Polaroid
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái

đó cũng bị bệnh nằm trên lầu 7 chứ, hic!
Tôi lắc đầu chán nản ông trời khéo sắp đặt, rồi tới vặn vòi nước ấm cho rót vào bình. Mà lúc nãy cũng quê thiệt, chưa gì đã tự phán là Tiểu Mai tới thăm mình, làm gì có chuyện ba tôi cho số lầu số phòng chứ, thiệt là ngu hết sức, bây giờ chắc nàng ta đang nghĩ mình tưởng bở mất rồi ! Tôi tự cốc đầu rủa mình ko thương tiếc, ơ mà cũng lạ, khi nãy Tiểu Mai bảo chút nữa gặp lại mà tôi lại quên chưa nói cho nàng số phòng tôi nằm mất rồi, hic hic, lại ngu tập 2 !
Tôi lò dò mở cửa phòng bước vô và suýt nữa là buông luôn cái ấm phích xuống đất, Tiểu Mai đang ngồi cạnh người cô mà hôm giờ kế bên giường tôi.
- Ơ…sao…ra….! – Tôi đứng bất động ú ớ thốt ra mấy từ ngớ ngẩn.
- Ra đây là cậu bạn con hay kể à Mai ? – Cô này cười cười nhìn Tiểu Mai.
- Dạ…! – Tiểu Mai đỏ mặt gật đầu.
- Cô…là cô của Mai ạ ? – Tôi gãi đầu bước tới gần.
- Ừ, nãy bé Mai nó vào nói là cô ở cùng phòng với bạn nó, ra là cháu ! – Cô nhận lại phích nước ấm – Cảm ơn con nha !
- Dạ.., ko có gì đâu cô ! – Tôi vẫn còn đang trong trạng thái ngu học.
- Nãy Mai nhìn N cầm ấm nước là biết N ở phòng 402 rồi, cái phích này Mai đem từ nhà lên mà ! – Tiểu Mai vuốt tóc nói.
- Ừ…ra vậy, hèn gì ! – Tôi ngớ người hiểu ra mọi sự, rồi đi lại phía giường ngồi xuống.
- Vậy là học xong Mai lên đây luôn à ? – Tôi hỏi vẩn vơ.
- Ừ, ban ngày thì có anh họ ở lại đây chiều về, còn mình học xong mới lên ở buổi tối rồi ngủ lại với cô ! – Nàng nhìn tôi nói. – Còn N ở với ai ?
- À, mẹ N, giờ đang về nhà rồi, chút lên ! – Tôi quệt mũi. – Mai ngồi chơi đi ha, N ra ngoài hóng gió chút !
- Hì, mình thăm bệnh chứ đâu phải đi chơi ! – Nàng phì cười.
- Ơ….ừ…thì vậy ! – Tôi ngượng ngập vì cái sự nói ngu của mình.
- Con đừng trêu bạn ! – Cô của Mai nói trách.
Ra ngoài cho tự nhiên chứ ngồi trong phòng biết nói gì bây giờ, hôm giờ Tiểu Mai đâu có thèm nói chuyện với tôi, may là hôm nay bị bệnh xem như trong hoạ có phúc, cuối cùng cũng bắt chuyện lại với nhau được. Tôi đứng tựa lưng vô tay vịn hành lang, đứng ở lầu 7 nên gió thốc vào mát lạnh, vậy là giờ xem như ngày nào cũng gặp Tiểu Mai, ko biết nên vui hay là buồn đây nữa. Thật là cuộc đời có nhiều sự trùng hợp quá, hôm giờ tôi ở cạnh người cô Tiểu Mai đã kể mà ko biết, cũng may tôi chưa làm gì đắc tội.
Đứng nghĩ vu vơ được chút thì mẹ tôi tay xách bọc đồ bước vào, tôi lật đật chạy lại gọi :
- Sao ko nằm trong phòng mà ra ngoài đây ? – Mẹ tôi bất ngờ khi tôi đứng đằng sau.
- Mẹ, đừng chuyển phòng nữa , sáng mai khỏi nói với bác sĩ nha !
