*
Hai đứa trẻ con đi ra ngoài rồi, Trung mới lại đưa ánh mắt nhìn vào Phượng chờ đợi cô nói tiếp. Nhưng cô chưa kịp nói thì Thiên Anh đã kêu lên một tiếng:
-Là cô…
Âm thanh của Thiên Anh không lớn nhưng cũng đủ để cho bốn người còn lại ngồi trong nhà nghe thấy. Phượng ngước đôi mắt lên nhìn anh đầy hoảng hốt, hiển nhiên là đã bị câu nói của anh dọa cho giật mình.
-Chính là cô…- Thiên Anh ngược lại tỏ ra mừng như điên- Cô chính là cô gái được tôi và Nguyên cứu lên cùng. Cô chính là người đã trốn khỏi bệnh viện.
Bị Thiên Anh nhận ra, Phượng tái cả mặt đi, người run lên bần bật, răng cắn chặt vào môi không biết nói gì.
-Chính là cô gái này sao?- Trung nhíu mày.
-Đúng là cô phải không?- Thiên Anh nhìn Phượng hỏi lại.
Phượng gật đầu rồi cúi gằm mặt, không dám nhìn vào người thanh niên đẹp trai đang hỏi mình. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, trong khi em trai mình được khám miễn phí ở chỗ anh thì cô lại trốn tránh anh như tránh tà vậy.
-Nhưng tại sao lúc đó cô lại bỏ trốn khỏi viện?- Nguyên nhíu mày hỏi.
-Tại em không có tiền.- Phượng lí nhí đáp- Nằm viện sẽ tốn rất nhiều tiền, mà nhà em lại rất nghèo. Với lại, em sợ bị trả thù.
-Trả thù?- Thiên Anh nhíu mày hỏi- Ai trả thù? Người định giết cô bé này sao?
Thiên Anh vừa nói vừa chỉ vào Hạ Chi hỏi.
Phượng lại gật đầu.
-Bây giờ cô hãy bình tĩnh kể lại từ đầu xem nào?- Trung ôn tồn nhắc- Hay tôi hỏi câu gì cô hãy trả lời câu đó nhé!
Phượng lại tiếp tục gật đầu.
-Cô gái ngồi kia tên là gì cô biết không?
-Không ạ!
Trung nhíu mày, hỏi tiếp:
-Vậy trước đây cô có quen cô ấy không?
-Không ạ!
-Vậy tại sao cô lại bị ném xuống biển cùng cô ấy?
Trung hỏi đến đây thì thấy Phượng run bắn người lên, có lẽ rất kinh hoảng khi nghĩ lại chuyện cũ.
Trung và ba người còn lại đều nhìn chằm chằm vào cô đợi câu trả lời nên Phượng càng bối rối hơn, mất một lúc sau cô mới nói:
-Lúc em vào rừng nhặt củi thì đột nhiên thấy chị ấy bị trói hai tay, chạy đến và nói với em là có người đang đuổi giết mình ở đằng sau. Rồi chị ấy nhờ em cởi dây trói giúp. Em vừa cởi xong thì có năm, sáu người chạy tới, bọn chúng đều cầm gậy sắt trên tay. Chị ấy đánh nhau với mấy người đó, em sợ quá nên cứ đứng một chỗ nhìn. Sau đó vì cái vòng cổ bị rơi ra nên chị ấy định nhặt nó lên, và bị đánh vào đầu ngất đi. Em chạy đi nhưng cũng bị bọn chúng bắt lại. Sau đó chúng trói cả hai, dùng băng keo dán lại và cho vào bao. Cuối cùng em thấy mình bị ném xuống biển và được bác sĩ cùng một người nữa vớt lên.
Cuối cùng Phượng cũng kể xong sự tình. Trung ghi ghi chép chép một hồi mới ngẩng đầu lên hỏi tiếp:
-Mấy người kia cô có biết ai không?
-Dạ không!
-Khi gặp cô gái này, cô ấy có nói gì với cô về bọn kia không?
-Có, chị ấy nói rằng bọn chúng đã giết anh trai chị ấy và giờ muốn thủ tiêu nốt cả mình.
