XtGem Forum catalog
Hãy nhớ trang này và lưu qua Opera hoặc Uc Brower . Giới thiệu cho bạn bè nữa nha !
Top 20 game khủng nhất Việt Nam
Tải Game Off hot full dòng máy
Game online mới nổi bật

Giấu anh vào nỗi nhớ của em đi

bảo anh toàn nghĩ không đứng đắn.- Hạ Chi xấu hổ đáp.
-Anh nói gì không đứng đắn nào?- Nguyên hỏi lại- Mình đâu phải chưa bao giờ ở chung phòng đâu?
-Nhưng ở chung phòng chứ có ngủ chung giường đâu.
-Có… Ngủ chung rồi mà.- Nguyên kêu lên như bị oan.
-Ừ… thì có…- Hạ Chi khó khăn nuốt nước bọt, cô chỉ cảm thấy thật đau đầu khi đối phó với anh chàng tinh quái này- Nhưng… nhưng… đâu có làm cái gì đâu…
-Thì mình làm dần dần…- Nguyên buột miệng đáp.- Tối nay nhé!
-Anh…- Hạ Chi bị chọc đến đỏ bừng cả mặt, giơ chân dẫm lên giầy của Nguyên một cái, rốt cuộc cũng không nói được câu nào nữa.
-A…- Nguyên hét lên.
Những người đi lại xung quanh đột nhiên nghe thấy một tiếng hét vang trời thì quay đầu nhìn, chỉ thấy một anh chàng đẹp trai đang ôm chân nhảy lò cò, gần đó là một cô gái mặt đỏ như gấc đang hung hăng nhìn anh chàng như muốn ăn tươi nuốt sống ngay lập tức. Trong đầu ai cũng nghĩ đến cảnh một “hoa hoa công tử” vừa chọc ghẹo nhầm đúng một con ong chúa hung dữ nên bị ăn quả khổ. Thấy mọi người nhìn mình Nguyên càng cố làm trò nhăn nhó như bị đau lắm khiến cho Hạ Chi vừa cảm thấy xấu hổ, vừa thấy hối hận đã “xuống chân” với người yêu. Phải nhớ là đôi chân của cô nhìn thon thả nhưng đã từng là nỗi khiếp sợ của nhiều thành viên võ đường cô theo học trước đây, từng làm những bao tải cát dầy bịch phải tơi tả.
-Em…- Nguyên cười như mếu- Em dám vùi hoa dập liễu giữa chốn đông người thế à?
Mọi người xung quanh tắt tiếng, không nói được câu nào nữa. Đây chắc chắn là một “hoa hoa công tử” hạng nặng rồi, lại dám ví mình như hoa như liễu.
-Hèm…- Thiên Anh từ xa tiến lại chứng kiến một màn này chỉ dám húng hắng ho, lúc này mọi người mới lại tản ra.
-Bác sĩ…- Hạ Chi kêu lên cầu cứu, cái miệng méo xệch như muốn khóc.
-Khoan đã, người phải khóc là anh chứ…- Nguyên lên tiếng phản đối, chân cũng hạ xuống dường như chẳng có vẻ gì là đau đớn cả.
-Hai người đừng làm trò nữa, ra làm thủ tục thôi.- Thiên Anh giờ phút này cũng chỉ dám nhịn cười, thực ra anh cũng không biết nên cười hay khóc khi đi với hai người “có vấn đề” như nhau này. Anh quay người đi về phía chỗ làm thủ tục trước.
Nguyên cũng khôi phục lại vẻ mặt đẹp trai đầy phong cách của mình, cầm lấy túi xách du lịch nhỏ trên tay Hạ Chi, không quên cúi xuống thì thầm vào tai cô một câu: “Tối nay anh sẽ cho em… chết.”
Đôi môi của Nguyên không quên chạm vài vành tai cô khiến Chi như bị điện giật tại chỗ. Đến khi Nguyên đã đi xa rồi cô mới tỉnh trở lại, và nhớ lại câu thì thầm của anh, vành tai đột nhiên nóng lên như bị chính hơi thở của anh phả vào khi nãy.
*
Sau khi tới đảo, Thiên Anh để mặc Nguyên và Hạ Chi ở lại phòng khám, còn bản thân thì một mình đi tới trụ sở công an. Hai tiếng sau anh trở lại, cùng với Trung- người phụ trách chuyên án này. Sau khi hỏi han Hạ Chi vài điều để chắc chắn rằng cô vẫn chưa nhớ ra, Trung quay sang giục Thiên Anh:
-Chúng ta đi thôi chứ?
-Anh đợi một chút, đợi người dẫn đường đã.
-Có người dẫn đường sao?- Trung nhíu mày- Nếu làm động dạng lớn quá, chỉ sợ người kia sẽ trốn mất.
-Đây là người em nhờ tìm tung tích của thằng bé đó mà.- Thiên Anh phân trần- Hơn nữa cũng chưa chắc thằng bé đó đã là người xấu.
-Nhưng có liên quan tới quá khứ của Hạ Chi thì một manh mối nhỏ cũng không được bỏ qua.- Trung vỗ vỗ vai anh.
Đúng lúc này một chiếc xe máy chạy tới. Chiếc xe mô tô phân khối lớn đỗ ngay cửa phòng khám, thấy Thiên Anh và mọi người đã ngồi sẵn trên xe thì bỏ mũ xuống và nói:
-Anh Thiên Anh, em tới dẫn anh đi.
-Long không tới sao?- Thiên Anh ngạc nhiên ló đầu ra.
-Đại ca bận rồi anh ạ. Đại ca bảo em dẫn các anh tới đó. Mình đi thôi. Hôm nay thằng nhóc đó đang ở nhà.
-Được, chú dẫn đường đi.- Thiên Anh gật đầu ra hiệu và cho xe chạy.
Chiếc xe máy rồ ga, xoay mình một cái thật điệu nghệ rồi phóng thẳng lên trước dẫn đường.
-Chà…- Trung ngồi ở ghế trước nhìn chiếc mô tô lượn ngay trước mặt bật cười- Cứ như đại biểu cấp cao ấy nhỉ, đi còn có xe dẫn đầu nữa. Mấy cậu chàng kia thỉnh thoảng cũng tổ chức đua trái phép, bọn tôi còn đang rình bắt một mẻ cảnh cáo đấy.
-Anh yên tâm. Tại ở Việt Nam ít sân chơi cho những tay mê đua xe như bọn họ quá thôi. Sắp tới ở đây sẽ có một trường đua mới, có phép đàng hoàng, bọn họ sẽ không quấy rối các anh nữa đâu.- Thiên Anh cười đáp.
-Thế thì tốt rồi.- Trung cười nửa đùa nửa thật- Mà anh không nghĩ chú lại quen được đám công tử con nhà giàu như thế kia đâu nhé!
-Anh đang cười em à? Đám công tử thì cũng có người nọ người kia mà anh. Anh nhìn xem, cái thằng ngồi sau anh đấy, cũng là công tử có số có má, anh thử nhìn xem nó ra sao?
Hiển nhiên người bị Thiên Anh đưa vào tầm ngắm chính là Nguyên, lúc này đang nhăn nhăn nhó nhó vì Hạ Chi ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại véo anh một cái, rõ ràng vẫn còn ấm ức chuyện lúc nãy.
-Cậu chàng này hả? Nhìn mặt sát gái ra phết.- Trung cười vang.
-Không ngờ anh cũng có mắt nhìn người ghê.- Thiên Anh cũng cười theo khiến cho chặng đường như ngắn lại.
Chẳng bao lâu sau thì chiếc xe máy đỗ xịch trước một đường đất nhỏ. Cơn mưa ngày hôm qua khiến cho ngõ trở nên lầy lội, đầy những vũng nước. Hai bên con đường này những bụi cây gai thấp mọc um tùm. Sâu trong ngõ chừng hai mươi mét có một ngôi nhà lợp mái tôn nhưng nhìn vô cùng xiêu vẹo, dường như có thể đổ bất cứ lúc nào. Ngôi nhà rất nhỏ, trên khoảng sân đất trước nhà có phơi lưới và chài, là bộ đồ để đi biển, thêm một chiếc thuyền thúng thủng đáy dựng ngược lên ở góc sân, trên còn thấy rõ cả rêu mốc, hiển nhiên là đã bị bỏ chỏng chơ ở đó lâu rồi. Một chiếc cái bếp con con, thấp lè tè dựng ngay bên cạnh ngôi nhà. Lúc này khói từ trong bay ra nghi ngút.
Ngay trước khoảnh sân là một mảnh vườn con, trên có vài luống rau được cuốc xới khá vuông vắn và cẩn thận. Một ít quần áo cũ phơi trên dây, nhìn qua cũng không biết luống tuổi của những người mặc nó là bao nhiêu.
-Ở đây anh ạ.- Cậu thanh niên tóc vàng chỉ vào ngôi nhà nói.
-Đúng là đây chứ?- Thiên Anh nghi ngại hỏi.
-Đúng mà anh. Chính mấy thằng đàn em của em đã đi theo mấy lần rồi, còn hỏi cẩn thận nữa. Chính xác là nhà nó đấy ạ.
Hạ Chi quay sang nhìn Nguyên, Nguyên nhìn Thiên Anh, Thiên Anh lại nhìn Trung. Trung suy nghĩ trong giây lát rồi tặc lưỡi:
-Đã đến rồi thì cứ vào đi.
Rồi anh xăm xăm bước lên trước dẫn đường. Thiên Anh cũng hướng ba người còn lại gật đầu và đi theo Trung.
-Có ai ở nhà không?- Bước vào đến sân, Trung lên tiếng hỏi.
Không thấy ai trả lời, anh định hỏi câu thứ hai thì một người từ trong nhà đi ra. Là một cậu bé trạc mười tuổi, tóc tai hơi bờm xờm, trên tay là cuốn sách tiếng việt, có lẽ cậu bé đang học bài.
Thấy một đám người lạ ăn mặc lịch sự thằng bé hơi ngẩn ra. Nhưng thấy Trung đang mặc sắc phục, ánh mắt cậu bé trở nên vô cùng sợ hãi, như nhìn thấy ma vậy. Phải nói rằng trẻ con đối với hình ảnh của các chiến sĩ công an luôn thấy ngưỡng mộ, cảm phục và cũng rất sợ hãi. Nên khi thấy Trung, nó cũng không thoát khỏi tâm lý sợ hãi đó.
-Anh trai em đâu?- Trung mỉm cười hỏi vì anh biết người mà anh tìm lớn hơn cậu bé này.
-Anh em… Anh em…- Cậu nhóc sợ sệt nói mãi không thành câu.
Đúng lúc này một bóng người từ trong khói bếp mù mịt chạy ra. Cô gái trạc mười tám, mười chín tuổi vừa nhìn thấy Trung thì có vẻ ngẩn ra. Nhưng sau đó liếc mắt thấy Thiên Anh, Thiên Nguyên và Hạ Chi phía sau, mặt cô đột ngột biến sắc hẳn.
-Chị Phượng, có cơm chưa?
Một tiếng con trai chưa vỡ giọng vang lên và từ phía sau bếp đi lại một thiếu niên chừng mười lăm tuổi, cao lêu nghêu và gầy nhẳng. Trên vai cậu là một cán cuốc, quần xắn lên đến tận đầu gối.
Nhìn thấy mấy người trước cửa nhà mình, như nhận ra gì đó, cậu bé run bắn cả người, quẳng cuốc xuống cái “bịch” một tiếng rồi vội vàng co chân định chạy ra phía sau bếp. Nhưng chị gái cậu ta sực tỉnh và quát lên:
-Thành, không được chạy.
Lần này thì cô gái khóc thật, không biết vì lo sợ hay vì lý do nào khác. Cậu nhóc tên Thành nghe chị mình quát thì dừng lại rồi len lén đến bên chị mình. Cậu em bé nhất cũng chạy ra, thấy chị mình khóc thì cũng khóc tu tu lên theo như thể cậu ta sắp bị công an bắt đi thật vậy.
-Ba chị em không cần phải sợ, chúng ta vào trong nhà nói chuyện đã.- Trung ôn tồn nói.
Cô gái tên Phượng gật đầu rồi chạy vào trong trước, đám người Thiên Anh bước vào sau. Trong nhà bày biện càng nghèo nàn hơn, chỉ có một cái tủ gỗ vốn dùng để đựng thóc đã cũ ở giữa nhà, trên có hai bát hương ở hai bên. Hai bên là hai cái chõng tre cũ, chăn màn gấp gọn gàng để ở đầu giường. Ở góc nhà còn có một đống hòm xiểng, chắc là nơi để quần áo. Một cái chạn con con ở góc còn lại. Trước tủ gỗ có một cái bàn nhựa và năm cái ghế con, trên bàn có vài cuốn sách và một quyển vở. Mấy cái chén vàng khè thì được dọn hết lên trên nóc tủ để lấy chỗ học bài.
Phượng nhanh tay dọn đám sách vở của em trai rồi lấy mấy cái chén xuống, lại cảm thấy xấu hổ vì mấy cái chén không được sạch lắm so với những người ăn mặc chải chuốt lịch sự kia nên cô cứ lúng túng mãi. Hai đứa em trai của cô sợ hãi đứng co dúm lại ở một bên giường, ngay phía sau chị mình. Bốn người Thiên Anh cũng ngồi xuống ghế, anh chàng tóc vàng thì nói quay lại đợi ở ngoài xe, hiển nhiên là anh chàng công tử đó không mặn mà lắm với việc chui vào căn nhà cũ nát này.
-Cô không cần pha nước làm gì.- Trung lên tiếng khi thấy Phượng luống cuống mãi với đám ganh chén.- Ba chị em cô sống ở đây với nhau sao? Bố mẹ hai người đâu.
-Bố mẹ em đều mất rồi.- Phượng rụt rè đáp lại.
Trên bàn thờ ngoài hai bát hương ra thì không có di ảnh nào nên Trung mới lỡ hỏi một câu hơi thất thố như thế. Anh đưa mắt nhìn Thành đứng phía sau chị gái rồi quay sang hỏi Thiên Anh:
-Các cậu xác định chính là cậu bé này chứ?
Thiên Anh gật đầu cứng ngắc. Anh đang cố nhớ ra một việc gì đó nhưng mãi không nghĩ được gì.
-Em có nhận ra hai anh chị này không?- Trung chỉ vào Thiên Anh và Chi, hướng tới Thành hỏi.
Thành ngồi phía sau chị gái, cầm lấy tay em trai mà run bắn. Nghe thấy Trung hỏi nó bật dậy, mắt ầng ậc nước, ngắc ngứ mãi không nói được.
-Em cứ ngồi xuống mà nói. Có phải em biết anh chị ấy không?
Thành khẽ gật đầu, rồi không hiểu sao nó lại lắc đầu quầy quậy.
Trung nhíu mày hỏi lại:
-Em có quen họ không?
-Thằng bé không biết đâu ạ.- Phượng đáp thay em- Tất cả là do em nhờ thôi.
Câu nói của Phượng làm tất cả sững sờ trong chốc lát. Phượng quay lại nói với Thành:
-Thành, Tâm, hai đứa xuống bếp ăn cơm đi rồi còn đi học.
Nghe chị nói như thế nhưng Thành vẫn đưa mắt nhìn Trung, trong tâm trí cậu bé sợ rằng nếu anh công an kia chưa cho phép mà mình cứ đi thì nhất định sẽ bị anh bắt vào tù. Thấy nó nhìn mình, Trung gật đầu:
-Hai em xuống ăn cơm trước đi.
Lúc ấy hai thằng mới líu ríu kéo nhau chạy ra ngoài.
Chương 15: Mâu thuẫn
Dung mở cổng rồi đánh xe về gara. Chở con trai đi học xong cô vòng qua siêu thị mua đồ rồi mới về nhà. Bây giờ đang là buổi sáng, nếu không có gì thay đổi thì chiều nay cô sẽ đưa mẹ chồng đi lễ chùa và làm từ thiện ở đó.


Từ ngày về làm dâu đến giờ, quan hệ giữa cô và bà Loan vẫn vô cùng tốt đẹp. Hôn nhân của cô là do cha mẹ hai bên sắp đặt nên nếu không hài lòng về cô thì ngay từ đầu bà đã không chấp nhận cuộc hôn nhân này. Bà Loan là người khó tính, lại suy nghĩ rất kín kẽ nên trước mặt bà, Dung luôn luôn phải cung kính, bà đã quyết định điều gì thì cô không bao giờ dám lên tiếng phản đối. Từ ngày chồng cô bỏ đi, bà bắt cô ở nhà chăm con, mọi công việc trong nhà cũng giao hết cho cô sắp xếp. Bà còn hay rủ cô đi đây đó cùng mình cho cô đỡ buồn.


Mặc dù vậy, Dung biết mẹ chồng đối với mình như vậy cũng chỉ vì thằng cháu đích tôn mà thôi. Nếu cô muốn ly dị với chồng thì gia đình chồng sẽ bằng mọi giá giữ cho được nó ở lại. Mà xa con là điều mà cô có chết cũng không làm được, vì nó, cô chấp nhận sống đến già ở trong căn nhà lạnh lẽo này.


Vào đến phòng khách, thấy bà Loan đang ngồi xem ti vi, Dung chào một tiếng rồi định đi lên lầu thì nghe bà nói:


-Con lên thay đồ rồi xuống đây mẹ có chuyện muốn nói.


Dung “vâng” một tiếng, nghĩ thầm chắc bà lại muốn dặn cô đi mua mấy thứ đem đến cho bọn trẻ mồ côi ở chùa chiều nay. Bình thường cứ hai tuần bà tới đó một lần, ba lần gần đây bà nhờ Nguyên đưa đi nên cô ở nhà. Hiện tại Nguyên ra Cát Bà du lịch nên việc hộ tống bà hiển nhiên lại giao cho cô.


Từ sau hôm bị Nguyên bắt gặp ở khách sạn với người đàn ông khác, Dung lúc nào cũng ở trong trạng thái lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Cô sợ việc này đến tai gia đình nhà chồng. Và cô cũng sợ phải nhìn thấy ánh mắt dường như đầy khinh thường và thương hại của người em chồng kia. Thời gian làm dâu ở nhà này cô gặp Nguyên còn nhiêu hơn gặp chồng mình, tiếp xúc và nói chuyện với Nguyên cũng nhiều hơn.


Khi chồng mới bỏ đi, cô đau khổ thậm chí muốn tự sát ngay lập tức. Cô từng tự hỏi, tại sao bố mẹ không hứa hôn cô với người em chồng hiền lành, tốt bụng và tế nhị kia? Nguyên so với Dũng chỉ có hơn chứ không có kém. Tại sao cô xinh đẹp như thế, giỏi giang như thế mà phải chịu sự ghẻ lạnh của chồng, nhìn chồng đến với một người đàn bà nghèo và xấu xí hơn mình gấp bội? Tự hỏi trong lòng như vậy, nhưng là một cô gái được giáo dục đầy đủ, Dung biết mình không được vượt qua cái rào cản luân lý mà làm việc bất nghĩa, bất hiếu như thế được.


Hôm trước trong bữa ăn cô nghe bà Loan khoe với bố chồng cô rằng Nguyên đã có bạn gái. Lần này Nguyên ra Cát Bà cũng là đi cùng cô gái đó. Điều này khiến cho cô cảm thấy vừa như trút được một nỗi muộn phiền, lại như có cảm giác ghen tuông khó chịu ở trong lòng. Nguyên nói muốn làm tình nhân của cô mới cách đây không lâu, vậy mà giờ đã có một người con gái khác. Nguyên đối với cô có lẽ chỉ còn sự thương hại mà thôi.


-Mẹ, chiều nay mấy giờ mình đi ạ?- Ngồi xuống ghế, cô nhìn bà Loan vẫn đang chăm chú xem ti vi, hỏi.


Bà Loan chậm rãi đưa mắt sang nhìn cô, cầm điều khiển tắt phụt ti vi rồi nhìn thẳng vào cô, chậm rãi hỏi:


-Dung, từ ngày con về làm dâu, con nói xem bố mẹ đối với con ra sao? Cái nhà này đối với con thế nào?


Bà Loan nói nhẹ nhàng nhưng Dung lại cảm thấy nó vô cùng nặng nề khiến cô nhất thời lúng túng không biết nói thế nào.


-Bố mẹ đều đối với con rất tốt, giống như bố mẹ đẻ của con vậy.- Cuối cùng cô đánh bạo, đáp.


-Bố mẹ có khi nào làm mất lòng con không?


-Dạ, không ạ! Con chỉ sợ chính con làm bố mẹ phải phiền lòng nhiều.- Dung cảm thấy tự nhiên thiếu hẳn tự tin nhìn vào mắt bà, như một người ăn vụng bị bắt quả tang vậy.


Bà Loan lặng lẽ nhìn cô con dâu ngồi đối diện, một lúc sau, bà thở dài buông một câu nặng trịch:


-Con và thằng Dũng li dị đi.


Câu nói này đối với Dung không khác gì sét đánh ngang tai. Cô nhìn bà Loan với ánh mắt không thể tin được, hỏi.


-Mẹ, nhưng tại sao ạ?


-Gia đình này đã trói chân con quá nhiều năm nay rồi. Công chăm sóc thằng Boo của con bố mẹ nhất định không quên, con muốn chia bao nhiêu tài sản thì cứ nói ra, bố mẹ sẽ không để con phải chịu thiệt thòi.


Bà Loan nói câu cuối cùng này đã đánh tan toàn bộ hy vọng nhỏ nhoi trong Dung. Cô thậm chí còn chưa kịp mở miệng xin bà cho nuôi thằng Boo thì đã bị phủ đầu như thế. Cô lập tức không ngồi trên ghế nữa mà quỳ hẳn xuống nền, ngay trước mặt bà nói:


-Mẹ, nếu con có lỗi lầm gì thì bố mẹ cứ nói, cứ trách, cứ mắng, nhưng xin bố mẹ cho con ở lại đây, con muốn ở gần con của con.


-Con không thể ở đây được. Con còn ở đây thì thằng Dũng nó cũng không thể về nhà. Nó sống ở bên ngoài nhiều năm cũng khổ cực lắm rồi.


-Anh Dũng bỏ đi đâu thể đổ lỗi lên đầu con được. Mẹ, con xin mẹ, mẹ đừng để mẹ con con phải xa nhau.- Dung bắt đầu khóc lớn hơn.


-Chị thôi đi, đừng khóc lóc nữa, không bên ngoài họ nghe họ lại bảo gia đình này ngược đãi chị.- Bà Loan đột ngột đổi giọng, quát lớn.


-Nếu mẹ đuổi con đi mà không có lý do thì bây giờ con đập đầu con chết ở đây cho mẹ xem.- Dung vẫn không chịu dừng khóc, đột ngột nói.


-Chị còn dám ra điều kiện với tôi à. Trước nay tôi coi chị như con, chiều chị hơn cả chiều chồng, lúc nào cũng phải cố gắng nịnh nọt lấy lòng chị để chị tha thứ cho con trai tôi mà ở lại cái nhà này. Vợ chồng tôi thậm chí ngậm đắng nuốt cay khi thấy chị đi với thằng đàn ông khác, thôi thì con tôi nó không ra gì nên cũng không trách được chị. Như thế cũng là nhân nhượng cho chị quá lắm rồi. Vậy mà từ khi thằng Nguyên về thì chị lại vồ ngay lấy nó. Đến em chồng mà chị cũng không tha, chị định để tiếng xấu cho gia đình này à? Có phải thế chị mới vừa lòng phải không? Chị muốn trả thù gia đình này phải không?


Dung sững người. Những lời bà Loan nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô lắc đầu:


-Mẹ, con không hề có ý định gì đối với chú Nguyên cả. Con vẫn một mực coi chú ấy như em trai mình. Còn việc con đi với người đàn ông khác, con thừa nhận là con sai rồi.


-Chị còn giảo biện. Ý chị là con trai tôi quấy rối chị phải không? Làm gì có thứ chị dâu nào lại đi vào chung một phòng với em chồng trong khách sạn? Chỉ có loại đàn bà lẳng lơ mới thế.- Bà Loan nói rồi vất xoẹt mấy cái ảnh lên bàn.


Dung nhìn vào ảnh, hai mắt tối sầm lại. Thì ra từ trước tới nay mọi hành động của cô đều bị mẹ chồng cho người giám sát chặt chẽ. Cô gặp bất kì người đàn ông nào đều được chụp hình lại, kể cả người đàn ông mà cô vào khách sạn cùng hôm gặp Nguyên. Chính hình ảnh mình và Nguyên đi vào phòng ngày hôm đó cũng bị ghi lại một cách hoàn hảo.


Bà Loan nói tiếp:


-Tôi thương tình chị nhiều năm nay đều luôn hiếu thuận với vợ chồng tôi, không dám làm ra điều tiếng gì to tát ảnh hưởng đến gia đình nhà chồng, lại nể bố mẹ cô là bạn bè với vợ chồng tôi nên chẳng muốn làm to chuyện này. Cô viết đơn li dị, đồng ý giao con cho vợ chồng thằng Dũng chăm sóc, còn tài sản cô muốn bao nhiêu tôi cho bấy nhiêu. Những tấm hình này sau khi cô và nó li hôn tôi cũng sẽ đốt hết. Nếu cô vẫn ương ngạnh không chịu, tôi sẽ cho con trai cô xem những tấm hình này, xem nó còn muốn ở với cô nữa không?


Bà Loan nói một mạch rồi đứng dậy bỏ lên phòng, để mặc Dung lúc này đầu óc đã hoàn toàn mơ

<<1 ... 7891011 ... 19>>
Lượt xem :
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Liên kết
LamDaiCa.Tk Wap đọc truyện online miễn phí
Congcu.LamDaiCa.Tk Wap tiện ich online
Game.LamDaiCa.Tk Wap chơi game online trên wap
TaiDe.Wap.Sh Wap tải game online full
Tìm Kiếm Trong Wap
Mail : admin@lamdaica.tk
Sđt : 01629522310
Online: 1
Hôm nay: 281
Trong tuần: 306
Trong tháng : 1282
Tổng Lượt: 381560
Từ khóa : wap tải game mobile | game di động | giải trí , đọc truyện | cập nhật tin tức mới nhất | status hay nhất | tai avatar | army | kpah | ongame mini
sitemap.xml | sitemap.html | ror.xml | urllist.txt