pacman, rainbows, and roller s
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái

Tôi nổ văng trời.
- Hì hì, được oy ! – Nàng cười rạng rỡ.
Tiểu Mai diện quần jean với áo sơ mi sọc xanh trắng, trông trẻ trung mà cũng chững chạc hẳn ra, tóc xoã dài kẹp mái để nửa hờ như mọi khi, nhưng vậy cũng đủ để trai làng trên đường ngước nhìn mê mẩn, tôi thì…khoái mê tơi, dù cảm thấy có hơi tội lỗi với em Vy. Chiều nay trời đẹp, trong xanh một màu và cao vút vì ít mây, gió mát miên man.
- Giờ qua rồi nấu ăn hở Mai ? – Tôi ngoái ra sau hỏi.
- Ừ, cũng ko biết nữa, mẹ N chỉ gọi bảo mình qua thôi ! – Nàng cười đáp.
- Tại thấy ở nhà chưa có gì hết, chắc phải nấu đấy ! – Tôi thật thà nói.
- Hì, chẳng sao ! – Nàng nghiêng mái đầu trả lời.
- Biết nấu ko đấy ? – Tôi hỏi ngu.
- Hứ, rồi N xem ! – Tiểu Mai nguýt môi.
- Đây mẹ ơi, con xong nhiệm vụ roài này ! – Tôi đi vào nhà nói vọng ra sau.
- Ừm ! – Mẹ tôi từ bếp bước lên – Ngồi nghỉ chút đi Mai, rồi bác cháu mình đi chợ !
- Dạ, con chào bác ! – Tiểu Mai lễ phép chào.
- Ừa, lấy nước cho bạn đi N ! – Mẹ tôi quay sang.
- Ớ….! – Tôi đứng ngẩn ra.
- Dạ thôi bác, con ngồi đợi cũng được mà ! – Nàng phì cười cái bộ ngơ ngơ của tôi.
- Con cứ ngồi chơi ! – Mẹ tôi cười với nàng rồi quay sang cau mặt với tôi – Mẹ bảo lấy thì cứ đi lấy, cái thằng !
- Dạ, dạ, để con ! – Rồi tôi mò ra sau bếp.
Ngồi nói chuyện hỏi thăm qua lại một hồi rồi hai người xách giỏ đi chợ, mẹ tôi đi trước, Tiểu Mai cầm giỏ đi cạnh bên, tôi làm bổn phận coi nhà, ngồi thẫn thờ trên ghế, toát mồ hôi hột nghĩ thầm.
- Nguy to, sao mà giống mẹ chồng với nàng dâu thế ?!
Được lúc rồi 2 người về lại, trong giỏ đầy cá thịt rồi rau cải những thứ, lại còn cả bọc bánh trái bên cạnh, tôi thất kinh thêm phen nữa, hông lẽ mở đại tiệc sao chứ !
Tiểu Mai xắn tay áo hăng hái làm bếp, hết chuẩn bị nguyên liệu rồi xem mẹ tôi nấu, lại có lúc nàng nấu còn mẹ tôi đứng xem, cười nói rộn ràng cả bếp, trông 2 người thoải mái và tự nhiên vô cùng, y như mẹ và con gái thứ thiệt. Đôi má nàng đỏ lựng lên vì lửa bếp, làn tóc mai dính bệt vào má do mồ hôi, mắt ánh lên rạng rỡ, mẹ tôi nhìn nàng ra chiều hài lòng yêu thích. Tôi ngẩn ngơ đứng xem một hồi rồi tặc lưỡi lên nhà trên ngồi, thế này đúng ý mẹ tôi quá rồi còn gì nữa.
- Úi chà, mùi gì thơm thế ? Nhà có khách à ?! – Ông anh tôi học về, dắt xe vô nhà.
- Ờ ! – Tôi đáp gọn lỏn, hất đầu ra sau bếp, ý bảo ổng ra xem rồi biết.
- Ớ…mẹ…ai đây ? ! – Y phốc, ông anh tôi ôm xe đứng như trời trồng.
- Bạn thằng N đấy, mẹ mời về ăn tối ! – Mẹ tôi ôn tồn đáp.