Câu nói của Phượng khiến cho bốn người sững sờ, còn Hạ Chi thì không tự chủ được bật dậy. Cô cũng không tin là chính mình là người nói ra thông tin anh trai cô đã bị giết. Nguyên nắm tay cô kéo ngồi xuống. Trung lại ghi chép rồi hỏi tiếp:
-Tại sao cô không tới trình báo công an sau đó?
-Em… em sợ bị trả thù. Mặc dù bọn kia không biết em là ai, nhưng bọn chúng nhất định là người sống ở đảo này. Em có một mình thì không sao, nhưng còn thằng Thành và thằng Tâm nữa…- Phượng lí nhí trả lời.
-Cô có nhớ mặt bọn kia không?
-Nếu gặp chắc sẽ nhớ ạ!
-Một câu hỏi nữa, tại sao cô lại tìm mọi cách trả lại cho Hạ Chi chiếc vòng kia?
-Vì hình như vật đó đối với chị ấy rất quan trọng. Nếu không phải vì muốn nhặt nó lên thì chưa chắc chị ấy đã bị chúng bắt được. Em cũng không biết người cứu em lên là ai, nhưng khi đưa em trai đến phòng khám của bác sĩ, gặp lại chị ấy thì em mới biết. Mặc dù hình như chị ấy không nhận ra em nhưng em vẫn rất sợ. Em quay lại chỗ hôm chị ấy đánh rơi cái vòng, tìm lại nó và nhờ Thành đến trả lại, còn dặn nó lúc nào có một mình chị ấy thì hãy đưa.
Trung quay sang nhìn Thiên Anh rồi gật đầu:
-Cô đảm bảo những thông tin này là thật chứ?
-Dạ, chắc chắn ạ!- Phượng gật đầu.
-Được rồi, nếu chúng tôi cần cô làm nhân chứng, cô sẵn sàng chứ?
Phượng ngần ngại một lúc rồi gật đầu lần nữa:
-Vâng, em sẽ cố gắng.
-Cảm ơn cô, chúng tôi về đây, có gì chúng tôi sẽ tới tìm cô ngay. Hoặc nếu có phát hiện gì, cô hãy đến trụ sở công an trình báo, hoặc tìm bác sĩ Bạch.- Trung chào rồi bước ra cửa.
Hạ Chi theo Nguyên định bước ra, nhưng rồi cô đứng lại, ngần ngại nói với Phượng :
-Cảm ơn em. Mặc dù hiện tại chị bị mất trí nhớ và không nhớ ra em, nhưng chính em đã cứu chị một lần, lại đem chiếc vòng trả lại cho chị.
-Chị hãy cẩn thận, đừng để bọn họ bắt lại là được.
-Em gái đừng lo.- Nguyên ôm lấy vai Hạ Chi nháy mắt- Chị ấy đến voi còn không thể đánh ngã chứ đừng nói có mấy tên hao cơm tốn chỗ… A… Đau…
-Còn thích nói nhảm…- Hạ Chi trừng mắt rồi một lần nữa cười với Phượng và bước ra khỏi cửa.
Thiên Anh là người ra sau cùng. Anh nhìn Phượng, thấy cô không dám ngẩng đầu lên thì khẽ vỗ vỗ vai cô cười :
-Làm phiền ba chị em rồi. Cám ơn về mấy con cá của em. Nhưng từ nay đừng mang đến như thế nữa nhé! Anh sắp bội thực món cá biển rồi.
Phượng đỏ mặt càng cúi đầu thấp hơn, cho đến khi bốn người đi ra khỏi mảnh sân nhỏ rồi cô mới dám ngẩng đầu lên, hai nắm tay nắm lại đầy mạnh mẽ. Sau đó cô hít một hơi dài và đi xuống bếp.
Chương 16: Huyền thoại của biển
Trên đường về, Trung quay sang nói với Thiên Anh.
-Em nghĩ sao? Liệu để chị em cô gái ấy như vậy có an toàn không?
-Chắc chúng cũng không nhớ cô ấy đâu.- Thiên Anh nhún vai.
-Anh vẫn cảm thấy không yên tâm. Chỗ chú có cần thêm người làm không? Nhìn chị em cô ta sống có vẻ khổ cực quá, tạo cho họ chút công ăn việc làm cũng được.- Trung đề nghị.