Tôi cười cầu tài trong khi mẹ tôi thì ngạc nhiên nhìn tôi như xem có phải đây là thằng con mình hay không khi mà chỉ mới vừa sáng nay nó còn nằng nặc đòi đổi phòng bệnh, bây giờ lại xoay 180 độ bảo là không !
- Vậy ra 2 đứa học chung lớp với nhau à ? – Mẹ tôi ngồi cạnh Tiểu Mai, tôi ngồi trên giường vờ ngây thơ.
- Dạ, chào bác ! – Tiểu Mai lễ phép chào.
- Trên lớp nó có quậy ko con ? ! – Mẹ tôi vẫn còn nhớ vụ tôi lớp 2 giả chữ ký.
- Ah…gì nữa ? – Tôi giật thót người.
- Hì, dạ ko đâu bác ! – Nàng phì cười vì điệu bộ vụng về của tôi.
- Trông cháu nhà cũng hiền mà chị ! – Cô của Tiểu Mai bên giường kia nói.
- Chị chưa biết đấy chứ, mới lớp 2 mà nó đã…. !
Mẹ tôi từ một người nuôi bệnh chuyển sang làm công tố viên, kể tất tần tật thành tích bất hủ của tôi ra cho Tiểu Mai và cô nàng nghe, cả 2 người cứ gọi là cười suốt, Tiểu Mai thỉnh thoảng lại nhìn sang tôi mà cười rũ rượi, tôi ngượng chín người, chỉ mong úp đầu vô gối mà trốn cho đỡ nhục.
- Chà, còn nhỏ mà vừa lém vừa có gan ! – Cô Tiểu Mai chọc.
- N còn đá banh bể bóng đèn nhà con nữa, hì hì ! – Kể cũng lạ, Tiểu Mai rất dễ bắt chuyện với mẹ tôi, 2 người như quen thân từ trước, giờ đã cười nói thoải mái.
- Có à con, cái thằng này….! – Mẹ tôi quay sang thì tôi đã ôm gối nằm xoay lưng lại.
- Tui là tượng, tượng ko biết nói chuyện, miễn tiếp ! – Tôi giả giọng ồm ồm.
- Này thì tượng, mày đá banh hư nhà bạn kìa con ! – Mẹ tôi véo vào tai của “ tượng đá “ đang nằm.
- Ai da, thì..lâu rồi mà ! – Tượng đá chịu đau ko nổi phải lên tiếng.
- Giờ nghe kể mẹ mới biết, từ nay khỏi bóng bánh gì nữa nhé ! – Mẹ tôi doạ.
- Ko sao đâu bác, N đá bóng hay nhất lớp con mà, hì hì ! – Tiểu Mai che miệng cười khúc khích, tôi thì mặt đỏ tía tai kế bên.
Bốn người chúng tôi ngồi nói chuyện đến khoảng 8h30 thì bác sĩ với y tá lại lên khám bệnh một lượt nữa, cụ già giường đối diện có vẻ đã tỉnh táo hơn, không còn giãy giụa hay có ý tránh né lúc bác sĩ khám nữa, cô của Tiểu Mai thì nghe bảo chừng khoảng vài ngày nữa là có thể xuất viện, nghe tới đây tự nhiên tôi cảm thấy hụt hẫng sao đó.
- Chắc con ko có bệnh gì bác ơi ! – Tôi khẩn khoản nói với bác sĩ, ngồi dậy ra vẻ tỉnh táo để mong ổng cho về luôn.
- Còn cần phải theo dõi thêm cháu à ! – Ổng nói rồi dặn y tá cho tôi loại thuốc gì đó, đoạn rồi lại quay đi ra.
Tôi lắc đầu cười khổ, Tiểu Mai nheo mắt chọc :
- Hay N học căng thẳng nên trốn vô đây nghỉ dưỡng ?
- Ừa, ai chứ thằng này thì dám lắm ! – Chẳng dè mẹ tôi lại tán thành luôn.
Tôi rụt cổ chui vô mền nằm nghĩ sự đời đen bạc, thằng con quý hoá thế mà mẹ tôi nỡ lòng nào đem hết tiểu sử ra kể cho người ngoài nghe, giờ lại theo lời người ta mà ko tin tôi nữa, nghĩ đến đâu tôi cuộn tròn người lại tự kỷ đến đấy, bên tai vẫn nghe giọng Tiểu Mai giỡn :
- Sắp thành kén con nhộng rồi kìa N ơi !