- Em chào anh ! – Tiểu Mai gật đầu cười lễ độ.
- Ừ…chào em ! – Ổng lắp bắp, cà lăm đến nơi rồi.
Rồi hấp tấp lôi đầu tôi lên lầu, đóng cửa phòng bắt đầu hỏi cung.
- Xinh gái quá vậy ? Thằng này khá ! – Ông anh tôi vỗ vai.
- Ờm, bạn cùng lớp ! – Tôi làu bàu đáp.
- Sao ? Tranh thủ lúc ba đi công tác dẫn về à ? Có tiến tới luôn không ? – Ổng nheo mắt tò mò.
- Bạn bình thường thôi pa, chẳng có gì cả ! – Tôi cau mặt khó chịu bước ra khỏi phòng.
- Ơ, thằng này láo, anh đang hỏi mà ! – Ổng gọi giật lại phía sau.
Mặc kệ, tôi cắm cúi đi thẳng, chẳng hiểu sao nghe ổng nói thế thì tôi lại thấy bứt rứt khó chịu quá thể. Mà cũng phải, tôi lúc này xác định Tiểu Mai là bạn mà, nghe vậy ko bực mình sao được chứ !
Bữa cơm tối thịnh soạn như đại tiệc nhà hàng, súp măng tây cua, càng cua rang me, bò xào xả ớt, bò hấp xắt lát cuộn rau, sườn heo xào chua ngọt, heo nấu đậu, rồi lại còn cả đống trái cây, nhưng tôi đặc biệt chú ý đến mấy dĩa bánh Tiểu Mai làm, tiên lượng rằng thể nào tí cũng có trà uống, khoái chí tử !
Mẹ tôi gắp thức ăn cho Tiểu Mai đầy trìu mến, 2 người cười nói rôm rả suốt bữa ăn, hết chuyện bệnh viện rồi sang chuyện gia đình nàng, rồi chuyển sang đề tài học hành của tôi trên lớp, lâu lâu tôi lại nhận được ánh mắt toé lửa của mẹ khi biết tôi lãnh 2 con dê-rô Anh ngữ, và Tiểu Mai thì ngơ ngác cứ tưởng tôi thú tội rồi, nàng nhìn tôi đầy…biết lỗi. Ông anh tôi bữa nay cũng có nhã hứng tám chuyện, cũng chen vào mà hóng, mỗi tôi là cắm đầu ăn lấy ăn để, ăn như chưa từng được ăn, lâu lâu ngước mặt lên cười khè một cái rồi lại chúi mũi vào chén cơm. Mà công nhận Tiểu Mai nấu ăn cũng giỏi, tôi ăn cơm của mẹ từ nhỏ nên món nào nàng làm tôi biết, cứ nhằm vô mà gắp, ăn đến lúc nứt bụng vẫn còn thòm thèm.
Xong bữa trà thơm phức với bánh ngon tuyệt, Tiểu Mai phụ mẹ tôi rửa chén dưới bếp, tôi với ông anh lên sân thượng ngồi hóng mát.
- Ợ…đói cũng khổ, mà no cũng chẳng sướng gì ! – Tôi xoa xoa bụng, hối hận vì khi nãy lỡ tọng nhiều quá.
- Mẹ có vẻ khoái nhỏ này rồi ! – Ông anh tôi gục gặc đầu phán.
- Ờm, biết hồi trong bệnh viện rồi ! – Tôi thở cái phì cho đỡ tức bụng.
- Chắc định cho về làm dâu, mày sắp có vợ rồi ! – Ổng cười đểu.
- Bậy bạ, đệ có bạn gái rồi ! – Tôi chối ngay tắp lự.
- Chẳng cần biết bạn gái mày là ai, chỉ biết mày ko chịu em này là ngu, phải tao năm nay ko thi đại học thì cũng hốt luôn rồi ! – Ổng ra chiều tiếc nuối.
Tôi tặc lưỡi thở dài, nhìn trời mà tự kỷ, hồi trước tôi cũng thích Tiểu Mai lắm chứ, nhưng khi đó nàng cứ như ghét tôi mà tránh mặt mãi, thế rồi giờ tôi thích Vy hơn, chỉ xem nàng là bạn thì chịu chứ biết sao giờ. Tôi tự biết một là một, hai là hai, thích ai ghét ai thì phải rõ ràng, chứ chẳng phải loại ỡm ờ như mấy thằng sở khanh mà tôi có dịp được biết , ai thích thì chúng nó cũng thích lại, bảo từ chối thì sợ con nhỏ buồn khổ, mà cặp với người ta cũng chẳng mất mát gì. Loại đấy tôi khinh ra mặt, chỉ muốn lợi cho mình mà không muốn chịu trách nhiệm bị ràng buộc khi thích một người, để rồi lúc con bé phát hiện ra nó đi với con nhỏ khác, thì mới nói là chỉ như bạn bình thường, lúc đó cả 2 con bé đều buồn hơn hết thảy, còn nó thì cái mặt cứ nhơn nhơn. Thế nên có câu trong bài hát gì ấy rất đúng, thà đau một lần rồi thôi, không thích cứ từ chối thẳng thừng, tránh dông dài để người khác tơ tưởng, hại người trước hại mình sau.
- Thưa bác con về ! – Tiểu Mai thưa mẹ tôi xin phép về nhà, vì cũng tối rồi.
- Ừ, hôm nào bác lại gọi điện, con qua chơi nhé ! – Mẹ tôi tiễn nàng ra cửa.
- Dạ, con đợi ! – Nàng cười ấm áp.
- Đưa bạn về cẩn thận đấy N ! – Mẹ dặn tôi.
- Con biết rồi mà ! – Tôi nhăn mặt, mẹ làm như tôi con nít mới tập xe không bằng.
- Chào anh, em về ! – Tiểu Mai quay lại chào ông anh tôi.
- Ừ, em về, cẩn thận thằng N đấy ! – Phút cuối ổng cũng muốn chơi tôi.
Nàng cười lỏn lẻn rồi ngồi lên sau xe, tôi đạp dông thẳng để tránh ở lại đêm dài lắm mộng.
- Hôm nay vui quá, lâu lắm Mai mới lại được ăn cơm gia đình thế này ! – Tiểu Mai cảm khái nói.
- Ừ, hì hì, Tiểu Mai nấu ngon ghê ! – Tôi hưởng ứng.
- Hi, bảo rồi mờ, còn nghi ngờ gì hem ? – Nàng nghiêng đầu nhìn tôi.
- Ây dà, tại hạ biết lỗi, từ giờ không dám nghi kị nữa ! – Tôi bông đùa.
- Anh của N nói chuyện vui ghê ha ! – Nàng hấp háy mắt.
- Èo…ổng hung bạo lắm, giả vờ đấy ! – Tôi rụt cổ.
- Hì hì, vậy mới vui chứ ! – Nàng lại cười, hôm nay tôi để ý thấy Tiểu Mai cười rất nhiều.
Đường phố vắng dần, ánh đèn vàng nhẹ trải dài con đường 2 đứa đi, tiếng cười nói rôm rả vang lên, và tôi cũng cười thật nhiều, rất thoải mái và yên bình.
- Đã đến nhà, mời tiểu thư quá bộ từ đây ! – Tôi giả giọng phim kiếm hiệp.
- Ừ, bản nương hồi cung, mời đại hiệp ra về ! – Nàng cũng đối đáp lại.
- Cáo từ, không cần tiễn ! – Tôi chơi luôn, chắp tay ôm quyền xá lệ.
- Hì hì, giỡn hoài, cho Mai cảm ơn cả nhà N lần nữa nha ! – Tiểu Mai cười dịu dàng.
- Ừm, có gì đâu, hôm nào lại qua chơi ! – Tôi vui vẻ đáp.
- Ừa, vậy N về cẩn thận, ngủ ngon ha ! – Nàng tựa cửa chào tôi.
- Dĩ nhiên, Mai cũng vậy ! – Rồi tôi đợi nàng bước vào nhà mới quay xe đi.
Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi mà lị !
Dọc đường về, tôi cứ băn khoăn mãi, hay là hôm nào dẫn em Vy về nhà thử, chẳng biết mẹ tôi có vui như với Tiểu Mai cả ngày nay không nhỉ ? Cũng chẳng biết em Vy có biết nấu ăn ko ta ? Và quan trọng là nấu có ngon ko nhỉ ? Gì chứ tôi là chúa kén ăn, ko vừa miệng là quăng đũa lật bàn như hoàng đế luôn ấy chứ, hề hề !
[size=14">Còn hơn 1 tuần nữa là đến tuần thi học kỳ 1, học sinh trong trường đã rục rịch lên kế hoạch ôn bài để thi cho tốt mà ăn tết thoải mái, 10A1 cũng vậy. Những lúc 15 phút truy bài đầu giờ được tận dụng triệt để cho các môn tự nhiên như toán – lý – hoá – sinh, thế nên tôi với bọn thằng L, thằng T làm việc hết công suất, giờ ra chơi cũng ngồi bàn mà giải đề cho mấy đứa khác. Bên Tiểu Mai cũng rầm rộ ko kém, cả đám bâu vào mà nhờ nàng giảng lại những câu chia thì và điền vào chỗ trống. Nhưng oái ăm một cái là bên em Vy lại độc nhất, vì nghe đâu em nó có soạn ra bí kíp tổng hợp tiểu sử tác giả- tác phẩm văn học cực kỳ ngắn gọn mà lại đủ ý, đảm bảo học xong thì ko max điểm cũng gần max, đó là theo lời quảng cáo của thằng C. Thế là dân tình đua nhau ầm ầm bu vô chỗ em nó mà chép lấy chép để, tôi nhìn cái đám hỗn loạn đó mà lắc đầu ngán ngẩm, mình chen vào chắc chúng nó đá văng xoáy mất, thôi kệ tự học cũng được.Dè đâu giờ ra chơi em Vy xuống chỗ tôi ngồi, chìa ra cuốn vở :
- Của N nè ! – Em ấy cười tình.
- Cuốn này đâu phải vở N ! – Tôi ngạc nhiên.
- Ừ thì vở Vy, nhưng chép sẵn mấy cái tiểu sử tác giả tác phẩm rồi này, N coi theo rồi học là được ! – Vy từ tốn giải thích.
- À…cảm ơn nha, chà, chu đáo quá ! – Chẳng phải đang giữa lớp thì tôi cũng liều chết ôm em nó luôn rồi.
- Ừa, nhớ học đấy ! – Rồi em nó quay lại chỗ ngồi.
- Nhất mày rồi, sướng thế ! – Thằng L nhìn tôi đầy ghen tị.
- Đây, cho mày chép này ! – Tôi hào phóng chia sẻ hạnh phúc với nó.
- Còn tao đâu ? – K mập hụt hẫng.
- Mày tí nữa tự có ! – Tôi làm Gia Cát Dự cho số phận của nó.
- Đâu ra ? – Nó ngơ ngác.
Tôi chẳng buồn trả lời, tiếp tục quay sang giải luôn bài toán cho đám đông nhí nhố trước mặt. Y chóc, giờ về nhỏ H lò dò ôm tập xuống, chìa cho K mập cuốn bí kíp chép tay như em Vy đã làm với tôi.
- Quả là thánh N, thần cơ diệu toán ! – K mập khoái chí tử.
- Hề hề, còn không gọi một tiếng sư phụ ! – Tôi phổng mũi.
- Sư phụ…con đói ! – Đời đen bạc, vừa giúp xong nó đã phản phúc ngay.
- Cạp đất mà ăn ! – Tôi quắc mắt rồi quay đi ra chỗ em Vy.
Mấy môn tự nhiên thì tôi chẳng lo, gần đến bữa thi đọc sơ lại các công thức là xong, đau đầu là mấy môn học bài với…Anh ngữ. Sau cái vụ mẹ biết tôi ăn 2 con 0 trả bài thì đã sạc tôi một chập và doạ lần này thi Anh văn mà ko 7 điểm trở lên thì cúp luôn tiền lì xì tết luôn, tệ hơn nữa là có thể bị cấm túc không chừng. Thế là tôi xoắn cả lên, gì chứ mấy cái ngữ pháp chia thì tôi cố mấy cũng ko nhét vô đầu nổi, nên ngẫm nghĩ một hồi tôi quyết định đi tìm sự trợ giúp, có 2 khả năng, một là Tiểu Mai, nàng thì English vô đối mà lại còn dịu dàng từ tốn, tôi thọ giáo nàng xong thì có khi thi 10 điểm luôn cũng chưa biết chừng. Khả năng thứ 2 là nhờ em Vy, English em nó cũng khá, ít ra toàn 8 điểm trở lên, mà tôi cũng chỉ cần có thế là đạt tiêu chuẩn mẹ tôi đặt ra, thế nên phân vân một hồi tôi quyết định ôm tập chạy qua nhà em Vy…tầm sư học đạo.
Đang đi trên đường thì tôi gặp K mập chở nhỏ H, cũng ôm tập vở.
- Ể, thiệt là tình cờ quá đó mà ! – Tôi dạo này nhiễm cái giọng lồng phim kiếm hiệp của thằng K mập.
- Ố, cho hỏi các hạ đang đi đâu đó hử ? – K mập dừng xe, chắp tay ôm quyền.
- Ây dà, tại hạ đang qua nhà Vy để học nhóm đó mà, chẳng hay hai vị đây có nhã hứng như tại hạ ko hử ? Chúng ta khởi hành luôn một thể ! – Tôi cười cười đáp.
- Ái da da, thiệt là trùng hợp quá đi mà, tại hạ với phu…ui da ! – K mập ôm hông vì bị nhỏ H véo rõ đau – Tại hạ với tiểu thư đây cũng đang trên đường tới chỗ mà huynh đài định đến đó !
- Dzậy thì được rồi, mời 2 vị dẫn đường, tại hạ sẽ trực chỉ theo sau ! – Tôi cố nín cười, thằng K bình thường oai là thế mà gặp nhỏ H thì sợ một phép.
Thế là cả 3 lò dò mò tới nhà em Vy, nhỏ H với K mập ban đầu định tới học nhóm môn Sinh, nhưng Vy thấy tôi năn nỉ ghê quá nên chuyển cả nhóm sang học English luôn. Cũng đỡ, Tiểu Mai được 10 phần anh văn thì Vy cũng được 7, 8 phần, nên giảng khá là dễ hiểu, tôi tuy dốt nhưng ko đến nỗi chậm tiêu, em nó dạy 5 cái tense thì lúc ra về tôi cũng đại khái nắm được 3 cái, còn từ vựng thì về nhà chịu khó học, thể nào cũng trên 7 điểm. Nghĩ bụng nên tôi yên tâm mà về nhà cơm nước xong leo lên lầu xem tivi.
- Gần thi sao ko thấy mày ôn bài thế hở con ? – Mẹ tôi hỏi.
- Èo, mấy môn tính toán con nhẩm tí là xong ấy mà ! – Tôi chủ quan khoát tay.
- Còn mấy môn học bài ? – Mẹ tôi vặn hỏi.
- Con ôn bữa giờ rồi, gần tới bữa thi đọc sơ qua là xong thôi !
Nhưng sự thật là tôi chưa tụng được chữ nào trong 2 môn Sử và Địa, chỉ mới ôn sơ qua môn Sinh và học kỹ môn Văn vì nể em Vy nhọc công chép bài. Ác nỗi gần đến ngày thi mà K mập với tôi vẫn giữ thói quen cũ, cơm chiều xong là mò ra tiệm net chơi đến hơn 9h30 mới chịu nghỉ, về nhà thì nhìn 2 cuốn Sử – Địa được vài chữ là ngáp, rồi quẳng sách lăn ra ngủ luôn.
Còn 6 ngày nữa là thi Sử – Địa, tôi cười khẩy :
- Dào ôi, thời gian còn nhiều chán, đi chơi cái đã !
Còn 5 ngày, K mập phủi tay gấp sách lại :
- Mấy đoạn này từ từ học là xong, nhanh thôi, qua rủ thằng N đi net cái, ghiền quá !
Còn 4 ngày, tôi vẫn chẳng thèm nhìn vô cuốn sách :
- Chà, tối nay tập cuối phim rồi, coi xong rồi học cũng chưa muộn !
Còn 3 ngày, K mập cười tí toét với nhỏ H, dù tôi biết nó đang bố láo :
- Học xong hết rồi, giờ tập trung ôn Văn với Sinh thôi !
Còn 2 ngày, tôi ôm cuốn sách mà đọc mãi chẳng vô vì buồn ngủ :
- Thôi mai quyết tâm học, giờ ngủ khoẻ, có ngồi thêm cũng chẳng được gì !
Còn 1 ngày, tôi nhận điện thoại, là giọng K mập :
- Ê chú, bữa nay Gunbound update phiên bản mới, cho chú 10 phút, anh qua liền !
Ngày mai là ngày thi, tối đó tôi tặc lưỡi bất lực nhìn 2 cuốn sách dày cộm trên bàn :
- Biết vậy hôm giờ học cho rồi, thôi kệ, từ giờ đến mai còn hơn 15 tiếng đồng hồ, 7 tiếng cho môn Địa và 8 tiếng cho Lịch sử là xong, ok, quyết tâm thật này !
Nhưng vẫn ko chiến thắng được lời gọi mời của K mập, 9h30 tôi với nó bước ra từ tiệm net, 2 thằng nửa cười nửa mếu, cười vì được chơi thả giàn, mếu vì biết còn cả đống bài đang chờ ở nhà, tôi ngao ngán thở dài, tự biết giờ chỉ còn một cách cứu vãn tình hình.
- Mày đang nghĩ cái gì đấy ? – K mập quay sang hỏi tôi.
- Tao đang nghĩ cái mày đang nghĩ đấy ! – Tôi nói bí hiểm.
- Éc, mày nghĩ gì nói tao nghe ? – Nó há hốc mồm.
- Mày nói trước đi ! – Tôi cười đểu.
- Như vầy, tao với mày ghi ra mảnh giấy, rồi so với nhau ! – K mập quệt mũi hiến kế.
- Bắt chước Xích Bích à ? Được, chơi luôn.
Tôi ghi chữ “ Quay “, tờ giấy của K mập có chữ “ Phao “ .
- Thiệt là hiểu nhau quá đi mà ! – Nó cười cầu tài.
- Ây dà, chuyện này phải giữ kín, thiên hạ biết được là tèo đấy ! – Tôi khoái trá.
- Nhưng làm thế nào đây ? – K mập liếm môi.
- Để tao nghĩ xem ! – Tôi nhíu mày suy nghĩ.
Thi học kỳ thì trường tôi có luật như thế này, đối với các môn tự nhiên như Toán – Lý – Hoá – Sinh, thêm nữa là Văn – Anh sẽ tổ chức thi tập trung, tức là dán danh sách trước mỗi lớp, tuỳ theo chữ cái đầu của tên mình mà mỗi học sinh sẽ vào phòng thi tương ứng, như vậy các lớp sẽ xáo trộn lên, học sinh lớp này sẽ chung phòng với học sinh lớp khác miễn là cùng khối và cùng chữ cái đầu. Nhưng đối với các môn xã hội như Sử – Địa – Công dân thì sẽ cho thi ngay tại lớp sớm hơn, học sinh lớp nào ngồi lớp đó, đến tiết đó thay vì là học thì giáo viên sẽ cho thi tại lớp. Tôi nghĩ một hồi, phát hiện ra nếu thi tại lớp sẽ có một lợi thế, đó là địa lợi, thế là hí hửng to nhỏ với K mập, nó nghe đến đâu mặt phê đần ra đến đấy.
Trưa hôm sau, tôi với K mập mò lên lớp thật sớm, mỗi thằng thủ sẵn 1 cây bút chì, sẽ chép tài liệu lên mặt bàn gỗ thông, tí làm bài nhìn là sẽ thấy, chỉ viết các ý chính thôi, còn lại tự nghĩ mà phăng ra để đảm bảo “ phao “ dàn ra hết cả để cương, ko tủ chỗ nào mà cũng ko ôm hết phần nào, đó là kế hoạch, that’s a plan !
Hai thằng trong điệu bộ như 2 thằng trộm gà, tay chân thập thò và mắt thì láo liên, hết nhìn lên rồi lại nhìn xuống, để ai nhìn thấy được thì có mà tan nát thanh danh, trong lúc ngưng thần giới bị cảnh giác xung quanh thì tôi phát hiện ra có 1 thằng đầu bàn dãy kế bên, điệu bộ cũng y chang tôi với K mập, đó là thằng…L lớp phó học tập.
- Ế, mày làm gì đấy L ? – Tôi chơi nó ngay.
- Chứ mày đang làm gì đấy ? – Nó phản pháo.
- Tao đang…. ấy bài ! – Tôi hổng dè thằng này cũng vững tâm lý phết.
- Thì tao cũng vậy, thôi để bố yên ! – Nó xua tay đuổi tôi như đuổi ruồi.
- Nhưng…mày là lớp phó học tập mà ? – Tôi vẫn chưa chịu tha.
- Chứ mày là gì ? Cũng đang …ấy bài đấy thôi ! – Nó hạ giọng cầu hoà.
- Tao là cán sự Toán, chứ đâu phải cán sự…Địa ! – Tôi cố cãi.
- Tao là cán sự Lý, chẳng phải cán sự….Sử ! – L đội trưởng phân bua quyết liệt.
- Nhưng mày là lớp phó học tập mà, phải học đều chứ ? – K mập ngẩng đầu lên hóng.
- Thế mày là gì ? Cũng 1 giuộc mà nói ai ! – Nó nhăn nhó.
- Tao là…lớp trưởng, đâu phải …thầy dạy Địa ! – K mập lúng búng.
- Thôi kệ, anh em làm cho gọn đi, rồi rút êm ! – Tôi xua tay dàn hoà, vì sợ hao tốn thời gian vô ích cho cuộc tranh cãi nhảm nhí này, ăn cướp la làng cả thôi.
Trong lớp, K mập với thằng L ngồi đầu 2 bàn cuối của 2 dãy, tôi ngồi đầu bàn áp cuối chung dãy K mập, tức là nó sau lưng tôi, 3 thằng tôi tự gọi nhau là Hội tam hoàng, vì Hội tam hoàng là phải giỏi, cái đó khỏi bàn, ngoài ra còn phải làm chuyện động trời. Lúc này Hội tam hoàng đang …hí hoáy quay bài trên bàn, ra chiều phấn khởi vì ngồi dãy cuối sẽ khó bị phát hiện hơn, qua được mấy môn này thì tới mấy môn tự nhiên vẫy bút cái một là xong xuôi tự đâu sẽ vào chỗ đó.
Nhưng cái sự đời nó chẳng được như ta dự tính bao giờ, mải chép tôi ko để ý, giật mình nghe K mập la bài hãi sau lưng :
- Ui da, làm cái gì vậy ?
- Chứ đang làm cái gì đây ? – Giọng nhỏ H…lảnh lót.
Tự nhiên tôi thấy lạnh gáy quá chừng, và y chóc, ngẩng mặt lên đã thấy em Vy hình sự mặt đầy sát khí đang khoanh tay ngồi trước mặt tôi.
- Hay quá hen ? Giỏi cho N ! – Em ấy nhếch môi.
- Ớ….hồi nào…thế.. ??? ! – Mồ hôi túa ra, mặt tôi ngu đi.
- Bây giờ tự xoá hay để Vy xoá dùm ? – Em nó nói nhỏ nhẹ mà như sét đánh bên tai.
- Thôi mà…lần này thôi ! – Tôi làm mặt thảm cầu hoà.
- Hứ, đưa gôm đây !
Rồi chẳng cần đợi tôi, em ấy giật ngay cục gôm mà xoá lấy xoá để tâm huyết nãy giờ một tay tôi gầy dựng, và số phận K mập cũng chẳng hơn gì tôi, nhỏ H đang hành động tương tự.
- Ông cũng tự xoá đi L ! – Em Vy nói lạnh như băng rồi quay về chỗ.
Hội tam hoàng mặt chảy dài ra như trái dưa leo, ra chiều thiểu não và mặt thì giống y thằng thiểu năng, nhưng chẳng có tư cách gì mà cãi lại được, vì đường đường là nh
<<1 ... 1718192021 ... 61>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 260
Trong tuần: 855
Trong tháng : 260
Tổng Lượt: 382109
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt