lâu lâu mẹ tôi nhờ nàng thay nước hay gọi y tá thì nàng vui vẻ giúp đỡ, tôi dù nửa tỉnh nửa mê cũng cảm nhận được vui vui trong lòng.
- Liệu có sốt ko mẹ nhỉ ? – Tôi thều thào.
- Mong là sốt nhẹ thôi ! – Mẹ tôi thay khăn mới, thở dài đáp.
- Lỡ..con có sốt thì đừng để Mai nhìn thấy nha mẹ ! – Tôi khẩn khoản nói.
- Mày nói lạ, con bé lo như thế còn bảo, vả lại ở ngay cạnh bên, mẹ muốn che cho mày cũng ko được, thôi chợp mắt tí đi con ! – Mẹ tôi thở dài.
Sở dĩ tôi bệnh mà ít muốn có ai vào thăm trừ người nhà là có lí do, xưa này lúc tôi sốt là chỉ có bà ngoại, ba mẹ và ông anh tôi biết khi sốt cao trông tôi như thế nào. Hồi cấp 3 tôi thì nghĩ có đến chết cũng ko đổi được cái chân lý, quan trọng nhất trong đời chả phải là người yêu hay bạn bè gì sất, mà là danh dự bản thân, đó là điều mà tôi tâm niệm dẫu biết nó là sai nhưng tôi vẫn cố chấp. Thế nên lúc tôi bệnh thì trông thê thảm hơn người khác rất nhiều, chẳng bao giờ muốn gặp hay tiếp xúc người ngoài, đặc biệt là với con gái, tôi lại càng sĩ diện hơn nữa.
Tất cả chỉ vì khi tôi bị sốt, đặc biệt là sốt cao thì tròng mắt sẽ đỏ ngầu lên, ai nhìn vào đảm bảo lần đầu tiên không khóc thét thì cũng rùng mình, nhìn sơ thì cả con mắt đỏ một màu như đá ruby, nhưng nhìn thật kĩ thì là các gân máu trong ngươi mắt như long lên mà đỏ hẳn ra, bác tôi thì bảo là do xuất huyết dưới kết mạc, ông anh tôi hay đùa là do tôi uống Sting nhiều quá, nhưng cứ hễ tôi bị sốt hay khi trời quá nóng thì mắt tôi cũng đỏ lên, chính vì vậy tôi rất ngại khi đang sốt mà ai đó đến thăm.
Nên lúc này, lo nhất là Tiểu Mai, sau đó là em Vy sẽ tới thăm có thể là vào ngày kia, gặp tôi trông bộ dạng đầy âm tà nguỵ dị đó chắc 2 nàng chạy hết mất.
Vậy nên lúc này Tiểu Mai đang ngạc nhiên cũng ko có gì là lạ.
- Bác ơi, sao phải đắp khăn lên mắt N vậy ? – Nàng bê chậu nước vừa thay vào.
Tôi lắc đầu ý bảo mẹ đừng kể, nên mẹ tôi chỉ cười trừ với nàng rồi lại quay sang đắp khăn cho tôi. Đến gần sáng thì tôi đã khá hơn, bớt sốt và ít nhiều cũng đỡ đau đầu. Bác sĩ bảo tôi bị sốt xuất huyết, vì trên tay tôi có nổi mẩn đỏ, tệ hơn là ông bảo tôi sẽ còn đau đầu và buồn nôn, nghe đến đâu tôi rụng rời tay chân đến đấy, hoá ra là bệnh thật.
Bây giờ tôi vừa phải đắp khăn lên cả trán và mắt, vừa phải truyền thêm đạm và nước biển xen kẽ nhau, thuốc thì mỗi lần uống cả một nắm to tướng, cứ 2 lần trong ngày lại phải chích thuốc C gì đó, mà cái mũi thuốc này thì đau thấu, tôi nhăn mặt rên rỉ mãi.
Gần trưa tôi không cảm thấy lạnh nữa, chỉ có bụng đau quặn lại, nhìn tô cháo mà nuốt ko vô, vì cứ ăn vào là lại buồn nôn, tôi buông tô cháo xuống rồi nằm thở dốc. Lúc này thì Tiểu Mai phải về để trưa còn đi học, nàng chào cô và mẹ tôi rồi quay ra, vừa kịp nhìn tôi đầy lo lắng.