Lúc tôi mở mắt ra thì đèn phòng đã tắt, nhìn phía cửa sổ thì trời đã tối hẳn, bên dưới vắng lặng, chắc là về khuya rồi, y chóc đồng hồ đã điểm 11h30 tối.. Nhìn bên cạnh thì mẹ tôi đã ngủ, cô của Tiểu Mai cũng vậy, tôi lồm cồm bò ra khỏi giường rồi cầm cái ly ra ngoài định lấy nước lạnh uống cho mát, chứ hôm giờ toàn phải nốc nước ấm. Đi ngang giường cá nhân của Tiểu Mai, tôi có ghé mắt một chút nhìn sang, thì thấy ko có nàng, quái, đêm hôm ko lẽ cũng khát nước giống mình sao cà !
Vừa ra khỏi phòng đã thấy Tiểu Mai ngồi đọc sách ở ghế đá dọc hành lang, tôi rót nước rồi lững thững lại gần ngồi xuống cạnh nàng.
- Ko ngủ nữa à N ? – Tiểu Mai giật mình quay sang.
- Ừ, vừa dậy cái tự nhiên tỉnh luôn ! – Tôi hớp ngụm nước mà thấy buốt cả cổ họng – Tiểu Mai ko ngủ được hay sao mà ra đây ?
- Ko, tranh thủ ôn lịch sử với địa lý chứ, 2 tuần nữa thi học kỳ rồi ! – Rồi nàng chìa cuốn lịch sử dày cộm ra.
- Èo, nhìn là N muốn chạy làng rồi, chắc bữa đó học tủ quá ! – Tôi rụt cổ đáp.
- Hì, nói như N thì lấy ai mà biết lịch sử nước nhà ! – Tiểu Mai nói nhẹ mà tôi nghe như nàng cầm dao chọt thẳng vô lòng…tự hào dân tộc của tôi.
Và lại yên lặng, như một khoảng lặng thường có giữa 2 đứa, chúng tôi chẳng biết nói gì thêm, phải chi nàng cũng nói chuyện với tôi thoải mái như với mẹ tôi thì dễ rồi, tôi cầm ly nước xoay xoay nhìn trời nhìn đất, Tiểu Mai vẫn cắm cúi xem bài.
- À, chuyện hôm bữa thuyết trình ấy, thật là…N ko muốn nói vậy đâu,..chẳng hiểu sao tự dưng lại đứng lên nói vậy ! – Tôi lúng búng bắt chuyện bằng cách ngu ngốc là gợi lại cái vụ hôm bữa.
- Ưm….hôm đó là mình sai rồi, thời gian đó cô Mai nhập viện phải mổ nên mình thức suốt, lo lắm, rồi bài vở rồi chạy lên xuống bệnh viện, sau thì nhằm hôm ấy Mai sốt nhẹ, nên có phần mất bình tĩnh lúc nghe Vy nói ! – Tiểu Mai gấp sách lại, thở dài nói.
- Ko, chẳng ai trách gì đâu, nhờ vậy mà…. ! – Tôi bụm miệng lại kịp thời.
- Nhờ vậy mà sao ? – Nàng quay sang hỏi.
- Thì nhờ vậy mà…2 người hết đấu nhau nữa ! – Tôi ỉu xìu thừa nhận.
- Ra vậy ! – Tiểu Mai đáp gọn lỏn.
- Mà Tiểu Mai siêng thật, học xong về nhà rồi lại đạp xe lên đây, xa lắc ! – Tôi lảng sang chuyện khác.
- N ơi, Mai đi taxi chứ đạp lên 1 mình gì nổi, nhà xa mà đi về liên tục thì mệt lắm ! – Nàng phì cười.
- Ừ nhỉ, chắc N bệnh thật rồi, đầu óc lú lẫn, hì hì ! – Tôi gãi đầu viện cớ để bào chữa cho cái sự ngu của mình. – Vậy N vào trước ngủ tiếp, chút sáng lại bị dựng dậy thì mệt.
- Ừa, Mai còn học bài, N ngủ ngon ! – Nàng gật đầu nhìn tôi.