Thiên Anh chỉ cười trừ, chỗ anh đâu phải chỗ tị nạn đâu, nuôi thêm Hạ Chi cũng là quá sức rồi, nếu cho ba chị em cô gái kia đến thì cũng không biết cho họ ở đâu nữa. Nhưng anh vẫn đáp lại Trung :
-Anh để em hỏi mấy anh trên khu nghiên cứu xem có cần người làm thêm không, nếu được em sẽ giới thiệu cô gái đó. Cái này em cũng không dám nói trước được.
-Người dân gốc ở đảo này nếu không có miếng đất nằm trong khu dự án du lịch nghèo vẫn hoàn nghèo. Em nhìn đấy, nhà của họ chắc chỉ qua một vài trận bão nữa là sụp thôi. Chỗ đó cách biển có vài chục mét, lại ở hướng Đông, nếu có bão thì bị ảnh hưởng là không nghi ngờ gì.
-Mình cũng không đủ sức để giúp đỡ hết những người nghèo khó ở đây được.- Thiên Anh lắc đầu.
-Anh biết, phòng khám của chú mở ra cũng là giúp đỡ dân rất nhiều rồi.- Trung vỗ vai anh.
-Nếu không được nhận vào trung tâm thì em cũng khó mà duy trì được phòng khám như hiện nay. Anh yên tâm, em sẽ cố gắng giúp ba chị em cô gái ấy, trong khả năng mà em có được.
-Cảm ơn chú…- Trung cười rồi nhìn qua kính chiếu hậu, nói với Hạ Chi- Hạ Chi, em đừng buồn, cũng chưa chắc là Thanh Lâm đã xảy ra chuyện gì đâu.
-Nhưng…- Hạ Chi nói được một tiếng lại nấc lên, co người vào lòng Nguyên khóc tiếp.
-Có thể trong lúc hoảng loạn, lại không biết anh trai sống chết ra sao em mới nói như thế, anh học tâm lý nhiều năm nên rất hiểu điều này. Em đừng lo lắng. Phải cố gắng giữ gìn sức khỏe để lấy lại trí nhớ mới là quan trọng nhất.
-Cậu nhớ chưa Nguyên.- Thiên Anh tủm tỉm cười.
-Hả, liên quan gì tới tớ?
-Thì giao Hạ Chi cho cậu chăm sóc thì cậu phải đảm bảo cho cô ấy chứ sao nữa.
-Này, chứ không phải sinh hoạt phí của cô ấy cậu vẫn phải lo sao?- Nguyên chống chế.
-Không cần đâu ạ! Em có tiền trong tài khoản anh Thanh Lâm lập cho mà, còn tiền bảo hiểm nữa, chỉ cần mang hồ sơ bệnh án đến công ty bảo hiểm để họ xem xét là được.- Hạ Chi lắc đầu, dường như cô ngại phải làm gánh nặng cho kẻ khác.
-Đừng có ngốc.- Nguyên mắng- Anh nói thế thôi, chứ chả lẽ anh lại không nuôi được một con heo còi như em à.
-Ha ha…- Thiên Anh bật cười- Cậu nói rồi đó nha, từ nay tớ giao cô ấy hoàn toàn lại cho cậu. Cô ấy có sứt mẻ tí gì đợi Thanh Lâm về thì cậu cứ đợi mà ăn đòn.
-Tớ mà sợ à…- Nguyên bĩu môi rồi quay sang nhìn Chi, lúc này đã khá hơn một chút sau câu đùa của đám Thiên Anh. Trên gò má còn ẩm ướt của cô đã phủ lên một chút sắc hồng ngượng ngùng làm cho gương mặt của cô trở nên vô cùng mê người. Nguyên nhìn Chi, ngơ ngẩn trong giây lát, rồi không tự chủ được siết nhẹ lấy bàn tay cô.
Như lời hẹn, Hương ra Cát Bà sau đó hai ngày khiến Thiên Anh vui hơn hẳn. Anh không nghĩ người từng hứa sẽ không bao giờ ra đến nơi này như Hương lại có thể bỏ đi lòng tự tôn cao ngạo của mình. Hương chủ động làm lành với anh, giờ lại chủ động ra đảo chơi. Dù chỉ là đi du lịch, nhưng Thiên Anh cũng tin đó là một dấu hiệu tốt, rồi cô cũng sẽ thích nơi đây.
Để Hương biết được công việc của mình, anh sắp xếp xin lãnh đạo khu nghiên cứu sinh quyển cho Hương cũng như Nguyên và Hạ Chi lên đây tham quan. Hạ Chi thì không phải lên đây lần đầu nên cô leo lên rất thoải mái, không như Nguyên đi một chốc đã thở phì phò. Hương còn khổ sở hơn, mặc dù đã nghe lời Thiên Anh đi sắm một đôi giầy lười để đi cho đỡ đau chân nhưng chỉ đi được chừng năm trăm mét là cô đã thấy đau hết hai cổ chân và đầu gối. Chuyến đi phải nghỉ tới mấy chặng mới tới nơi.
Nhóm vừa đi tới đầu dốc đã thấy Đại Tướng Quân xồ ra mừng rối rít. Vừa thấy nó quẩn vào chân Hạ Chi, Nguyên ngẩng đầu nhìn Thiên Anh hỏi nửa đùa nửa thật.
-Tớ quên không hỏi, tớ phải gọi con Đại Tướng Quân này là chú mày hay chị chàng đây?
-À, nó là một nam tử hán lưng đội trời chân đạp đất chính hiệu đấy.- Thiên Anh cười- Cho nó xuống dưới phố xem, các cô, các chị chó có mà chạy theo cả hàng dài.
-Vậy mà lần trước tớ thấy nó cứ quấn quít lấy cậu không rời tớ lại còn tưởng nó… hèm… là một cô nàng cơ đấy.
-Cái thằng này, muốn chết à?- Thiên Anh trừng mắt với Nguyên.
Hương và Hạ Chi cười gập cả bụng lại vì câu nói đùa của Nguyên. Hương ban đầu cũng tỏ ra hơi sợ trước vẻ dữ dằn của Đại Tướng Quân nhưng sau đó cô cũng dám lại gần vuốt ve bộ lông đỏ rực của nó.
Hạ Chi dẫn đầu đưa mọi người vào khu nhà lai giống hoa lan. Hương hoa lan thơm dìu dịu lan tỏa trong không gian, quyện cả vào tóc của mọi người.
-Đây là vườn ươm hoa lan, nơi cất giữ nhiều giống lan hiện có ở Việt Nam, có cả những loài lan đã tuyệt chủng trong tự nhiên cũng được bảo tồn tại đây.- Thiên Anh vui vẻ giới thiệu từng loại hoa lan cho Hương.
Những bông hoa lan đẹp và đa dạng đến nỗi Hương cứ trợn tròn mắt lên mà nhìn, không nói được lời nào. Cô có cảm giác như mình đang đi vào trong một khu thần tiên vậy.
-Này, anh không được ngắt hoa chứ?- Hạ Chi kêu lên khi thấy Nguyên đưa tay ngắt một bông hoa trên chùm lan hoàng thảo.- Mỗi gốc lan ở đây đều rất khó chăm sóc và lai tạo đấy.
-Em coi trọng mấy gốc lan này hơn cả anh à?- Nguyên giả vờ giận dỗi kêu lên- Anh chỉ muốn hái nó tặng cho em thôi mà.
-Dở hơi…- Hạ Chi lườm anh và dọa- Đến hoa bình thường anh còn chả tặng người ta bao giờ, vào đây dám ngắt hoa bừa bãi là bị phạt đấy.
-Thì những hoa bình thường đâu có đẹp như thế này, anh làm sao dám tặng cho em.- Nguyên cười cười.
-Anh là em nổi hết da gà rồi.- Hạ Chi bĩu môi- Mang mấy câu đó đi tán mấy con nhỏ chân dài tới nách thì hơn đấy. Anh có biết hoa anh định ngắt là hoa gì không?
-Hoa lan…- Nguyên nhún vai.
-Hoa lan, lan cũng có năm, bẩy loại lan đấy nhé! Anh tưởng nó dễ trồng như hoa dại ngoài đường chắc. Đây là lan hài đấy. Anh có biết gốc kia là gốc duy nhất trong cả khu nghiên cứu này không? Đây là loài lan quý ở Việt Nam, đã gần như biến mất trong tự nhiên rồi, phải nhân giống bằng cách gieo hạt trong ống nghiệm thì hạt mới có thể nảy mầm được đấy.
-Phức tạp vậy sao? Chà, vợ anh sau này có thể vào Viện ứng dụng Công nghệ làm việc được rồi ấy nhỉ? Nói cứ như chuyên gia ấy.- Nguyên ôm lấy eo Hạ Chi thì thầm.
-Lại muốn ăn đòn.
-Dạ, không dám.- Nguyên đáp nhưng tay vẫn không chịu buông.
Lúc này Hương và Thiên Anh đã đi về đầu kia của vườn lan nên chỗ này chỉ có hai người.
Đang định nói điều gì nữa thì Nguyên chợt ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mấy bức tranh treo trên cửa kính. Là các bức vẽ cấu tạo hoa, hạt giống, các loài lan, đủ các loại, treo la liệt. Hạ Chi chỉ vào một bức, nói:
-Đây là sơ đồ họ lan và phân bố các họ lan. Đây là ảnh một số loài lan đã được xác định là tuyệt chủng… Còn đây là một số loài nằm trong nghi vấn đã tuyệt chủng…
Nguyên nhìn chăm chăm vào hình vẽ một loài hoa được vẽ tay, bông hoa có bảy cánh, mỗi cánh một màu như màu cầu vồng, bên dưới là một dòng chữ bằng bút chì: «MICHELIA.S» Không phải bông hoa bảy màu này làm anh chú ý, mà chính là dòng chữ kia.
-Michelia. S là gì?- Anh kì quái hỏi.
-Em không biết. Trước đây chưa có bức vẽ này.- Hạ Chi cũng lắc đầu.
-Michelia là họ của hoa ngọc lan.- Thiên Anh từ phía sau lên tiếng, anh và Hương đã tới đây từ bao giờ.- Michelia.S là tên người ta đặt cho một loài ngọc lan mà người ta vẫn lưu truyền về sự tồn tại bí ẩn của nó.
-A…- Nguyên mở to mắt- Như thế nào?
-Người ta gọi nó là ngọc lan biển, hay Hải Thạch lan, hoặc tên khác nữa là Lan cầu vồng, dựa theo bảy sắc trên cánh hoa.
-Chẳng phải là bông hoa ép trong chiếc vòng của em sao?- Hạ Chi kì quái hỏi.
-Đúng vậy. Đó là lý do tại sao anh rất muốn mượn nó nghiên cứu một chút.- Thiên Anh gật đầu- Trước đây những miêu tả về nó chỉ có trong các câu truyện truyền miệng của người dân ở đây, sau khi nhìn thấy bông hoa nhỏ trong ngăn giữa của chiếc vòng, anh mới vẽ lại hình dáng của nó như vậy.
-Chỉ có trong các câu truyện truyền miệng, như vậy là không có người nào chứng minh được nó tồn tại sao?- Hạ Chi ngạc nhiên.
-Đúng thế. Người ta nói rằng, loài hoa này là hiện thân của cầu vồng nên mới có bảy màu sắc trên cánh hoa như vậy. Mặc dù sặc sỡ nhưng nó lại sinh sống ở một điều kiện hết sức hy hữu nên nhiều người nghi ngờ rằng nó không tồn tại.- Thiên Anh thở dài rồi nói thêm.- Trên mạng Internet có một nhóm người rất say mê trồng hoa lan, tự đặt tên cho nhóm mình là Phong Lan hội. Họ có cả một website riêng để nói về sự hiểu biết về các loài hoa lan và lên tiếng bảo vệ cho loài hoa đặc biệt quý hiếm này. Có một thành viên trong nhóm đã lên tiếng khẳng định Hải Thạch lan thực sự có tồn tại và nói sẽ dùng ảnh để chứng minh. Nhưng sau đó thì không thấy người này xuất hiện ở website đó nữa.
Thiên Anh vừa nói vừa liếc nhìn về phía Hạ Chi:
-Anh nghĩ thành viên đó chính là Thanh Lâm.
-Sao ạ?- Hạ Chi tỏ vẻ không thể tin được, hỏi lại.
-Đúng thế. Anh vốn không để ý vì nghĩ rằng anh ta chỉ nói chơi thôi, nhưng sau khi nhìn thấy bông hoa nhỏ bên trong mặt đá kia, anh đã đoán như vậy. Thời điểm người này biến mất tại website đó trùng với thời gian em và Thanh Lâm gặp nạn.
-Nói như vậy nghĩa là chúng ta có thêm một đầu mối để điều tra?- Nguyên hỏi.
-Nếu đúng là như thế thì rất có thể chúng ta sẽ tìm được thêm manh mối. Quan hệ giữa các thành viên chủ chốt của Phong Lan hội này không tệ. Họ thường xuyên tổ chức các chuyến đi thám hiểm và tìm hiểu tại các khu rừng ở Việt Nam nhằm quảng bá hình ảnh phong lan Việt Nam ra nước ngoài. Tớ đang cố liên hệ với admin của website đó để hỏi thông tin về người kia.
-Nếu anh cần bông hoa đó thì em sẽ đưa cho anh.- Hạ Chi nói ngay.
-Anh nhất định sẽ mượn, bọn anh muốn nghiên cứu cấu trúc ADN của nó để xác định nó thuộc họ lan, và xem chính xác nó thuộc giống lan gì.
-Anh cần ngay chứ?- Hạ Chi định tháo chiếc vòng ra.
-Để sau đã, anh còn phải cần làm báo cáo nữa. Nghiên cứu cái này hơi tốn thời gian một chút.- Thiên Anh lắc đầu cười.
Khi Hương còn đang mải mê chụp ảnh trong vườn lan thì đột nhiên một cô gái chạy vào, chính là Lam:
-Anh Bạch, anh Bạch, mau đi với em…
-Có chuyện gì thế?- Thiên Anh nhìn vẻ mặt hớt hải nhễ nhại mồ hôi của Lam vội hỏi.
-Em chưa biết, nhưng anh Hải và anh Sơn vừa từ trong rừng về, anh Hải bị thương ở đùi, các anh ấy gọi anh tới ngay.
-Bị thương sao? Đụng độ với bọn săn trộm à?- Thiên Anh cau mày rồi vội vã đi ngay ra khỏi vườn lan.
Khi anh tới phòng y tế thì thấy hai người mặc trang phục của Kiểm lâm đang ở đó, một người ngồi trên ghế, còn một người nằm trên giường, đùi được băng trắng lại.
-Anh Hải, có chuyện gì vậy? Anh Sơn không sao chứ? Là súng săn à?
-Anh không sao. Chú tới đây là tốt rồi. Mau đi vào trong rừng, có kẻ tấn công bầy voọc, anh sợ có mấy con bị thương.- Người đàn ông trung niên tên Sơn đang nằm trên giường vội giục.
-Tấn công bầy voọc sao? Là bầy voọc nào?
-Chính là bầy voọc đầu vàng lớn nhất ở trên đảo, bầy của con Nữ Hoàng đó.- Hải trả lời- Sáng nay bọn anh đang chuẩn bị giao ca thì nghe thấy tiếng súng ở phía khu vực cấm. Mọi người vội vàng chạy vào, thì đụng độ với một đám thợ săn trộm đang lùa bầy voọc xuống dưới núi. Bọn chúng xả súng về phía kiểm lâm để hòng chạy thoát khiến cậu Sơn bị thương. Sau khi bọn chúng chạy thì bọn anh chia làm ba nhóm. Một nhóm đuổi theo. Anh đưa cậu Sơn về, còn cậu Tú và An thì đi theo bầy voọc, có vài con trong chúng nó bị thương. Chú hãy tới địa bàn chúng vẫn kiếm sống cùng với Tú và An xem tình hình thế nào? Anh đi tìm nhóm của Toàn xem có bắt được đám săn trộm kia không? Nhất định bắt được phải cho chúng tù mọt gông.- Hải nắm tay lại đấm mạnh lên mặt bàn khiến chiếc bàn gỗ rung lên.
-Vâng, em đi ngay.- Thiên Anh gật đầu rồi đứng dậy.
Thực ra nếu Hải không nói thì anh cũng nhất định tiến vào rừng xem xét một chuyến. Nữ Hoàng chính là tên do chính anh đặt cho bầy voọc đầu vàng có số lượng lớn nhất trong các bầy voọc trên đảo Cát Bà này. Chúng s