- Hôm qua con bé thức suốt, mẹ bảo mãi mới chịu ngủ, con xem khỏi bệnh xong thì cảm ơn người ta đấy ! – Mẹ tôi nhắc nhở.
- Dạ, con biết mà ! – Tôi vừa mệt vừa cảm động ko để đâu cho hết, dẫu biết là bạn bè với nhau thì vậy, nhưng như này thì xem như tôi cũng hàm ơn nàng rồi.
- Chị để tôi tách thuốc cho, cứ nằm nghỉ đi ! – Mẹ tôi quay sang giường cô Tiểu Mai.
- Cảm ơn chị, tôi mấy hôm nay cũng thấy khoẻ hơn rồi nên hôm qua bảo thằng con cứ đi làm lại, chiều tối đã có bé Mai nó lo ! – Cô Tiểu Mai giải thích.
- Ko có gì đâu chị, mình giúp qua lại thôi, tối qua cháu nhà chị cũng thức giúp tôi mãi ! – Mẹ tôi phân thuốc vào khay nhựa theo toa trên bàn đáp.
Tôi bất giác thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ, trời trưa nắng gắt như cái thân nhiệt trong người tôi bây giờ vậy, nhìn kẹp nhiệt kế đã là 39 độ và như chẳng hề có dấu hiệu giảm đi. Tôi mệt mỏi nhìn y tá đến thay chai nước biển khác, luôn tiện tiêm luôn vô tay tôi mũi C đau đớn, bây giờ mỗi lần nhìn thấy y tá đẩy bàn thuốc tới giường là tôi đâm hoảng, thiếu điều phóng ra cửa sổ trốn luôn cho rồi. Y tá lành nghề thì ko sao, chứ như sáng nay tự nhiên đưa chị kia trẻ măng vô đâm kim truyền nước, mà tìm mãi ko ra cái mạch để truyền, tôi biết vì khi đâm hụt mạch máu thì ống cao su sẽ ko dẫn nước biển vào mà ngược lại hút máu tôi ra, thế nên lúc thấy chị này tay run run thử tiếp lần thứ 3 thì Tiểu Mai đã đánh bạo ra ngoài nói y tá khác vô rồi.
Đến tầm 3h chiều mát, nhưng tôi lại thấy rất lạnh, đắp chăn kín người mà vẫn lạnh, mắt hoa lên và đầu thì nhức trở lại, cố uống chút nước cho đỡ khô cổ mà vẫn cứ thấy buốt nơi yết hầu khi nuốt vào. Tôi lúc này xem như phó mặc mạng mình cho người ta rồi, nằm buông lơi mà lờ đờ một hồi rồi ngủ luôn.
Đến khi nghe tiếng xì xào gì đó xung quanh, tôi từ từ mở mắt tỉnh dậy, nhưng sao mắt cứ đau rát như có lớp mạng bọc phía trước, tôi biết, mắt tôi đã chuyển sang màu đỏ. Nhìn ra cửa sổ có vẻ trời đã tối hẳn, tôi nghe ko rõ xung quanh đang nói gì, nhưng nhận biết được mẹ tôi đang lo lắng nghe bác sĩ dặn dò, cô y tá đứng kể bên đang lấy thuốc từ lọ nhỏ vào ống tiêm, cạnh đó là Tiểu Mai vẫn nhìn tôi, nàng cắn môi ái ngại, chẳng hiểu sao tôi cảm thấy như mình vừa mới cười, và rồi lại thiếp đi.
Tôi đang mơ, rõ ràng là tay chân vô trọng lượng, tôi thấy cả thành phố PT như mô hình đang nhỏ lại dưới chân, nhẹ nhàng thư thái, nhưng bất chợt cái mô hình nhỏ bé đó lại choàng lên người tôi và đè nặng lấy, cảm giác đó tôi nhớ mãi, nó cực kỳ kinh khủng, cứ như bị cả ngàn cân đè lên một sợi tóc là tôi bây giờ vậy, và tôi biết tôi đang mê sảng, tôi có nói gì đó nhưng lại ko biết mình nói gì, rồi lại tối đen tất cả xung quanh.
Tôi lại tỉnh dậy lần nữa, nhìn bên cạnh thì ko thấy mẹ tôi đâu, chỉ có Tiểu Mai đang gục bên cạnh giường người cô của nàng, nhưng chỗ đó lí ra là mẹ tôi mới phải, vì mọi khi là tôi cạnh cửa sổ, kế bên là giường cá nhân của mẹ tôi, rồi đến giường bệnh người cô Tiểu Mai, rồi mới đến chỗ nàng nằm. Tôi gượng người gắng ngồi dậy, khẽ nhoài sang kéo tấm chăn lên đôi vai nàng, khuôn mặt Tiểu Mai lúc ngủ trông dễ thương thật, ngủ mà cứ như đang cười mỉm.
Tôi nằm gác tay lên trán, lấy chiếc đồng hồ đầu bàn nhìn xem thì mới biết hôm nay đã là ngày thứ năm trong bệnh viện, hoá ra tôi nửa mê nửa tỉnh kéo từ chiều hôm qua đến tận khuya hôm nay, chẳng biết trời trăng mây gió gì sất, chỉ nhớ có vài lần ăn rồi nuốt ko vô, rồi cố lắm mới đi vào được WC rửa mặt, còn lại toàn nằm trên giường. Cũng ko biết bệnh tình như thế nào rồi, xung quanh chẳng có ai để hỏi, mẹ tôi thì chắc ra ngoài lấy nước hay sao đó, Tiểu Mai có lẽ mệt quá nên ngủ gật, mà cũng không biết nàng có thấy bộ dạng “ quỷ mắt đỏ “ của tôi ko nữa, chắc là có mất rồi, nghĩ lan man một hồi tôi tặc lưỡi quyết định nhắm mắt ngủ tiếp, thôi thì phó mặc cho đời vậy, tới đâu thì tới !
Tôi lại mơ, lần này là tôi thấy mình đang ở một bề mặt có đất có đá trắng nhờ, khô cằn nhưng lạnh toát, và nhìn phía trước thì một màu đen có thật nhiều sao lấp lánh phía trước, và cơ thể nhẹ bẫng như đang bay, ko lẽ mình đang ở trên mặt trăng, giờ bay ra ngoài không gian ? Vừa nghĩ đến 3 từ “ ngoài không gian “ tôi chợt thấy nghẹt thở, ko thể nào thở ra hay hít vô được dù chỉ là một hơi, cổ họng và mũi như bị thứ gì đó bít chặt lại, tôi quơ quào tuyệt vọng giữa tầng không rồi mở mắt ngồi bật dậy. Tôi nhận ra mình vừa gặp ác mộng, nhìn bên cạnh thì mẹ tôi đang nằm ngủ chỗ của Tiểu Mai khi nãy, mồ hôi đã chảy ướt đẫm cả lưng áo, vừa nãy đúng là mơ kinh hoàng thật. Tôi nhìn xem đồng hồ thì mới 3h15 sáng, hèn gì trời bên ngoài vẫn còn tối, tôi ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường, bất chợt nhìn sang giường đối diện của ông cụ đang nằm, thì thấy ổng lò mò ngồi dậy, chị người nhà vẫn nằm ngủ kế bên.
Trong phòng bệnh lúc này chắc chắn chỉ có 2 người đang thức, tôi và ông lão bị nhiễm độc trừ sâu, tôi tò mò nhìn xem ông này làm gì mà ngồi dậy rồi cứ nhìn quanh quất, mà…2 tay giơ ra trước cứ như mấy cương thi trong phim kinh dị. Rồi từ từ ông lão bước chân xuống giường, tôi cứ tưởng ông đi hướng ra WC, chẳng ngờ lại đi ra hướng cửa sổ kế bên tôi.
Quái, đêm hôm già cả có tuổi mà còn ra cửa sổ làm gì trời ? Hông lẽ hóng gió ? Gió đêm lạnh chết được chứ có gì mà hóng ? Tôi nhìn ông lão đang bước gần đến cửa sổ mà trong đầu đặt ra hàng đống câu hỏi, thế rồi ổng làm hành động mà có tưởng tượng tôi cũng chẳng ngờ ra. Ông lão vịn 2 tay vào thành cửa sổ, cố sức thò chân ra ngoài , tía má ơi đây là lầu 7, ông làm gì vậy ?
Chẳng kịp nghĩ thêm, tôi tung chăn lao ra phía cửa sổ mà quên mất sức khoẻ mình cũng chẳng hơn gì ông lão, tay chân vô lực bật dậy nên tôi đập mặt lại xuống giường, nhưng cũng ko có thời gian mà chờ hồi sức, tôi cố tận lực nhảy tới ôm lấy chân còn lại của ông lão vẫn còn ở trong phòng, thiếu chút nữa là tôi lao ra đẩy ổng rớt ra ngoài luôn rồi, tôi nghiến răng dùng hết sức kéo ngược trở lại. Nhưng lúc này tôi yếu như cọng bún thiu, chẳng kéo được bao xa, chỉ cầm cự vì ông lão 2 tay vịn 2 bên cửa sổ có thế hơn tôi, chỉ cần tôi tuột tay khỏi chân còn lại là xem như ổng bay xuống đất luôn.
Tôi 2 tay ôm thật chặt chân ổng, muốn la lên mà ko được, cổ họng như bị bóp nghẹt lại, thốt ra mấy từ như muỗi vo ve, thế là tôi cố sức với chân sang cái giá vẫn treo chai nước biển cạnh giường, vừa bám thật chặt chân ổng vừa rướn chân, giằng co một hồi cuối cùng cũng hất ngã được cái giá inox rơi xuổng.
- Rầm ! – Tiếng giá inox đập xuống nền nhà to tổ bố giữa đêm khuya.
Kéo theo đó là tiếng rú thảm thiết của tôi, tổ bà nó kéo thế quái nào mà cái giá inox nó rớt ngay vô đùi, tôi đau quá mới bật lên nổi thành tiếng mà phát ra miệng, và ông lão lúc này cũng la lên ỏm tỏi.
- Gì vậy N ? Con làm gì vậy ? – Tiếng mẹ tôi, bà đang bật dậy trên giường và nhào tới.
- Kéo…kéo dzô…kéo con…không..ông già…! – Tôi vẫn còn đau điếng người, nói tiếng được tiếng mất.
- Giúp với, chị ơi kéo tay cụ ông lại đi ! – Tiểu Mai kêu lên, rồi nàng chạy lại bật đèn phòng.
Cảnh tượng bi hài nay đã được chiếu rọi, ông lão 2 tay vịn 2 bên cửa, dưới chân là tôi đang ôm chân ổng sát rạt, và đùi phải tôi thì bị giá inox đè, mẹ tôi đang giữ tay ông cụ lại, chị người nhà mặt xanh như tàu lá đang cuống cuồng kéo cả người ổng vô lại.
- Thả ra để tao hái dưa leo, thả tao ra, giàn dưa leo của taoooo…. ! – Ông lão la lớn phì phèo cả bọt mép, chân tay quơ quào điên cuồng.
Con lạy ông, giàn dưa leo nhà ông thế quái nào lại ở ngoài lầu 7 bệnh viện thế ? Đúng là bị nhiễm độc quá nên loạn cả trí óc rồi !
Bốn người cố lắm mới kéo được ổng trở vào giường, Tiểu Mai run rẩy đóng cửa sổ lại rồi chạy ra ngoài gọi bác sĩ, vẻ như nàng vẫn còn sợ khi biết được những gì vừa xảy ra.
Tôi nhăn nhó lết lên giường nằm xuống, cái bắp đùi vẫn còn đau điếng, quệt mồ hôi thở hồng hộc, 2 mắt vẫn còn lớp màng đỏ đáng ghét cứ bám dính khó chịu vô cùng.
- Có sao ko con ? Trầy xước ở đâu ko ? – Mẹ tôi lo lắng hỏi.
- Chắc ko sao, đau mỗi cái chân ! – Tôi xoa xoa đùi.
Bác sĩ vào chích cho ông lão mũi thuốc an thần ổng mới chịu nằm yên trở lại mà ngủ, chị người nhà ổng thì nước mắt giàn giụa mà cảm ơn tôi rối rít, tôi cứ luôn miệng bảo ko có gì, chốc chốc lại xuýt xoa vì mẹ tôi tha dầu mạnh tay vô đùi quá, Tiểu Mai ái ngại ngồi cạnh bên, tay nàng run run đan vào nhau.
- Sốt mà còn khoẻ ha ? Nhờ cậu này đó, không là ông nhà rơi xuống đất rồi ! – Bác sĩ cười cười vỗ vai tôi.
- Sẵn bác khám luôn xem nó có đỡ bớt gì ko ? – Mẹ tôi đề nghị.
- Ừm, mà nhìn vầy là có tiến triển tốt rồi, vừa nãy xem như vận động, nằm mãi lâu khỏi bệnh lắm ! – Ông bác sĩ đứng tuổi bông đùa, tôi cũng bật cười theo.
Bác sĩ nói cũng đúng, nãy tay chân tôi còn nặng trịch như đeo đá, vậy mà giờ đã như có cảm giác vận động trở lại, mồ hôi ra nhiều nên cũng thấy thoải mái hơn, tuy rằng đầu và bụng vẫn còn khá đau.
- Con ở đây, mẹ ra lấy khăn với nước, vẫn còn sốt đấy ! – Mẹ tôi dặn rồi bước ra ngoài.
- May có cháu, ko là chẳng biết chuyện gì xảy ra nữa ! – Cô Tiểu Mai nói vọng sang.
- Dạ… con giật mình dậy nửa đêm nên kịp thấy, cô cứ ngủ tiếp cho khoẻ ! – Tôi gãi đầu như mọi khi.
- N…N khoẻ hơn chưa ? Vừa nãy có làm sao không ? – Giờ Tiểu Mai mới nói, giọng nàng cũng run như đôi bàn tay bây giờ vậy.
- Hì, chẳng sao, chắc gần khoẻ lại rồi, mà 2 hôm giờ N sao vậy ? – Tôi gượng cười, tò mò hỏi lại hôm giờ ra sao.
- N sốt toàn 40 – 41 độ, nằm mê man mà có khi lại mê sảng nữa, nói tùm lum hết, rồi bác sĩ bảo N sốt xuất huyết nhưng cũng bị viêm phổi, nên sẽ có đôi khi khó thở, rồi…rồi còn.. lúc nãy.. ! – Đến đây nàng dừng luôn, chẳng nói nữa.
- Rồi sao nữa ? Ơ, sao mắt đỏ rồi ? ! – Tôi ngạc nhiên nhìn Tiểu Mai.
- ……….. !!! – Nàng vẫn im lặng.
- Sao vậy ? Này, Mai ! – Tôi lay lay đôi vai nàng.
- Hì…mắt N đỏ lây sang Mai đó ! – Nàng cười, quệt mắt đáp rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Tôi ngơ ngác cả một hồi chả hiểu gì sất, tự nhiên Tiểu Mai đang kể lại đi ra phòng, tôi thì tò mò mún biết mấy ngày qua tôi làm gì gần chết, cơ mà sốt 40 độ thì cũng chẳng phải chuyện vừa, hèn gì mắt tôi nhìn qua gương thấy vẫn đỏ ngầu, tôi còn phát sợ nữa là, nói gì Tiểu Mai nhìn mấy hôm giờ, rồi mai mốt em Vy vào thăm chả biết phải nên làm sao đây, chỉ mong là đến lúc đó tôi đã hạ sốt rồi, không thì em nó vào gặp lại tưởng người đẹp và ác quỷ thì mệt !
Cơ mà lúc đó tôi ngu lắm, giờ nghĩ lại vẫn còn tự mắng mình ngu, Tiểu Mai nhà tôi lo lắng hết mực đang ở ngay cạnh bên thì tôi lại vô tâm không để ý gì, một câu an ủi cũng không, nên bạn nào đã đọc được đến dòng này rồi thì nhớ cho là ngoài mẹ ra, được bất kỳ người con gái nào chăm sóc lúc bản thân các bạn đang bệnh thì cũng là điều rất đáng trân trọng, dù là có hay không có tình cảm với người ta thì cũng vẫn xem như bạn đã nợ người con gái ấy một điều hàm ơn sâu sắc !
Tối ngày thứ sáu, tôi đã khoẻ dần lại, nhiệt độ chỉ còn 39 độ, tuy vẫn hơi đau đầu âm ỉ và bụng thì mỏi nhừ vì 3 ngày nay tôi chưa có gì vào bụng, chỉ toàn uống nước với thuốc, cháo thì nuốt miếng được miếng không, nhưng đỡ nhất là đôi mắt đã dần trở lại bình thường.
Chiều ngày thứ tư trong viện, tôi sốt 39 độ nằm mê man không biết trời trăng mây gió gì, nhưng có vẻ ngủ ngon nhờ thuốc hạ sốt có tác dụng, thế nên mẹ tôi tranh thủ về nhà tắm giặt và lấy thêm vài món đồ cần thiết, nhưng tầm chút sau thì tôi bắt đầu mê sảng, tay chân ra mồ hôi nhiều và thở khò khè, Tiểu Mai sợ quá vội gọi bác sĩ đến khám. Bác sĩ bảo phải chuyển xuống phòng cấp cứu cho thở oxy vì tôi đang có biến chứng của viêm phổi do tiền sử hen suyễn hồi nhỏ, vì vậy sẽ gây khó khăn khi tự thân hô hấp. Đến khi mẹ tôi vào viện lại thì nhờ người cô Tiểu Mai báo nên mới biết mà xuống dưới túc trực, cả đêm hôm đó mẹ tôi ngồi ngoài băng ghế phòng điều trị đặc biệt, Tiểu Mai thì hết lên chăm cô rồi lại xuống dưới ngồi với mẹ tôi, xem như nàng thức trọn đêm. Đến sáng ngày thứ năm thì tôi đã khá hơn, tuy vẫn còn sốt nhưng đã hô hấp dễ dàng hơn, chiều cùng ngày thì tôi được đưa trở lại lên phòng 402, biến chứng suy hô hấp đã giảm hẳn, chỉ có nhiệt độ sốt là tăng lên đến 40 độ, và đến khuya thì tôi tỉnh lại, sau là làm anh hùng lao ra cứu ông lão hái dưa leo lầu 7.
Đó là tình hình 2 ngày qua theo lời mẹ tôi kể lại, vậy nên ngoài Tiểu Mai ra thì sẽ không ai biết lúc mê sảng tôi đã nói gì kể cả bản thân tôi, nếu như nàng không nói.
Tôi ngồi xoay xoay ly nước nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ một hồi rồi quyết định xuống giường, gượng bước ra ngoài hành lang.
- Đi đâu đó N ? Để mẹ đẩy xe ra ! – Mẹ tôi đang ngồi nói chuyện với cô của Tiểu Mai gọi lại khi thấy tôi ra ngoài.
- Con tự đi cho khoẻ người, nằm lâu mệt lắm ! – Rồi tôi chào cả 2 người và bước ra ngoài.
Quả thật là nằm lâu nên bây giờ cứ đứng thẳng lên là phần cơ vùng bụng lại đau nhói, nhưng vì cái tính sĩ diện tôi cắn răng mà cố đi thẳng cho thật đường hoàng, Tiểu Mai đang ngồi ôn bài ở ghế đá hành lang, tôi bước chầm chậm rồi ngồi xuống.
- Sao N không nằm nghỉ ? Ngoài này lạnh đấy ! – Tiểu Mai ngạc nhiên khi thấy tôi vừa ngồi xuống cạnh bên.
- Hì, N khoẻ hơn rồi ! – Tôi cười cười, nhìn nàng đầy biết ơn.
- Vậy à ? Hay là đang cố gượng đó ?! – Nàng nhăn mặt nói.
- Không, làm gì có ! – Tôi làm bộ nói cứng.
- Chẳng tin, ai mới bệnh dậy cũng ko đi được liền như N ! – Tiểu Mai bĩu môi.
Tôi cười cảm khái, tựa hẳn người vào thành ghế, nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài, gió mát miên man.
- Ừm….cảm ơn Mai nhé !
- Mình…có làm gì mà N cảm ơn ..!!
- Không, thật lòng đấy !
- …Ừ !
- Sao Mai lo cho N vậy ?
- Thì… bạn bè giúp nhau mà !
- Vậy à ? Bạn bè à ?
- …………..!!
Đôi gò má nàng đỏ hồng lên, bàn tay cứ miết mãi vào bìa quyển sách Địa lý.
- Người được hỏi phải trả lời !
- ……….không mà…. ! – Nàng phụng phịu lắc đầu.
Tôi thở hắt ra, cười buồn vì cái sự bướng của nàng.
- Phải có lí do gì chứ ?
- Thì….thì giống như…lúc N giúp Mai buổi giáng sinh thôi !
- Ra là có nợ, nên trả qua trả lại hở ?
- Không phải như vậy !
Nàng lắc đầu, nói như phản xạ.
- Vậy thì vì gì ?
- Thì…vậy đó !
- Ớ….sao vừa bảo ko phải ?
- Không phải …chuyện kia thôi !
- Là chuyện gì ?
- Là….là vậy đó !
- Vậy đó hoài ai mà hiểu ?
- Không….N ko hiểu đâu.. !
- Ko nói ra sao biết là ko hiểu ?
Tôi cau mặt, làm ra vẻ bực mình, Tiểu Mai rùn vai, khẽ đáp.
- Nhưng có nói… N cũng sẽ không hiểu đâu.. !
- Ai bảo ko hiểu ?
Tôi được nước làm tới, nói càn.
- Vậy chứ N hiểu gì ?
- Ơ….. !
Tôi cứng họng vì bị điểm huyệt bất ngờ.
- Biết mà, có hiểu được đâu ! – Nàng nói như dỗi.
- Thì…….!
- Thì sao ?
Đến lượt tôi bị phản công, đúng là đối đáp với con gái chưa bao giờ tôi chiếm thế thượng phong được quá 5 phút.
- Thì….vậy đó ! – Tôi lúng búng đáp, oai nghiêm nãy giờ tụt mất hết.
Tiểu Mai phì cười vì cái sự làm hoàng đế 1 ngày của tôi, nàng khẽ vuốt đôi làn tóc mai.
- Nè, xin lỗi N nha !
- Gì thế ? N cảm ơn Mai còn ko hết mà !
- Ko phải chuyện đó !
- Chứ là gì ?
- Hôm nay với cả ngày mai Vy sẽ ko tới thăm N đâu !
- Sao vậy ? Vy bị gì à ?
Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ trở về đấm cho thằng N lúc này 1 phát vêu mồm vì cái tội ngu quá cỡ thợ mộc.
Tiểu Mai lắc đầu, khẽ cười buồn trả lời.
- Không, là Mai nói với H rằng mẹ N bảo hôm nay và ngày mai đừng vào thăm N, đợi ngày mốt có thể N đỡ sốt rồi hẵng tới, chắc là H sẽ nói với Vy luôn !
- Sao lại thế ?
- Vì …mẹ N kể với Mai là N ko muốn ai vào thăm lúc N sốt hết, tại N ngại người khác nhìn thấy mắt bị…., nên Mai nghĩ N cũng ko muốn để Vy thấy!
- Ý N hỏi là sao phải nói với H mà ko nói thẳng với Vy luôn ?
- Nếu Mai nói trực tiếp, có lẽ Vy sẽ ko tin đâu ! – Nàng thở dài đáp.
- Ừm…mà chẳng sao đâu, N cũng định vậy đấy !
- Thật hở ?! – Nàng tròn mắt nhìn tôi.
- Ừa, thật, chẳng muốn ai nhìn lúc sốt cả !
- Nhưng…Mai thấy rồi !
- Vậy…lúc đó N ra sao ?
Nàng lúc lắc mái đầu, cười cười đáp.
-
Lượt xem :