Đoạn rồi tôi đứng dậy vào phòng, đi rón rén để ly nước lên bàn rồi chưa kịp đặt lưng lên giường thì đã nghe giọng mẹ tôi kế bên :
- Thằng khỉ, giờ mẹ mới hiểu sao mày ko chịu chuyển phòng !
- Ớ…mẹ còn thức à ? – Tôi giật mình kinh ngạc.
- Vừa tỉnh thôi, con uống nước sao ko lấy nước ấm ? – Mẹ tôi hỏi.
- Ây dà, ngán, uống nước kia mát hơn ! – Tôi đắp chăn ngang người – Thôi con ngủ, mai sáng sớm khéo chừng lại có y tá vô dựng đầu dậy !
Nhưng sáng đó chẳng có y tá nào vào sớm như hôm qua, tôi ngủ 1 mạch đến hơn 8h mới dậy, ngái ngủ vươn vai ngồi ngáp ruồi quên che cả miệng, quên luôn đang ở trong viện.
- Ớ…hớ…haizzz ! – Tôi ngáp muốn rách miệng, sảng khoái vô cùng.
- Đẹp mặt chưa kìa ! – Giọng Tiểu Mai bên kia, đang cười khúc khích.
Mở đầu buổi sáng ngày thứ ba trong bệnh viện như vậy đấy, chưa gì tôi đã tự trưng ra một hình ảnh kinh hoàng của mình cho Tiểu Mai thấy, đây chẳng gọi là ngượng nữa, mà gọi là nỗi nhục thiên thu, trúc Nam Sơn ko ghi hết tội, nước Đông Hải ko rửa sạch mùi. Báo hại đến gần trưa lúc Tiểu Mai chào mọi người về đi học thì tôi chỉ dám gật đầu cười trừ, chả dám nhìn nàng như mọi khi nữa. Nhưng thật tình, nghĩ sáng nào dậy cũng thấy Tiểu Mai trong phòng, tự nhiên tim tôi đập rộn ràng, cảm giác có gì đó thật khó tả, y như tôi với nàng đã là người một nhà vậy, cứ bồi hồi một lúc lâu !
Đến trưa, ăn xong tôi nằm đọc mấy cuốn sách truyện ngắn mà Tiểu Mai để lại trên bàn, nàng để lại tầm 5 cuốn mà toàn sách văn học nước ngoài, tôi lựa ra một hồi rồi chọn cuốn “ Kỵ sĩ không đầu “ đọc thử, vì dù gì nó cũng nổi tiếng, dè đâu mới được vài mươi trang thì tôi ngủ luôn lúc nào ko hay. Tầm hơn 3h chiều tôi mới dậy, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, mà đầu thì có vẻ lâng lâng không bình thường, nắng chiều hơi chói rọi thẳng vào mắt tôi.
- Sao nóng dữ vậy ? Mẹ tắt quạt à ? – Tôi làu bàu hỏi.
- Đâu có, gió quạt trần rồi còn cả ngoài cửa sổ mát lạnh thế mà, mày sao thế con ? – Mẹ tôi ngạc nhiên gấp tờ báo lại.
- Con cũng ko biết, tự dưng thấy nóng bức ! – Tôi với tay lấy ly nước, lạ là ly nước ở trước mặt mà tay cầm lại hụt, quơ trúng dĩa trái cây rớt lộp độp.
- Con nằm yên đi, mẹ gọi bác sĩ ! – Mẹ tôi nhận ra sự bất thường, vội đi ra ngoài.
Tôi nằm phịch xuống giường, mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà, chẳng hiểu sao ngủ một giấc dậy lại thấy đầu óc nhẹ tênh, tay chân thì vô lực.
- Con mệt rồi à ? – Cô của Tiểu Mai ngoái sang hỏi.
- Dạ, con hơi đau đầu ! – Tôi gượng nửa người dậy đáp.
- Ừ, vậy cứ nằm cho khoẻ, bác sĩ sắp vào rồi ! – Rồi cô nhìn ra ngoài cửa phòng xem đã có ai vào chưa.
Sờ trán, kẹp nhiệt kế, đo huyết áp một hồi rồi bác sĩ phán bệnh đã bắt đầu có triệu chứng, nhưng để biết là bệnh gì thì cần phải theo dõi thêm. Rồi mẹ tôi pha chanh nóng bảo tôi uống cho khoẻ, nhưng tự dưng hôm qua uống chẳng sao, giờ nước vào cổ tôi thấy cổ họng như khô khốc lại, uống nước mà như uống…xăng, vừa rát vừa buốt nơi yết hầu và vòm lưỡi.
Đến đây thì tôi bắt đầu thấy hơi lo lo, chắc có lẽ là bệnh thật rồi, chẳng qua hôm giờ nó nể mặt tôi nên chưa chịu bùng dậy, đến hôm nay thấy tôi có vẻ lơ là chuyện…điều khí vận công nên nó quyết định chơi tôi 1 vố, dù tôi chẳng biết nó đây là nó nào nữa !
Tôi nằm chút rồi lại ngủ, nhưng được một lúc thì lại thấy nóng quá mà giật mình dậy, nhìn đồng hồ thì đã gần 5h30, mẹ tôi đang ngồi nói chuyện với anh và cô Tiểu Mai, thấy tôi dậy nên lại quay sang.
- Con còn đau đầu ko ?
- Cũng còn, giờ rửa mặt chắc tỉnh táo hơn chút ! – Tôi lều bều đáp rồi mò vô WC.
Cơ mà đúng là tay chân vô lực thật, đi vài bước tôi đã thấy chân như đeo chì, cả người cứ uể oải đứng vững ko nổi, thấy rõ là nóng toát mồ hôi mà bật vòi nước ra thì lại lạnh như băng, tôi hoảng hồn đổi sang vòi nước ấm hắt vài tát nước vô mặt cho tỉnh rồi đi ra, ngồi trên gường thẫn thờ nhìn ra cửa sổ.
- N ơi, có bạn vào thăm kìa ! – Mẹ tôi gọi sau lưng.
Bạn nào nữa, mỗi Tiểu Mai biết tôi ở đây chứ lớp chỉ biết là tôi nghỉ bệnh thôi mà, Tiểu Mai thì mẹ tôi thừa biết là nàng vào đây thăm cô nàng chứ đâu phải tôi mà lại nói vậy, giờ này cũng tan học rồi, chắc Tiểu Mai vừa lên để thay ca cho ông anh đây mà. Nghĩ bụng rồi tôi quay lại, và há hốc mồm ra .
- Hì, khoẻ chưa N ? – Em Vy tay cầm bọc đường sữa đi tới.
- Chà, trông bộ thảm quá ! – Nhỏ H cười tít mắt phía sau.
- Hai cháu ngồi chơi nhé ! – Rồi mẹ tôi biết ý cầm ấm nước ra ngoài vờ lấy thêm để tôi gặp bạn bè cho thoải mái – Nằm đây nhé N, mẹ ra rồi về nhà chút tối lên!
- Sao…sao Vy biết N ở đây ? – Tôi vẫn còn ngạc nhiên.
- Trúc Mai nói cho tui, rồi tui mới nói cho Vy biết, học xong 2 đứa chạy thẳng lên đây luôn ! – Nhỏ H nhanh nhảu.
- À…ra vậy ! – Rồi tôi vô thức nhìn sang bên cạnh, Tiểu Mai vẫn chưa đến.
- Bệnh gì vậy N ? Có mệt ko ? – Em Vy ái ngại hỏi, chắc hẳn thấy tôi đang phờ phạc.
- Cũng chưa biết, nhưng khoẻ như voi ! – Tôi ráng nặn ra 1 kiểu cười mà tôi cho là của người đang rất khoẻ mạnh.
- Trông N kìa, cười còn ko nổi ! – Em nó rầu rầu.
- Hả ? – Tôi ngạc nhiên, hông lẽ nãy mình mếu sao trời.
- Chàng bệnh, nàng lo lắng cả buổi học ko được, ngây ngô cả buổi ! – Nhỏ H nghiêng đầu nhấn nhá từng chữ một.
- Ko giỡn đâu H ! – Em Vy đỏ mặt.
- Thôi tui ra ngoài cho mát đây, hì hì ! – Kể ra nhỏ H cũng tế nhị phết.
- Thiệt hông ? – Tôi cười cười hỏi.
- Thiệt gì ? – Vy thắc mắc.
- Thì…như H nói đó ! – Tôi hất đầu ra phía ngoài cửa.
- ….. chẳng thèm ! – Em nó chối mà đôi má đỏ lựng như phản biện tất cả.
- Haizz, vậy à ! – Tôi vờ than vãn, lắc đầu tặc lưỡi nói.
- Không….thì thật ! – Em ấy cúi đầu phụng phịu, lúc nãy dễ mà ko có người quen Tiểu Mai kế bên thì tôi đã búng chóc vô trán em nó rồi, nhìn yêu quá thể.
- Phải vậy chứ, hề hề ! – Tôi cười đểu, gắng ko nhăn mặt vì trong đầu vừa nhói lên 1 phát rõ đau.
- Rồi… chừng nào N xuất viện ? – Vy dè dặt hỏi.
- Chưa biết luôn, còn chưa biết bệnh gì mà ! – Tôi nhún vai đáp. – Hay là Vy cũng bệnh luôn, vô chung cho vui, hề hề !
- Ừ, để tối về chạy nhảy ra mồ hôi rồi tắm nước đá liền cho dễ bệnh, ha ? – Em ấy nói y như thật.
- Thôi, N giỡn, cho xin đi ! – Tôi rụt cổ.
- Rồi… chiều tối …Mai cũng ở đây à ? – Khẽ nói lí nhí.
- Ừ, dĩ nhiên, ngày nào học xong Mai vào thăm cô mà, đang nằm giường bên cạnh đó ! – Tôi kín đáo chỉ sang bên giường cô của Tiểu Mai.
- Rồi…hai người… ! – Lúc này tôi ghé sát tai, chú ý lắm mới nghe dc em ấy nói gì.
- Vớ vẩn, ko có gì cả ! – Tôi gạt phăng đi.
- Ừa… phải chi Vy cũng được vậy, phiền nỗi sợ bệnh viện lắm ! – Em nó rầu rĩ nói.
- Hì, sợ thì khỏi lên cũng được ! – Tôi cười cười đáp thực lòng, dù có hơi…buồn.
- Không…mai sẽ lên thăm nữa, N đem tập vở lên nhà, Vy lấy về chép bài dùm cho ! – Em Vy líu ríu nhìn tôi nói.
- Ừ, bảo sợ mà cũng lên, thôi thì ngày kia lên thăm lại cũng được, đi nhiều kẻo xỉu luôn thì khổ ! – Vừa buồn xong tôi lại thấy vui quá đỗi.
- Vậy ha ! – Em nó cười buồn.
Hai đứa ngồi nói chuyện thêm chút nữa thì nhỏ H vào ra ý bảo về được rồi, em Vy hấp háy mắt cười động viên tôi rồi ra ngoài phòng, ko quên nhắc tôi nhớ đem tập vở để vài bữa em nó lên lấy về chép bài, tôi cũng gật đầu gượng cười lại.
Vy với nhỏ H vừa về thì Tiểu Mai cũng bước vô phòng.
- Cô đói chưa ? Con lấy cơm ra hen ! – Nàng để cái cà-mèn lên bàn.
- Cũng chưa, con cứ để đó đi ! – Cô nàng lắc đầu.
Tôi nằm phịch xuống giường, đầu đau quá thể, trong người lại cảm thấy lạnh dần, da cứ nổi hột hột, sờ lên trán thì lại nóng ran, chắc sắp bệnh rồi đây !
- Mệt lắm à N ? – Tiểu Mai nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi.
- Ừm, hơi hơi.. ! – Tôi nhăn mặt chỉ tay lên đầu.
- Bác sĩ nói bệnh gì chưa vậy ? – Nàng ngồi xuống hỏi.
- Chưa, mà đau đầu vầy thì chắc là…vỡ não ! – Tôi gắng bông đùa một câu.
- Nói bậy ! – Tiểu Mai cau mặt.
- Hôm nay học có bài gì quan trọng ko Mai ? – Thấy nàng thế tôi ko dám giỡn nữa.
- Cũng chưa có gì, chỉ có cô Hiền cho làm kiểm tra 15 phút bất ngờ thôi ! – Tiểu Mai nhún vai đáp, xếp lại mớ sách tôi quăng bừa bộn trên bàn.
- Ớ…chết rồi, thế là sau này mỗi mình N làm lại à ? – Tôi ngớ người.
- Ừ, thì sao ? – Nàng ngạc nhiên.
- Thì…làm 1 mình ko có ai hỏi chứ sao ! – Tôi cụp mắt ôm đầu than.
- Lúc nào N khoẻ rồi thì Mai bày lại cho, không khó lắm đâu ! – Tiểu Mai nhoẻn miệng cười đáp.
- Được đó, chà, thế này ko khéo N giỏi nốt luôn môn anh văn ! – Tôi lim dim mơ mộng.
- Cũng có thể lắm, N học On your mark nhanh thế kia mà ! – Nàng tủm tỉm cười nhắc lại bí kíp kinh điển của tôi.
Ăn tối xong, mẹ tôi với cô của Tiểu Mai nói chuyện bàn nhau gì đó về mấy vụ trong bệnh viện, nàng ngồi cạnh tôi hí hoáy với tập vở, có vẻ là đang làm Toán, thấy vậy tôi chồm người nhìn sang.
- Toán à ? Cần N giúp gì ko ? – Tôi cười cười khi thấy nàng nhíu mày suy nghĩ.
- Ừa, N xem giúp mình bài này ! – Nàng chìa cuốn vở ra.
Chữ con gái đúng là đẹp thật, viết có lề có lối, công thức toán cũng dùng bút đỏ để nhìn có dễ, thước kẻ gạch thẳng hàng, chả bù với cuốn vở của tôi, bạ đâu ghi đó, nhìn 1 hồi rồi tôi tặc lưỡi xem bài toán Tiểu Mai vừa đưa.
Vâng, nàng thì giỏi toàn diện, Toán chắc chắn ko kém gì tôi, có khi còn hơn, nên hễ nàng đã nhíu mày suy nghĩ thì tôi chắc cũng phải vò đầu bứt tai, ấy là lúc còn trong tình trạng 100% phong độ, mà giờ đầu tôi thì lại đau, nhìn bài toán xong nghĩ được vài con số là đã thấy mắt hoa lên, tôi buông vở ra nằm xuống giường thở dài.
- Sao thế ? – Tiểu Mai ngạc nhiên hỏi.
- Bài này…chìa khoá giải nằm sẵn trong bài đấy, Mai nhìn kỹ lại đi, dễ mà ! – Tôi gãi đầu đáp bừa, chứ hông lẽ vừa đề nghị giúp đỡ rồi giờ bảo bó tay.
- Thật ko ?! – Nàng nghiêng mái đầu nheo mắt nhìn tôi.
- Ừ, thật mà, hãy tìm thật kĩ ! – Tôi vờ bí hiểm, chứ thực ra chẳng biết cóc khô gì.
- Ừa, để mình làm lại ! – Tiểu Mai gật gù, cười tủm tỉm.
- À, mà hồi chiều Mai đón taxi ko được à ? N thấy lên trễ hơn hôm qua ! – Tôi lảng sang chuyện khác chữa thẹn.
- Ko phải, mình ở ngoài nói chuyện với H, lúc 2 bạn về rồi thì mới vào ! – Nàng từ tốn đáp.
- Ừ…cảm ơn nhiều ! – Tôi nói vu vơ, như là nàng hiểu được thì hiểu, chứ hỏi tôi cảm ơn chuyện gì tôi cũng ko biết phải nói làm sao, chỉ là tự cảm thấy phải cảm ơn nàng thôi.
- Ừm…không có gì ! – Tiểu Mai vẫn nhìn vào vở.
Khuya ngày thứ ba trong bệnh viện, tôi đã thấy lạnh dần, nhưng mẹ tôi sờ trán bảo tôi rất nóng, cũng phải, kẹp nhiệt đến 38 độ, tay chân đã bắt đầu bủn rủn, đầu thì đau như búa bổ, nhắm mắt lại ngủ để bớt đau thì lại bứt rứt không ngủ được. Mẹ tôi đắp khăn ướt lên trán liên tục, Tiểu Mai hình như cũng thức khuya ái ngại nhìn sang,
<<1 ... 1415161718 ... 61>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 274
Trong tuần: 869
Trong tháng : 274
Tổng Lượt: 382123
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt