Nên Vy cũng ko biết đâu ! – Nàng cười nhẹ ngập ngừng nói.
- Ừ, vậy N đi đây, Mai vô nhà đi ! – Tôi cười yên tâm rồi quay lưng đạp xe đi.
Dọc đường về mà cái bụng tôi cứ réo ầm ầm, mong cho về nhà lẹ tắm rửa rồi đi ăn, à quên còn ông anh phát xít ở nhà nữa chứ, thể nào cũng túm đầu tôi ra mà quay cho 1 trận vì tội đi chơi qua đêm đến giờ này mới về, nghĩ thế tôi đâm chột dạ, chân tự nhiên đạp pê-đan chậm lại, cái bụng cũng ngừng reo, ra chiều uý kị viễn cảnh trước mắt!
Tôi vừa dắt xe trờ mặt vô nhà thì ông anh đã đứng cản địa trước mặt.
- Đi bùm bum cả đêm phê quá hả chú trai ? – Ổng cười nham hiểm.
- Ơ, đệ xin phép rồi mà ! – Tôi ngơ ngác.
- Xin cái đầu mày, tao còn chưa dám đi qua đêm ! – Nói rồi ổng ấn 2 nắm tay vô 2 bên thái dương tôi.
- Ahhhh…đau đại ca, thả ra ! – Tôi ôm đầu la oai oái.
- Cho mày chừa, đem xấp vải sang nhà thằng nhí đi, mẹ ở bên đó ! – Ổng thả tôi ra cười hể hả.
- Thì giờ đem nè, đau quá ! – Tôi nhăn mũi đáp.
- Ah thằng này lại còn trả treo à ! – Rồi ổng lại dứ dứ nắm đấm trước mặt tôi – Ủa cái gói gì đây ?
- Thì gói đựng xấp vải chứ gì ! – Tôi dắt xe vào nhà.
- Chứ cái gói này là cái gì ? A ùa, bánh ngon ta, ở đâu đây ? – Ông anh tôi nhanh tay mở bịch nhỏ dưới tay xe mà nãy giờ tôi chẳng để ý.
- Ơ…à, bánh nhà bạn gửi đấy ! – Tôi ngớ người ra rồi đoán chắc là của Tiểu Mai lúc sáng tôi còn ngủ nàng đã chu đáo gói lại rồi treo sẵn dưới tay xe.
- Ưm…ngon, đi đưa đồ đi, gói này tao thầu ! – Ổng nhai ngoàm ngoạm đầy họng.
- Để phần cho mẹ nữa đấy ! – Tôi lắc đầu cười khổ.
Tắm rửa cơm nước xong xuôi, tôi lên lầu nằm nghe nhạc rồi định đánh một giấc đến chiều cho khoẻ người. Mà nghĩ lại dạo này tôi đi chơi dữ thật, cũng chẳng sao, học hành kết quả tốt thì cứ ăn chơi thả giàn thôi, đúng là từ dạo quen em Vy xong thấy đời tươi lên hẳn, biết thế nào là có bạn gái, rồi việc tốt nối tiếp việc tốt, quen bạn quen bè, lại còn được gặp lại Tiểu Mai mà hè lớp 9 tôi cứ ngỡ sẽ chẳng có cơ hội làm quen, cuộc đời cứ vậy thì quá tốt rồi, mong muốn gì nữa đâu.
Nhưng cái sự đời nó chẳng đơn giản như vậy, tình trạng bình yên chỉ kéo dài đến ngày thứ bảy của tuần sau đó, và kéo theo đó là cả đống chuyện xảy ra mà tôi ko biết gọi là tốt hay xấu nữa.
- Ừ thì mình muốn là xoá đấy ! – Vy đang đứng trước bảng nói đầy vẻ thách thức.
- Bạn nói ngang quá vậy ?! – Tiểu Mai ở đầu dãy bàn trái nhăn mặt đáp.
- Mai đứng lại đây nói chuyện với tôi ! – Em Vy bực dọc.
- Mình về chỗ ngồi, bạn lấy quyền gì cấm mình chứ ? – Tiểu Mai ngước mắt lên nhìn vẻ không cam chịu.
Lần đầu tiên 2 người cãi nhau chẳng ai chịu nhường ai, dù phần lí lẽ đúng đắn có vẻ nghiêng về em Vy, nhưng phần số đông ủng hộ lại nghiêng về Tiểu Mai.
Đầu đuôi cũng tại thằng T, 15 phút đầu giờ sinh hoạt thứ 2 là đọc báo, thứ 3 đến thứ 6 là truy bài, thứ 7 là tập bài hát hoặc đọc báo cũng được, nhưng nếu sinh hoạt sai chủ đề như thứ 3 mà hát hò là sẽ bị trừ điểm xếp loại. Hôm nay là thứ 7, em Vy sau khi viết lời bài hát trên bảng thì bày cho cả lớp tập, đại khái bọn tôi cũng chẳng ham hố gì vụ này, nhưng được cái là khỏi mất công truy bài. Sau khi Vy đã bày qua hết 1 lượt, lúc cả lớp đang nhìn lên bảng hát theo cho quen giai điệu thì em ấy lên phòng giám thị để lấy sổ đầu bài về rồi sẽ hát tiếp. Nhưng em Vy vừa đi khỏi thì thằng T ở dưới liến thoắng :
- Trúc Mai ơi, sửa dùm lớp bài Anh văn hôm bữa cô Hiền cho được ko ? Tí nữa có tiết mà bài đó khó quá !
- Ừ đúng đó, sửa dùm đi Mai ! – Nhỏ Y phụ hoạ.
- Nhưng…đang giờ sinh hoạt hát mà ? – Tiểu Mai chần chừ.
- Sửa nhanh mà, viết ra chút thôi ! – Thằng T vẫn cương quyết.
Gần trọn lớp đều nhao nhao lên đồng ý, tôi thì chả buồn quan tâm vì có sửa hay không cũng vậy, kiểm tra miệng có 2 lần mà hết 2 lần tôi ăn zero rồi, giờ gỡ chỉ trông chờ vào kiểm tra 1 tiết nên không phụ hoạ theo.
Thế là Tiểu Mai cầm vở bước lên bảng, lấy phấn viết bên dưới lời bài hát của em Vy những câu trả lời trong bài tập cô Hiền, cả đám ở dưới hí hoáy chép lấy chép để. Mới được 2 phút thì em Vy bước vào.
- Ơ Mai làm gì vậy ? Bữa nay đâu phải giờ truy bài ! – Vy ngạc nhiên.
- Ừ…nhưng mấy bạn bảo Mai sửa dùm, chút có tiết Anh văn mà ! – Tiểu Mai cắn môi đáp.
- Không được, vậy là sai quy định rồi, bạn là l
<<1 ... 1213141516 ... 61>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 114
Trong tuần: 709
Trong tháng : 114
Tổng Lượt: 381963
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt